Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6484)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

à Tử Vong, dẫn gã đến địa ngục…


Năm thuộc hạ đang đánh cờ có vẻ không hiểu ngẩng đầu, không biết ông chủ của mình đang nói gì.


Duy chỉ có Andariel là hiểu ý, mỉm cười vẽ một chữ thập lên trước ngực.



Sáng sớm hôm sau, sau khi đưa Tô Ánh Tuyết đến công ty, Lâm Phi vừa vào văn phòng thì Bao Tuấn Luân gọi điện thoại tới.


Lâm Phi nhận điện thoại:


– Anh chuẩn bị xong rồi?


– Xong rồi!


Bao Tuấn Luân nuốt nước miếng, nói:


– Lâm tiên sinh, tôi đã mang theo đồ anh cần, hiện tại đang ở đại sảnh lầu một.


Lâm Phi cũng không nhiều lời, trực tiếp xuống đại sảnh lầu một tìm Bao Tuấn Luân đang ngồi nhìn trái ngó phải, bảo an đều chằm chằm đề phòng, tên này nhìn thế nào cũng giống một tên mập bỉ ổi, tà ác lại còn cụt tay!


– Lâm tiên sinh!


Vừa nhìn thấy Lâm Phi, Bao Tuấn Luân bỗng run rẩy đứng dậy, cúi đầu chào.


Lâm Phi thấy cánh tay phải của gã cầm theo một tấm bản đồ, mỉm cười:


– Lần này mới đúng sao?


Bao Tuấn Luân cười gật đầu, mở bản đồ vùng Lâm An ra, hai người ngồi xuống.


Cũng không biết gã lấy từ đâu ra một cây bút, sau khi dùng miệng rút cái nắp bút kia ra, bắt đầu khoanh vòng tròn trên tấm bản đồ.


– Lâm tiên sinh, tôi đã ở Thanh Phong Đường hơn hai mươi năm rồi, tất cả cứ điểm, tôi đều rõ ràng, bố trí nhân viên ở đâu tôi cũng biết hết.


– Mặc dù Thanh Phong Đường là tổ chức hắc đạo, nhưng thực ra có rất nhiều cốt cán đều là thương nhân, đều có danh vọng, bọn họ cũng xem những công ty này là vật che chắn, rất nhiều tay sai bình thường đều có công việc cố định của mình.


– Nếu anh muốn giải quyết bọn chúng, e là sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ cho xã hội, cho nên tôi cảm thấy, muốn trừ sạch Thanh Phong Đường, trực tiếp tấn công vào Hoàng Long, giết sạch cha con Ngô Khâm, để nội bộ của chúng rối loạn, tranh quyền đoạt thế, sẽ dễ dàng hốt gọn một mẻ hơn.


Ánh mắt Bao Tuấn Luân lóe lên tia dữ tợn, hai ngày nay gã đã cố nín nhịn, muốn báo thù cho vợ con mình.


Lâm Phi chỉ mỉm cười nói:


– Anh cho rằng, tôi bảo anh chuẩn bị những thứ này là muốn biết bọn họ sống ở đâu, có bao nhiêu tay sai sao?


Bao Tuấn Luân ngây người, không hiểu Lâm Phi đang nói gì.


– Nếu chỉ đơn giản như vậy thì tôi cần dùng đến anh làm gì? Tôi nói muốn giết sạch Thanh Phong Đường, nhưng không nói tôi sẽ đích thân ra tay, nếu không tôi hà tất phải lảm nhảm nhiều với anh như vậy.


Lâm Phi vắt chéo chân nói.


Bao Tuấn Luân há hốc mồm:


– Chẳng lẽ… chẳng lẽ nói… Lâm tiên sinh để tôi đi?


Chương 100: Thời Điểm Quan Trọng.


Làm vậy đúng là vô nghĩa. Nếu hắn có thể giết chết cha con Ngô Khâm thì còn phải tới chỗ này?


Lâm Phi cũng gật đầu nói với sắc mặt thành thật:


– Tôi muốn giết thì giết Ngô Đông Cẩm hay người khác cũng vậy. Tuy rằng có thể nhưng làm vậy là làm trái pháp luật. Cho dù tôi không sợ nhưng cũng vẫn còn phải sống, không thể gây thêm chuyện cho người thân của mình.


– Nhưng nếu anh đi thì khác. Nếu anh đi đó là giang hồ báo thù, giao chiến trong thế giới ngầm nên quốc gia cũng không để ý tới đúng không?


Bao Tuấn Luân chỉ biết cười khổ:


– Lâm tiên sinh! Anh thấy toàn bộ người trong tay anh có khả năng thế nào?


Lâm Phi không nói gì đưa tay chỉ lên bản đồ:


– Anh nắm được tin từ Thanh Phong đường, và rất nhiều tin tức của Hắc Long Hội. Địch ở ngoài sáng, ta ở trong tối nên chúng không thể ngờ được anh không trốn mà còn quay lại đâm một cái.


– Hiện tại chẳng cần nghĩ cũng biết đám người đó đang theo dõi người của ta, đâu có để ý anh ở phía sau lưng làm cái gì? Chỉ cần ta ngồi yên thì anh có thể đánh cho chúng trở tay không kịp.


– Nói thì…nói như vậy…


Bao Tuấn Luân lắp bắp:


– Nhưng…đối với anh cũng chẳng có tác dụng. còn chưa chạm vào súng….một mình một súng….


Lâm Phi cười ha hả, nói:


– Cái này thì cần phải kiểm tra anh….Anh hãy nghe cho kỹ. Tôi tìm anh là vì đầu óc của anh rất tốt, cũng có thể coi như một đại ca nhỏ, nắm bắt mọi ngóc ngách.


– Trong những ngày tiếp theo, không cần biết anh dùng cách gì nhưng nếu anh có thể tìm được một đám du côn chấp nhận đi theo…Cũng không cần nhiều, chỉ chừng hai mươi người thì ta có thể giúp anh huấn luyện chúng, đủ để xử lý toàn bộ Thanh Phong đường.


Nét mặt của Lâm Phi hết sức thong dong và tự tin. Hắn có thể nói vậy là bởi vì Thanh Phong đường chỉ có vẻn vẹn bốn tên cao thủ Huyết Nha cấp Hắc Thiết nhưng đã bị giết.


Hiện giờ Thanh Phong đường chỉ còn những nhân vật có sức chiến đấu cấp Xích đồng, nên không khó đối phó.


– Toàn…toàn bộ Lâm An là địa bàn của Thanh Phong đường. Anh lại bảo tôi đi tìm tiểu đệ?


Bao Tuấn Luân sắp khóc. Y thấy thế này là muốn cho mình bí quá hóa liều, tìm mấy chục người mà lại còn phải “cắm cờ khởi nghĩa”?


Lâm Phi gõ một cái vào đầu tên mập đó mà mắng:


– Anh đúng là đồ con lợn! Ai bảo phải tìm ở Lâm An? Anh đi tìm một chỗ khác thì Thanh Phong đường còn tới được địa bàn người khác mà giết một cái tên tàn phế như mày?


Lúc này Bao Tuấn Luân mới hiểu ra. “Đúng vậy, mình không làm loạn ở Lâm An được thì tới chỗ khác mà quấy!”


Lâm Phi móc một tấm chi phiếu ném cho Bao Tuấn Luân.


– Ở đây có khoảng chừng sáu, bảy trăm ngàn cũng đủ cho anh làm một thằng lưu manh. Hãy kiếm mấy tên còn trẻ có sức, đáng để bồi dưỡng. Khi nào số người gần đủ hai mươi thì nói với tôi, tôi sẽ cho người tới chỉ đạo cho chúng.


Lâm Phi duỗi lưng một cái, nói:


– Chỉ là một Thanh Phong đường mà thôi. Nếu anh mà làm tốt, tôi bảo đảm sau này sẽ còn có tương lai hơn cả Ngô Khâm.


Lâm Phi cũng không phải tên lừa đảo. Hắn thực sự có ý tưởng phát triển thế lực ở trong nước. Nhưng trên thực tế, hắn vẫn chưa thử phát triển thế lực của mình.


Nhưng khi ở nước ngoài, không có gì liên quan cho nên hắn chẳng ngại một ai.


Nhưng khi ở trong nước, hắn hiểu nếu như bản thân không có thế lực, không có vài người giúp một tay thì đúng là rất khó làm việc.


Hắn tin tưởng vào ánh mắt của mình. Có lẽ Bao Tuấn Luân không thể trở thành một kẻ kiêu hùng, nhưng ít nhất cũng là một tên lót đường rất tốt.


Bao Tuấn Luân run rẩy cầm tấm chi phiếu mà nước mắt chảy như mưa.


Trước đây, gã chỉ cảm thấy Lâm Phi lợi dụng mình. Khi gã muốn có một chút tiền cũng không dễ như vậy.


Thế cho nên đây không chỉ là cho mà còn là một sự tin tưởng.


Gã ở Thanh Phong đường hai mươi mấy năm, số tiền kiếm được còn không bằng trong tấm phiếu này.


Khịt mũi một cái rồi Bao Tuấn Luân không nói nhiều, đứng dậy cúi đầu với Lâm Phi sau đó bước ra ngoài.


Lâm Phi ngáp một cái rồi lẩm bẩm:


– Cần phải đi gặp tên bạn cũ….


….


Tới buổi trưa, Lâm Phi p

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Gái ế nhận quả đắng sau quyết định gây sốc khi bố mẹ thúc giục chuyện kết hôn

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao

Truyện Trại Hoa Vàng Full

2 ngày sau khi nói dối đi công tác về, vợ tôi đứng trước cửa nhà với đôi mắt sưng húp…

Tôi lăn tăn về mối quan hệ với người đàn ông đeo nhẫn cưới