Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6476)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

ộ vệ, ai nấy đều vô cùng tinh anh khỏe mạnh.


– Anh Lục, sao anh lại bỏ qua cho thằng ranh đó, chuyện này không nghiêm trọng sao? Nhìn cảnh tượng mà hắn giết người, chậc chậc, chẳng khác nào chiến trường hàng ngàn người của chúng ta năm đó.


Ông lão có khuôn mặt gầy và dài đặt quân đen trên tay xuống rồi đưa mắt nhìn người đàn ông khác ngồi đối diện.


Người đàn ông họ Lục kia tóc đã điểm hoa râm nhưng da dẻ vẫn hồng hào, ông đặt chén trà xuống, tay cầm quân cờ đen, ánh mắt vẫn suy tư xem bước tiếp theo nên đi thế nào, nhàn nhạt nói:


– Còn có thể thế nào nữa, cái đám ngu xuẩn ấy ngay cả tư liệu của mình bị lộ ra thế nào cũng không biết, để cho thằng nhãi đó điều tra ra được những thứ quan trọng.


– Chuyện này khác gì chưa bắt đầu chiến tranh mà quay đầu lại đã phát hiện ra lương thảo bị người ta cướp sạch rồi, bây giờ rút lui còn có thể bàn bạc kỹ hơn, nếu cứ cương quyết mà tiến lên thì e rằng ra trận một ngàn đã bị thương tới tám trăm, không đáng… Anh Triệu, đến lượt anh.


– Đúng là môn đồ tà môn, ngay cả cục tình báo Mỹ cũng không điều tra ra được tư liệu của hắn, lai lịch hắn thế nào, hoàn cảnh gia đình có gì đặc biệt hay không, tin tức tình hình gia đình hắn ra sao, chúng ta đều không biết gì, tại sao hắn lại hiểu rõ đến như vậy?


Một người đàn ông tên Quốc Tự nằm trên ghế, khuôn mặt cương nghị kia tỏ ra vô cùng khó hiểu.


– Có vẻ như càng ngày càng không thể tưởng tượng được.


Quốc Tự nhìn sang một ông gã khác đang đọc một bản sách cổ chép tay, nói:


– Này, anh Phương, Viện sĩ Viện khoa học quân bộ cũng phải nói gì đi chứ! Tôi già cả quê mùa, không nghĩ ra được, anh làm về công nghệ cao thì chắc sẽ có ý kiến gì đi chứ?


Người đàn ông tên Phương kia khẽ đẩy gọng kính hổ phách màu đen, giật giật ngôi sao trên quân hàm của áo:


– Quan điểm thì cũng có, nhưng anh vừa nói rồi đấy, anh cũng không rõ…


– Mẹ kiếp! Bao nhiêu năm rồi mà cái con mọt sách nhà anh vẫn giữ nguyên cái bộ dạng tính cách này! Có phải anh xem thường cái đám không bằng không cấp bọn tôi không?


Quốc Tự nổi nóng.


Ông Phương lắc đầu chả thèm quan tâm đến gã ta, thở dài một tiếp rồi lại tiếp tục đọc sách.


– Ha ha.


Ông Triệu cười nói:


– Long Tam Nhi, anh đừng có gào lên nữa, tính tình tú tài Phương là thế mà, đã bao nhiêu năm rồi mà anh không quen được sao?


– Tôi không sốt ruột sao được! Cái thằng ranh con ấy mới xuất hiện có vài ngày mà đã làm ra chuyện lớn như thế rồi, lại còn thần thần bí bí nữa chứ, nếu mà không điều tra ra được thân phận của hắn thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện lớn!


Long lão tam thầm nói.


Lúc mọi người đang nói chuyện sôi nổi về câu chuyện huyền bí này thì một nữ quân nhân mặc bộ quân trang màu xanh sẫm, tư thế hiên ngang đi vào.


Cô sĩ quan nữ này còn rất trẻ, tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt trái xoan, miệng nhỏ xinh như cánh hoa anh đào, chiếc cổ dài trắng muốt, nhìn có vẻ mảnh mai nhưng lại càng thêm phần xinh đẹp.


– Haiz, các ông đều ở đây hết à, may mà cháu đỡ phải báo cáo từng người một.


Cô khéo léo bước tới, ân cần hỏi han từng người một.


Các ông dường như đều thích cô quân nhân này, ai nấy đều tươi cười vui vẻ.


Cuối cùng cô quay sang gọi ông Lục:


– Ông nội.


Ông Lục gật đầu cười:


– Vũ Phỉ, đã tra ra chưa?


– Chưa ạ.


Lục Vũ Phỉ thẳng thắn dứt khoát trả lời:


– Cháu đã xác nhận rất nhiều lần, kho tình báo của chúng ta không có bất kỳ dấu vết gì của việc bị đánh cắp, những cách khác cũng chưa từng có ai điều tra về tư liệu bối cảnh của các thành viên tổ đặc công.


– Ôi…


Ông Lục trầm tư suy nghĩ, nhíu mày lẩm bẩm:


– Lạ thật đấy…


Đúng lúc này, ông Phương mới đẩy mắt kính xuống nói với Lục Vũ Phỉ:


– Nha đầu Vũ Phỉ, cháu đã nghĩ rằng cháu không điều tra được dấu vết có phải là chứng minh được thực sự không có người từng đánh cắp tư liệu không?


Lục Vũ Phỉ sững sờ, nghĩ kỹ lại một lúc, cô nói:


– Ông Phương, ý ông là nếu đối phương có khả năng phá vỡ tường lửa bảo vệ của chúng ta, có được những tài liệu kia thì chứng tỏ kỹ thuật thông tin của hắn mạnh hơn chúng ta… nên dù chúng ta có kiểm tra thì chưa chắc đã điều tra ra được dấu vết?


Ông Phương khẽ cười, hài lòng gật đầu:


– Đúng vậy, cháu đi theo hướng đó, nghĩ lại một lúc tất cả những dữ liệu gì Lâm Phi nói, rồi lại suy nghĩ đến những khả năng xảy ra…


Lục Vũ Phỉ cúi đầu trầm tư suy nghĩ, những người khác có chút khó hiểu, không biết ông tú tài Phương đột nhiên lại chỉ dạy điều gì.


Vài phút trôi qua, Lục Vĩ Phi đột nhiên ngẩng mạnh đầu lên, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút kinh ngạc:


– Chẳng lẽ, chẳng lẽ là…


Chương 97: Mắt Mù.


– Ôi chao, Phỉ nha đầu! Rốt cuộc cháu đã nghĩ được gì rồi! Mau nói đi, ta sốt ruột lắm rồi!


Long Lão Tam kêu lên.


Lục Vũ Phỉ nhìn ông Phương, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:


– Cháu nghĩ là những tư liệu mà Lâm Phi nói chỉ có một, chính là… những tư liệu này toàn bộ đều có số liệu ghi chép, cho dù là đăng ký kết hôn, sổ khám bệnh, học bạ, đặt vé máy bay du lịch… toàn bộ đều được lưu trữ tại kho số liệu.


– Lâm Phi cũng không nói loại thông nào, đây là ghi chép phi số liệu, điều này rất có thể là hắn chỉ có thể điều tra được những thông tin có ở trong kho số liệu.


– Như vậy cách mà hắn tiếp cận chỉ có thể có hai loại, một loại là hắn quen biết với hacker siêu cấp, hoặc tự hắn chính là hacker siêu cấp, toàn bộ nhân tài tinh anh ở nước ta đều không thể theo kịp, thậm chí có thể hacker siêu việt của thời đại này.


– Còn có một loại khác… cháu thấy còn khủng khiếp hơn, đó chính là… hắn nắm giữ một loại máy tính siêu cấp, có thể kiểm soát toàn quốc, thậm chí là toàn thế giới…


– Nước Mỹ dùng vệ tinh giám sát và điều khiển toàn cầu, nhưng dù sao đó cũng chỉ là đại khái bên ngoài, những số liệu mà Lâm Phi nói, nếu muốn kiểm soát, lấy ra, điều tra ra thì cần phải có máy tính siêu cấp vượt thời đại, nhưng đó là kết quả khoa học kỹ thuật mà hiện nay chúng ta chưa thể nào nghĩ ra được!


– Tốt lắm!


Ông Phương lúc này mới gõ tay cảm thán:


– Nha đầu Vũ Phỉ, cháu nghĩ giống ông đấy!


Ông Phương ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói:


– Vừa rồi tôi có đến phòng giám sát, khuyên anh Lục nên tạm thời thả Lâm Phi, không nên ép buộc đối phó hắn chính là vì lo sợ hắn thực sự nắm giữ loại khoa học kỹ thuật siêu việt mà chúng ta chưa biết đến!


– Trên thực tế, viện khoa học của chúng ta vẫn đang nghiên cứu loại máy tính siêu cấp này, máy tính siêu cấp của chúng ta thực ra đã có thể dẫn đầu toàn thế giới, còn loại máy tính quân dụng giám sát siêu cấp cũng đã được triển khai nghiên cứu những bước đầu.


[

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

“Mày không phải con tao, tao không có loại con hư hỏng như mày” ai ngờ đứa con 18 tuổi tỉnh bơ: “Ít ra con có bầu còn biết cha đứa bé là ai, mẹ có biết cha của con là ai không?”

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao

Nữ vương hắc đạo: Ông xã chớ làm loạn – Phần 2

Anh trai, em gái