– Cái này… thói quen nhiều năm… sai lầm… sai lầm…
Còn thói quen nhiều năm!
Tô Ánh Tuyết mặt lạnh băng, nhìn hắn chằm chằm:
– Anh coi tôi là loại con gái gì? Đừng cho rằng anh nói với tôi mấy lời kia là muốn làm gì tôi thì làm!
– Ánh Tuyết, cô đừng giận.
Lâm Phi cười làm lành:
– Nói cho cùng chẳng phải bởi vì cô rất đẹp sao… tôi nhất thời không kìm lòng được…
– Hừ.
Tô Ánh Tuyết hừ lạnh nói:
– Đừng tưởng nói với tôi vài câu dễ nghe là tôi choáng váng. Giờ tôi phải làm việc, anh không có việc gì thì ra ngoài đi, tan làm nói sau!
Lâm Phi hậm hực, nhưng thấy cô không vui, cũng đành quay đầu đi ra ngoài.
Thấy Tô Ánh Tuyết mặc dù thích mình, nhưng nguyên tắc chủ quản của cô vẫn không buông lỏng, có lẽ chỉ đợi đến lúc cô cảm thấy đã đến bước đó mới tình nguyện có những cử chỉ thân mật hơn.
Ít nhất hiện tại, đối với cô gái này, ôm đã là cử chỉ thân mật rồi.
Trở về phòng, Lâm Phi gọi điện thoại cho Lâm Dao, nói với cô rằng mình không việc gì. Lâm Dao cũng rất lo lắng, nghe thấy Lâm Phi bình an vô sự, mặc dù còn nhiều điểm nghi vấn nhưng cũng chỉ có thể để sau này rồi hỏi.
Chỉ có điều, Lâm Phi không biết rằng, cùng lúc này, trong hội sở cao cấp ven hồ Lâm An, một người phụ nữ nhận được điện thoại, biết Lâm Phi không biết vì lý do gì đã được phóng thích, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trong cứ điểm của Thanh Phong Đường bên bờ biển, trong phòng sách, Ngô Khâm đang đau đầu về việc làm thế nào để nói đến những tổn thất lớn khi mất bốn tên Huyết Nha.
Hoa Tập gọi điện thoại tới, giọng điệu chứa đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, rất khó khăn nói cho gã biết, Lâm Phi được phóng thích không lý do, hơn nữa Bộ Công an không có ý định khởi tố.
Ngô Khâm nghe vậy, chỉ cảm thấy buồn bực, đầu óc quay cuồng chóng mặt, suýt nữa thì té xỉu trên ghế làm việc!
Chương 96: Lâm Phi Tà Môn.
Ngô Khâm ý thức được rằng tình hình này tuyệt đối không hề đơn giản, chỉ nói là không động đến Lâm Phi, thậm chí cũng không thể là quốc gia muốn mời Lâm Phi đến làm việc.
Bởi lẽ nếu quốc gia thực sự muốn mời Lâm Phi thì ít nhất cũng không thể thả hắn ra sớm như vậy, phải điều tra hắn cẩn thận, giáo dục cho ra trò chứ không thể đưa tiễn một cách khách khí như vậy.
Gã túc trí đa mưu nhưng bây giờ lại cảm thấy mình đã nhìn nhận sai về anh chàng này rồi, thật không ngờ hắn lại có thể chịu đựng đến mức ấy.
Nhưng như vậy cũng cho thấy rằng gã rất có thể sẽ phải đối diện với sự trả thù của Lâm Phi.
Trốn? Gã không thể trốn đi đâu được, tài sản tính mạng của gã đều ở Lâm An, Thanh Phong Đường là cơ nghiệp gã kế thừa của cha, làm sao có thể nói không cần là không cần nữa được?
Nhưng gã nhất định phải tính tới khả năng xấu nhất, ngộ nhỡ gã không có cách nào để cứu vãn tình hình, tài sản tiêu tán, gia đình ly tán thì cũng khó nói, người sống trong giang hồ, sống chết cũng chỉ trong gang tấc.
Gã trầm tư hồi lâu rồi nhấc điện thoại trên bàn lên, quay số gọi cho Hoa Tập.
Giọng của Hoa Tập trong điện thoại cũng có chút trầm trọng, là người thân và cũng là thuộc hạ nhiều năm nay của Ngô Khâm, cô cũng phần nào đoán được suy nghĩ của Ngô Khâm lúc này.
– Hoa Tập, cô sắp xếp đưa Đông Cẩm đến Australia, tôi có một căn biệt thự còn trống ở đấy, cô cũng biết chỗ đó rồi. Đưa sang cho nó mấy thủ hạ giỏi nữa, cuối cùng sắp xếp cho tôi một cuộc gặp mặt.
Gã trước hết phải nghĩ cho thằng con trai độc đinh Ngô Đông Cẩm của gã.
Lần này Ngô Đông Cẩm chủ động ra tay trêu chọc Lâm Phi, sợ rằng Lâm Phi muốn trở tay thì mục tiêu lớn nhất sẽ là nó.
Có điều Ngô Khâm cũng không biết rằng Lâm Phi ghét nhất kiểu tìm người mà gã đưa kẻ đó ra nước ngoài, đấy là cơ hội dễ dàng cho hắn ra tay, gã giữ người ở lại Lâm An còn tốt hơn.
– Thực sự phải dùng đến cách này sai… có cần bọn em thử tiếp cận với Lâm Phi, thương lượng với hắn, hoặc biết đâu hắn không có ý định trả thù hai người.
Hoa Tập nói.
– Hừ hừ…
Ngô Khâm cười lạnh:
– Cho dù hắn không đối đầu với bọn ta thì ta cũng không dám tin hắn. Ngộ nhỡ hắn làm liều, bốn tay cao thủ đều một chiêu bại dưới tay hắn, e rằng phải có hội trưởng mới trị được hắn. Tóm lại, cho dù hiện nay tạm thời không có cách nào động đến hắn được, chỉ có thể tránh đòn trước, đầu tiên phải bảo vệ sự an toàn của Đông Cẩm.
– Em biết rồi.
Hoa Tập thở dài rồi ân cần quan tâm:
– Anh cũng phải bảo trọng, nếu không đủ có thể lấy thêm một số cao thủ ở chỗ em. Anh cũng nên nói chuyện này với hội trưởng, có lẽ…
– Tập Nhi, cô không nên suy nghĩ nhiều, chuyện này cô hiểu rõ mà.
Ngô Khâm thở dài nói:
– Hội trưởng nhất định biết rõ chuyện này, dù sao cũng đã làm lớn đến mức này mà hội trưởng vẫn không liên lạc gì với tôi, cũng không biểu hiện ra điều gì, như vậy rõ ràng là muốn xem ta xử lý thế nào.
– Huống hồ gần đây chúng ta thường xuyên làm ăn không cẩn thận, lần trước làm mất một đường dây giao dịch của Kỵ sĩ Thánh Điện, lần này lại bị chúng ta làm mất bốn cao thủ, hội trưởng không trách móc gì tôi là đã nể mặt tôi lắm rồi. Nhà họ Ngô chúng ta ở Thanh Phong Đường đã ở đây mấy chục năm rồi, những gia tộc khác ở các đường khác còn chưa có lịch sử lâu được như vậy.
– E rằng cửa ải lần này khó mà qua được, hội trưởng cũng định để người khác lên thay… ha ha… Còn bao nhiêu tên đang thèm nhỏ dãi cái miếng bánh béo bở Lâm An này.
– Không đâu… không đâu…
Hoa Tập có vẻ kích động:
– Anh yên tâm đi, em sẽ giúp anh vượt qua cửa ải khó khăn này, cho dù Lâm Phi có lợi hại đến đâu thì Nhà nước cũng sẽ không để hắn làm loạn lên đâu, chỉ cần hắn làm mưa làm gió lớn tiếng lên thì Nhà nước sẽ ra tay duy trì ổn định, như vậy cũng sẽ giúp chúng ta khống chế Lâm Phi.
– Mong là vậy.
Ngô Khâm vừa xấu hổ vừa xót xa:
– Cửa ải khó khăn lần này không biết có thể vượt qua được hay không… nhưng… mấy năm nay thực sự đã khiến cô vất vả rồi…
– Anh đừng nói vậy… đấy là em cam tâm tình nguyện…
Hoa Tập nghẹn ngào. Ở đầu dây bên kia, nước mắt cô đã rơi tự lúc nào.
…
Cứu, tại đại viện canh gác của trọng binh trong quân khu.
Hoa viên trung tâm của đại viện cây cối tốt tươi, hoa thơm đua sắc, chim hót líu lo, toàn bộ khu vực không hề có vẻ nghiêm trang như bên ngoài mà ngược lại vô cùng nhàn nhã thanh cao.
Bên cạnh chiếc bàn đá xanh vắt mấy bộ quân trang, một ông già mặc sơ mi trắng đang vừa ngồi thưởng thức chén trà thơm vừa nhìn bàn cờ thảo luận điều gì đó.
Còn mấy người già khác đang đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào đôi nam nữ h


