Rồi như có gì đó, tiếng Linh cười dòn tan, như kiểu rất là vui, rồi lại tiếp:
- Không đc đâu, chắc em về muộn…không, bạn thân của em mà, ừm, hẹn anh hôm khác nhé, em xin lỗi, dạ…vâng…em cúp máy nhé, bye bye anh.
Từng âm thanh một tôi đều nghe rõ, rất là dịu dàng và thân mật, như một Linh hoàn toàn khác, tôi tự nhiên cảm thấy ngờ ngợ, thấy hơi không quen và 1 chút j đó hơi hơi ghen tỵ, trước nay tôi lại cứ nghĩ đối với Linh, tôi là đứa con trai có tầm ảnh hưởng lớn nhất, vì tôi có nghe Linh kể về mấy anh muốn kưa cẩm nó, nhưng nó nói đều không thích cả, và với lại có chuyện j buồn , hay vui, nó thường tâm sự với tôi mà, sao tự nhiên mọc ra 1 cái “anh” gì đó lạ hoắc thế này. Linh bước vào nhìn tôi cười, tôi hỏi: – ủa, có anh nào gọi dt ah.
Linh nhìn tôi nói: – Uh, anh Hiếu đó, cậu có biết không, cái anh mà học trên mình 1 khóa, là người hay làm MC cho trường mỗi khi cắm trại hay văn nghệ đó.
Tôi thì tôi quan tâm quái j 3 cái trò văn nghệ hay cắm trại, hôm nào văn nghệ là tôi thường ngồi cuối cùng để nói chuyện cho dễ, ngồi xa nên nào thấy rõ mặt, cắm trại thì toàn trốn đi phá linh tinh, nào có biết MC là thằng nào, nên cố nhớ cũng chả ra, tôi hỏi: – Hiếu MC ah, uh, lão đó, thì sao, sao cậu lại biết hắn vậy.
Linh tủm tỉm cười rất là tươi, nhìn tôi nói: – Ah, nhà anh ấy ngay gần nhà mình, thế mà từ đầu mình không biết, mãi đến khi anh ấy chuyển chỗ trọ gần chỗ tớ, tớ mới biết, công nhận anh ấy đẹp trai thật đó, nói lại có duyên nữa, mấy chị cùng chỗ trọ tớ toàn nói là ghen với tớ đấy, hi hi
“anh ấy” , “anh ấy” nghe ngọt thế không biết, lại còn ghen cái j với Linh nữa, tôi hỏi: – Ghen, ghen cái j với cậu.
- Thì chả là anh ấy chuyển đến chỗ tớ, cùng mới đc mấy tháng thôi, 2 anh em cùng quê cùng trường nên gặp nhau cũng vui, anh ấy hay sang phòng mình chơi, còn giỏi máy tính nữa, lần nào cái lap của tớ mà bị làm sao, anh ấy sửa đc hết, không có mà trước h ốm tiền sửa máy rồi – Linh vừa kể vừa cười cười. Tôi lại hỏi tiếp:
- Chỉ có vậy thôi ah, còn j nữa không
- Thì tất nhiên là cũng có, đôi khi anh ấy rủ tớ đi chơi, đi xem phim với đi ăn nữa, bận thì tớ từ chối, còn rảnh thì tớ cũng đi, mà anh ấy hài lắm ý, nói chuyện buồn cười lắm – Càng nói Linh càng lộ ra vẻ thích thú, nghe những lời kể của Linh, tôi từ từ tưởng tượng ra cảnh 2 người ở bên nhau, cười cười nói nói thân mật, tôi cảm thấy ngực hơi tức tức, một cảm giác như là hơi ghen tỵ, cảm giác là người độc tôn của tôi trong Linh bị lung lay dữ dội, cố làm ra vẻ bình thường, về khoản này thì tôi khá tốt, cảm xúc thật rất ít khi bị lộ , tôi hỏi tiếp: – vậy lẽ ra là tối nay là anh ấy rủ cậu đi chơi ah, đi đc nhiều lần chưa.
Linh lẩm nhẩm, rồi gật gù: – Uhm, cũng mới đc 2 hôm, tại vì tớ về quê mới ra mà, nếu mà tối nay đi nữa là 3 hôm, nhưng tớ nghĩ cậu ốm nên thôi, hẹn anh ấy hôm khác rồi.
Tôi lại tiếp: – Thế đi những đâu, và làm j thế
Linh nhìn tôi, đôi mắt như dò hỏi, Linh nói: – ủa, sao mà hỏi nhiều vậy.
Tôi tặc lưỡi: – Thì chả phải có cái j cậu luôn nói cho tớ là j, nên quen miệng, hỏi cho hết mà thôi, mà sao trước h cậu nói có mấy người nói thích cậu mà cậu không thích, sao lại không thấy nói đên lão này.
Linh ngơ ngác nhìn tôi, nó nói: – Có mà, có lần tớ có kể về anh Hiếu mà, tớ có nói anh ấy rất tốt với tớ, lại nói chuyện hợp còn j, tớ chỉ nghe thấy cậu ậm ờ rồi chả nói j nên tớ không thèm nói nữa còn j.
Tôi cố nghĩ lại xem nó có nói thật không, hay là mải nghe nó nói quá nên tôi lơ mơ ngủ chăng, tôi giả vờ: – Ah uh, nhớ rồi, thế lão ấy 2 lần trước đưa cậu đi đâu.
- Thì đi lượn phố, ăn chè, ăn kem, xem phim, rồi nói chuyện linh tinh, thế thôi, còn cái j khác nữa đâu, anh ấy cũng hay sang nhà tớ chơi, tớ với anh ấy ngồi ngoài phòng khách xem tivi và nói chuyện.
Trời, hắn còn mò tận sang nhà sao, trắng trợn đến thế là cùng rồi, càng nghe tôi lại thấy càng tức, cục tức càng lớn dần, như 1 ngọn lửa từ từ cháy, mỗi lúc 1 to, tôi không biết thế nào nữa, chả phải tôi luôn chỉ coi nó là bạn thân thôi sao, mà thấy nó kể về người con trai khác thích thú như vậy lại thế này, Linh thì vẫn thế, nó chả bao h giấu diếm tôi cả, tôi hỏi cái j nó cũng nói hết, say sưa kể, khuôn mặt rất là vui vẻ, đôi mắt sáng lên khi nhắc đến từ “anh ấy”, tự nhiên thấy giọng Linh hơi bé, nó nói rồi hình như hơi ngại ngại, nó bảo: – Anh ấy còn hay khen mình xinh nữa, nào là mặc bộ này đẹp, bộ kia đẹp, anh ấy còn nói…nói…mà thôi, không nói nữa, ngại bỏ sừ, hì.
Linh nhìn tôi cười soi mói, tôi đang định hỏi là: ”có phải hắn nói hắn thích cậu không” nhưng cổ họng tôi như nghẹn lại, tôi không nói ra đc câu đó, nó như là 1 cục xương gà, tắc nghẹn ở cổ họng, không thể nói ra đc, tại sao, tại sao ư, tôi sợ cái j, sợ rằng Lính sẽ xác nhận điều đó, sợ cái gật đầu của Linh sao, cảm giác này thật là lạ, tôi không quen , tôi sợ điều j đó làm j chứ, ảnh hưởng j đâu nào, cố ra vẻ bình tĩnh, cười cười: – hic, có j mà cậu phải ngại cơ chứ, không muốn nói ah.
Linh lắc đầu: – Thôi, không nhắc đến anh Hiếu nữa, nói hoài, để tớ xem nào, cậu thấy hết hẳn ốm chưa. Linh giơ tay, khẽ định sờ lên chán tôi, nhưng tôi né tránh, tôi hơi lùi về sau, h không như trước, 1 cái j đó không còn tự nhiên nữa giữa tôi và Linh, tôi nhìn Linh như 1 người khác, đã khác, trước nay tôi đã lầm, không phải tôi là người độc tôn cao nhất trong Linh, mà là 1 người Hiếu nào đó, Linh nhìn tôi như không hiểu, tôi cười cười, cố che đi cảm giác: – hết ốm rồi, tay cậu cầm chai C2 lạnh, áp lên chán tớ là sao, có cả nước ở tay kìa.
Linh nhìn tôi, khẽ nhíu mày nói: – Không cho coi thì thôi, nhìn cậu vậy chắc là khỏe rồi chứ j. Nói rồi Linh đứng lên, đi ra ngoài ban công, lặng lẽ ngồi lên ban công, 2 chân vắt chéo, hơi hướng người ra phía ngoài, tôi đi theo, ra đến bên ngoài, không khí mát hơn hẳn, gió thổi từng cơn, từng cơn, đường phố sáng loáng ánh đèn, Linh nhìn ra ngoài đăm chiêu, hơi thở mang theo cả tiếng thở dài. Tôi đứng ngay bên cạnh, Linh quay đầu nhìn tôi, Linh hỏi: – Lúc nãy kể về anh Hiếu nhiều rồi, theo cậu như vậy, anh ấy có được không.
“được, được cái j cơ chứ, tôi thì liên quan cái j chứ” , tôi lắc đầu mỉm cười, tôi nói: – Cái này là tùy ở cậu chứ, làm sao tớ biết đc giữa 2 người
Linh vẫn nhìn tôi, ánh mắt như thăm dò điều j đó từ thằng “bạn thân này”, mãi rồi nó cũng nói: – Đôi khi, đôi khi tớ cũng cảm thấy…cảm thấy có chút tình cảm với anh ấy.
Tôi như chết lặng khi nghe thấy Linh nói thế, tôi ko biết, tôi không hiểu, 1 sự việc tưởng chừng như không thể lại sảy ra, trước h chẳng có j hết, h đùng 1 cái có 1 anh nào đo trên trời rơi xuống và Linh nói thích người đó, tự nhiên tôi càm thấy mất mát 1 thứ j đó , thứ mà tôi chứ chắc như đinh rằng nó mãi ở bên tôi, nhưng như người ta nói, có thì không thấy quan tâm, lúc mất đi rồi mới hối tiếc, cố nở 1 nụ cười mà mồm méo sệch, tôi nói: – Uh, đó là chuyện của cậu, tớ cũng không thể nào xen vào đc, dù sao…dù sao tớ cũng chỉ là bạn thân


