Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua (xem 7815)

Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua

, nó bước vào trong rồi gọi nhỏ: – Sơn ơi, ngủ rồi ah.
Thấy cái bóng nó đang lom khom tìm công tắc, quay lưng lại với tôi , tôi đóng xầm cửa lại. thấy nó giật thót nguời, tôi chạy lẹ ra, 1 tay bịt mồm nó, tay kia vòng qua bụng, kéo nó vào người, rồi ghé vào tai nó nói: – im mồm , cướp đây, động đậy là chết.


Cả người nó áp sát vào tôi, mùi thơm của dầu gội đầu, sữa tắm, mùi thơm con cái, tất cả hòa quyện vào nhau thành mùi thơm tuyệt nhất trần gian, người nó thơm thiệt, tôi cứ nghĩ làm vậy thì nó sẽ hét ầm lên, hung hăng chống trả, rồi sẽ có trò vui để xem, ai dè nó đừng im, chả thấy động đậy j cả, hay là sợ quá nên ngất cũng nên, bàn tay tôi đang ấp lên môi nó, từ từ buông ra, khẽ với tay bật điện xem thế nào, lớ ngớ nó giật mình rồi sợ quá đứng tim thì chết, ánh đèn điện sáng lên, soi rọi cả căn phòng, Linh khẽ gỡ bàn tay đang quàng qua bụng nó, quay lại nhìn tôi, tay kia đang sách cái túi màu đen, nó trừng mắt nhìn tôi, rồi “bịch”, cái túi rớt xuống , nó hung hăng nhè tay tôi, eo tôi, vai tôi, tóm lại chỗ nào có thịt trên người là nó véo, vừa véo nó vừa nói: – Này thì ốm này, cướp này, hay lắm hả, làm người ta tưởng thật chạy vội đến đây, này thì ốm này, cho ốm thật luôn.


Tôi dãy nảy lên, nó tức thật nên bấu mạnh tay, cứ như kiểu cắn răng cắn lợi mà bấu ý, làm tôi đau quá, kêu đau thành tiếng, vội phản kháng kịch liệt, mở cửa chạy xuống cầu thang, dụi dụi mấy chỗ bị nó véo, miệng xuýt xoa không ngừng, nhìn nó đầy trách móc, nó đừng ở trên thở hồng hộc, ấm ức nhìn tôi, mẹ tôi nghe thấy tiếng tôi kêu, nói với lên: – Mấy đứa làm cái j mà ầm ầm thế hả?
Tôi nói vọng xuống: – Không có j đâu mẹ ạ
- Không có j mà la ầm lên thế là làm sao hả – Tiếng mẹ tôi lại vọng lên.
- Ah, – Tôi ậm ừ – à, chuột, chuột đó mẹ ah, Linh nó thấy chuột nên nó la làng đó mà.
- Chuột, làm sao lại có chuột trên nhà đc chứ hả – Tiếng mẹ tôi gần hơn, hình như chuẩn bị lên.
- Có đó cô ah, có con chuột cống mấy chục cân đang ở đây này – rồi nhìn thấy tôi đang cố nhăn mặt cười, nó bĩu môi: – Nhìn cái mặt mà thấy ghét. Rôi đi xuống cầu thang, đi ngang qua tôi, tôi hơi ngợ ngợ, tôi kéo tay Linh lại, tôi nói: – Đi đâu vậy.
- Đi về chứ đi đâu – Linh hơi dừng lại.
- Về, đến đây rồi, sao tự nhiên lại về chứ – Tôi kéo người nó lại gần thêm.
Linh quay người lại nhìn tôi, vẻ mặt ấm ức, nó nói: – Tức nên về, ghét nhất ai cứ có cái kiểu nói vớ nói vẩn, khỏe rồi còn nói ốm nặng.


À, thì ra là vậy, tôi cười cười, nói: – Thôi đừng giận, lên phòng đi rồi tớ nói cái này. Đi lên phòng, kéo theo cả linh, nó chả nói năng j, cũng lên theo, con gái là thế, cứ hay thích giả vờ làm nũng, tôi kéo nó lên phòng, đặt nó ngồi xuống ghế, tôi nhìn nó: – Thôi đừng làm mặt giận nữa mà, thấy tớ thế này chả lẽ làm cậu thật vọng.
Nó ngẩng lên nhìn tôi, vội thanh minh: – Không phải thế, tớ chỉ bực là cậu giả bộ nặng thêm thôi.
- Ồ, thế ah, thế bữa nào có người nghĩ ra cách kêu thằng Tuân giả vờ bị tai nạn thế nhỉ – Tôi nhìn nó, bộ mặt rất là nghiêm chỉnh.
- Nhưng mà, cái đó khác, cái này khác – nó ấm úng
- Khác, khác cái j, thậm chí còn nặng hơn nữa kìa, hứ, người ta chưa hỏi tội là may rồi, lại còn nói j nữa…Tôi nhìn Linh, nó cúi đầu nhận tội, tôi cười thầm, tôi nói tiếp: – Thôi, nói thật là tớ muốn cậu đến nhà chơi với tớ thôi, sao, không thích đến nhà tớ chơi ah – Tôi nhìn nó, thấy nó vẫn cúi đầu, lắc đầu không nói, tôi tủm tỉm:
- Thế là đc rồi, đã đến rồi lại còn đòi về nữa, không thích ở lại nói chuyện với tớ ah.


Nó lại lắc đầu, tôi cười cười: – Thế là đc rồi, ngồi yên đó, tớ xuống lấy nước uống nhé. Linh kéo tay tôi lại, nó chỉ vào cái túi, h tôi mới chú ý, cái túi nó sách đến đang nằm ở gần cửa ra vào, nó bảo: – Tớ mang đến đầy đủ cả đó, có cả nước uống đó. Tôi tò mò, đi ra mở, bên trong nào là sữa mút, nào là bổng ngô, mấy chai C2, vài quả cam, tôi tròn mắt, cười cười quay lại hỏi nó:
- Tớ đoán là thứ duy nhất cậu mua trong này chắc chỉ có bổng ngô hả, lại mang từ nhà sang đây chứ j. Linh cười nói: – Ừ đó, của nhà trồng đc mà, ăn không hết nên mang cho ai đó giả vờ ốm ăn cho mau mau khỏe mà đi làm cướp. Tôi cười hì hì, nhìn cái môi đánh đá cong lên, tôi trêu nó:
- Nghề của chàng mà, cướp bóc j, trêu cậu cho vui thôi.
Linh đong đưa trên ghế, đôi mắt tinh nghịch nhìn tôi móc từng món lỉnh kỉnh trong cái túi nó mang đến, tôi chẹp miệng, không biết là nó có ý j, thăm người ốm mà nào là bỏng ngô với C2 lạnh, sữa mút cũng lạnh, mấy quả cam, ở dưới đáy túi có mấy quả mận chín nữa, tôi reo lên thích thú, tôi thích ăn mận lắm, mà mẹ tôi cứ sợ nóng nên không cho tôi ăn nhiều, Linh cười tít mắt, nó bảo ở nhà còn có mấy quá mận mang sang đây hết, nó không biết chọn mận nên không dám mua, sợ tôi chê không ngon, còn khoe là cô nàng ngoài bổng ngô ra còn mua thêm mấy chai C2, cứ như là sợ mình quên công lao không bằng. Tôi hỏi:
- Này, có ý j đây hả, mua bỏng ngô với C2 lạnh thăm người ốm, có phải muốn đầu độc tớ không hả, hay là muốn tớ ốm nặng thật.
Linh cười rất là tươi, khuôn mặt đã hết giận từ khi nào, nãy h cứ lặng lẽ nhìn tôi ăn mận, Linh bảo:
- Ừ đó, tớ muốn cậu ốm thật nặng vào.
Rôi lại cười tít mắt, tôi làu bàu:
- Thế tớ ốm thì cậu chăm cho tớ nhé.
- Đc thôi, không vấn đề j, tớ biết cậu cũng thích ăn bổng nên mua qua đây, tính ăn chung luôn với cậu cho vui, C2 thì tất nhiên là để uống rối, uống lạnh mới ngon, cậu ốm đau họng thì để 1 lát cho bớt lạnh rồi uống, nào, mang lại đây cho tớ 1 chai C2 đi. Tôi nhần ngừ, thôi mang cho nó vậy, đưa chai C2, Linh lại chỉ vào cái quạt: – Sơn, quay cái quạt lại chỗ tớ, đang nóng muốn chết này.
“ơ giỏi, đc đà là lấn tới, chưa j đã sai khiến mình như thật”, tôi quay ra bật quạt, rồi nhìn kỹ lại, thây nó ăn mặc khá chỉnh tề, 1 cái áo phông màu xanh nhạt cộc tay kín đáo, 1 chiếc quần jean dài màu đen, tôi thấy kỳ kỳ, có bữa nào nó đến nhà tôi chơi mà mặc quần áo lại chỉnh tề thế này đâu, áo không hở vai thì cũng cổ rộng, quần thì toàn là quần ngố hay quần đùi sock, tôi nói ở đây không phải nó ý nói nó show hàng hay j cả, mà ý là đối với tôi, nó khá là thoải mái trong ăn mặc, không thích ý tứ với tôi nữa, toàn là mặc theo ý nó, tôi thấy lạ lạ nên hỏi: – Sao hôm nay lại mặc đồ chỉnh tề vậy, tính đi đâu ah.


Linh đang uống nước, thấy tôi hỏi, nó vội ngừng, khẽ gật đầu: – Uh, lẽ ra là tối nay có người rủ đi chơi đó, nhưng thấy cậu nói ốm nặng thêm nên qua coi thế nào nên lại không đi nữa.


“Có người rủ đi chơi” tôi thấy hơi lạ, tôi hỏi: – Ai vậy, trai hay gái.
Nó nhìn tôi, đôi mắt tinh nghịch, nó hỏi: – Ai thì hỏi làm gì. Đang định nói tiếp thì tự nhiên có tiếng chuông điện thoại, Linh nhổm người, khẽ móc đt, rồi đi ra ngoài ban công, tôi trật tự cố lắng nghe xem có chuyện j.


- vâng, em đây, sao anh lại dùng số này – Tiếng linh nhỏ nhẹ, dịu dàng.
- Dạ, em đi thăm bạn ốm, nên không đi đc, em nhắn tin cho anh rồi mà, hì hì, anh không giận em chứ
- rồi, em biết rồi mà…anh cũng thế n

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Ngày 8/3, cả nhà chồng tụ tập chúc mừng mẹ chồng để mặc cô con dâu út vào viện đẻ một mình và cái kết đau lòng khi cô cố với lấy cái bô để dưới gầm giường

Truyện Siêu Quậy Trường K.W (King World) Full

Chuyện Bựa Thời Đi Học Full

Tình Cũ Và Bát Phở Của Vợ

Truyện Gái Đến Ở Cùng Nhà Full