Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua (xem 7805)

Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua

nóng cả tai, bực cả mình, hóa ra là mình mới là thằng bị phỗng tay trên, khốn nạn thật, ngồi ở đây mà chờ 2 đứa no lai nhau về sau, tôi khịt mũi, cố chào hỏi mấy câu rồi kiếm cớ về, lượn lượn ngoài đường 1 lúc, cứ thấy lòng nao nao khó tả, ưc ức 1 cái j đó không nguôi, khó chịu, bực dọc, muốn phá 1 cái j đó, mẹ kiếp, tự nhiên tôi giật mình, 1 cái bóng áo trắng, áo thun trắng dài quá mông, kiểu áo mà Linh rất thích mặc khi đi chơi, chiếc quần ngố caro nó hay mặc, mái tóc dài đang bay bay theo gió, cái bóng cao cao, thon gọn đó ngồi sau 1 thằng nhìn khá là to con, đang ôm xiết lấy, tôi như chột dạ, tình cảm đến mức này rồi sao, có phải là Linh đây không, phải là Linh không nhỉ, nếu thật thì thế nào, tôi nhìn thấy rồi thì làm sao, tôi hoang mang quá, cảm thấy hơi sợ sợ 1 sự thật vô hình, cố hết can đảm, phóng ga vụt lên, ngó qua nhìn mặt cái bóng trắng đó. Là ai, là ai, là Linh chăng.


Đm, “Nhìn xa cứ tưởng nàng Kiều, nhìn gần mới biết người yêu chí phèo”, chỉ đc cái dáng là giống Linh thế, cao dàn thoáng mát, cũng gồ ghề, đồng bằng núi non, thế đéo nào mà mặt trông như là bị xủi cảo, cười toe tóe, đúng là cái thể loại “Răng tung tăng đi trước, môi lướt thướt theo sau”, cười mà, dm, nói khó nghe 1 tý, như là ác quỷ trần gian, mồm có cái đéo j là khoe ra cả, răng môi đã đành, cả lợi và lưỡi cũng cố mà chìa ra, đéo thế nào mà bắt trước đc ah, thấy mình ngó sang, lại nhìn mình, khẽ nhếc mày lên đá nheo, ôi vãi lúa, tý thì bị em này bắn rơi tại trận, em này chơi ác vl, tý thì làm mình ngã, cố vượt lên , đéo giám ngó mặt thằng người yêu nó, thằng này đéo phải loại Trương Phi thì cũng gần gân Võ Tòng, to đéo chịu đc, mà người ta nói nồi nào úp vung đó, nhìn đều nó tát cho lại lệch mồm, vội rẽ luôn sang đường khác, lượn lờ thêm 1 lúc rồi tự lầm bẩm, hôm nay thế đéo nào mà nhìn đôi nào ôm nhau cũng thấy đứa con gái đằng sau giống Linh hoài vậy ta.


Về, chốt lại là về, lượn mà không có ai đằng sau ôm thì lượn làm j, mang theo cả cục tức, tôi trở về nhà. Căn phòng tối om, tôi cũng không muốn bật đèn, tôi nằm vật trên giường bắt đầu suy nghĩ miên man, tôi cảm giác như đang chờ 1 cái j đó vậy, câu nói của bố Linh cứ quanh quẩn bên tai “Linh nó đi với bọn thằng Hiếu con nhà ông Khanh” mà lại đi từ chiều nữa, h này vẫn chưa về, xem ra mọi chuyện đúng là hơi đi xa so với cảm giác của mình rồi, ngồi nghĩ miên man đủ thứ , về mọi chuyện vui, thế mà cục tức nuốt mãi không trôi, mở mắt ra nhìn căn phòng tối om, cố gắng bình tâm trở lại, hay là xuống nhà lấy hộp kem lên ăn vậy, đanh tính nhỏm dậy, tự nhiên có tiếng ĐT reo, đang nhìn trong bóng tối, nhìn màn hình điện thoại tôi thấy hơi lóa không rõ, nên trả lời: – Alo, ai đấy.
Tiếng Linh đầu đây: – Hứ, ai đấy…, nói nữa là cúp máy đó.


Cục tức vẫn trong người, nghe thêm câu nói đó tôi lại càng bực bực, tôi cúp máy luôn, vứt điện thoại trên giường, tôi đi xuống nhà lấy hộp kem.Lúc bê lên tầng, màn hình ĐT nháy sáng, báo có cuộc gọi nhỡ, ấn mở máy, 3 cuộc gọi nhỡ từ Linh, tôi mở nắp hộp kem, ăn mấy thìa, vị ngọt và mát lan dần trong miệng, làm thêm mấy thìa nữa, thấy đỡ đỡ tức rồi, tôi gọi ĐT lại, mới reo có 1 tý thì đầu bên kia tắt máy luôn, “á à, dỗi rồi đây” tôi cũng cố ấn đt, gọi thêm 1 lần nữa, vẫn không nhận máy, “không nhận thì thôi, chả thèm” tôi cũng kệ luôn, nén đt lên gối, cứ thế thong thả ăn kem, định ăn cho bõ tức, thế mà gọi 2 cuộc không thèm nhận lại càng tức thêm, tôi đi ra ngoài ban công, ngắm phố phường 1 lát, rồi lại vòng ra đằng sau , đi ra khu phơi quần áo nhà Thủy, đêm rồi, bóng tối tràn về, cứ lúc nào cô đơn tôi lại nhớ Thủy, tôi nhớ Thủy quá, nhớ bóng dáng thân thương, cái miệng hay cười, tự nhiên nhớ đên hôm Thủy đc tôi mát xa lưng, Thủy đau quá bật khóc thút thít như trẻ con vậy, tự nhiên tôi bật cười, nhứ lúc đó Thủy làm nũng, nhớ lúc đó tôi dỗ dành, nhớ tấm lưng trần đáng yêu mịn màng, nhờ cặp núi đôi to tròn, nhớ đôi môi căng mọng ngọt ngào, đôi mắt Thủy đẹp nhất khi khóc, đôi mắt vốn long lanh lại phủ thêm 1 màn nước mỏng càng thêm phần huyền bí, xa xăm nhưng dịu dàng, gần gũi đôi mắt ướt lệ đó như làm tan chảy trái tim sắt đá, hàng mi dài ướt lệ cong vút, cái mũi nhỏ xinh xinh, cái miệng cong lên ương bướng, tôi nhớ, nhớ Thủy quá, khẽ mỉm cười, hộp kem đã tan từ khi nào, tôi cầm lên uống, khẽ khà 1 tiếng rồi, trở về, chắc có lẽ chỉ có Thủy mới làm cho tôi cảm thấy yên ổn và vui vẻ trở lại.


Bước vào phòng, cái ĐT lại nháy sáng, tôi cầm lên xem, lại 2 cuộc gọi lỡ từ Linh, hứ , chắc là chịu không nổi nên gọi lại đây mà, tôi bấm số gọi lại, hết 1 hồi chuông vẫn không thấy tiếng trả lời, lại thêm 1 hồi chuông nữa, lần này Linh tắt máy, rồi hồi chuông thứ 3, đc mấy chục s rồi, ko thấy nhấc, tôi bực lắm, lại chơi nhau nữa, không thèm nghe phải không, lần này mà nó không nghe thì tôi tắt nguồn ĐT luôn, cho khỏi gọi, tự nhiên Linh nhấc máy, nhưng không nói j, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở nhè nhè từ đầu dây bên kia, tôi cũng chả thèm nói luôn, cứ thế im lặng, rồi cuối cùng tôi nói: – Có việc j mà gọi vậy, gọi không nói j là sao.


Tiếng Linh nói: – Sao nãy tớ gọi lại không nghe máy.
- Tớ đi xuống nhà nên không biết – Tôi là tôi nói thật, tôi cũng không cố chấp, hỏi vặn lại nó chuyện nó dám tắt máy không nghe lúc trước.
- Không muốn nghe thì cứ nói thằng ra, việc j phải nói vậy.
“không muốn nghe mà tôi lại gọi lại, đó mọi ng xem lý lẽ bọn con gái nó dở dở ương ương thế đó” tôi nói: – Tớ nói rồi, tớ xuống nhà, chẳng phải là…- Đang định nói tiếp rằng là “chẳng phải là tớ gọi lại đó thôi” thì Linh cắt ngang: – Cậu không cần phải nói j nữa, tớ hỏi lúc nãy đang nói chuyện sao tự nhiên cúp máy.
Tự nhiên đang nói lại bị chèn nguyên cục đá vào mồm, bực quá, tôi bảo: – Tức nên không thích nghe, có thế thôi.
- Tức, cậu tức cái j, có tức bằng tớ không.
- Cậu thì tức cái j, không phải cả ngày nay đi câu cá với thằng Hiếu điên rồ nào đó hay sao, vui lắm mà, tối mới về cơ mà – Tôi không nhịn đc, tuôn ra 1 tràng.
- Cậu không đc gọi anh Hiếu như thế, anh ấy hơn tuổi tụi mình đó.
- Tớ chả cần quan tâm thằng đó, hơn có 1 tuổi thì làm gì đc nhau, đi chơi chán rồi về gọi ĐT chửi tớ sao.
- Cậu làm sao thế, dở hơi ah, cậu mà nói thế nữa là tớ cúp máy đó.
- Thì cup đi, đang đêm gọi ĐT phá người ta còn nói – Lửa giận ngút đầu, tôi nói không còn khách khí gì nữa.
- Cậu…cậu quá lắm, không phải là phá, mà là…mà là tớ gọi để hỏi xem tối nay cậu đến nhà nhớ có việc j không – giọng Linh như kiểu run run, nói không rõ nữa.
- Chả có j cả, chán chả có j làm thì đi lượn thôi, ai dè còn có người lượn từ chiều mà tối chưa thèm về – Tôi nói đểu.


- Cậu quá lắm rồi đó, tớ không thèm nói chuyện nữa.
- Thì cúp máy đi, nói từ nãy rồi mà sao chưa cup, thèm vào mà nói chuyện nữa – Tôi bĩu môi, trước khi bên kia tắt máy, 1 tiếng thút thít nhẹ nhẹ vang sang đầu dây, dội vào tai tôi, Tôi ngơ ngẩn cả người, tôi làm sao thế này nhỉ, tôi nhìn cái ĐT, sao tự nhiên tôi lại quát nó cơ chứ, thật ra thì có phải nó đã làm j sai đâu, mà là tôi, cục t

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Là con gái đừng quên chúng ta là hoa của trời

Những Tiểu Thư Nghịch Ngợm Và 3 Chàng Hiệp Sĩ

Bị nhà chồng coi như osin vợ tức giận bỏ đi, chồng vẫn còn lên mặt dọa đuổi luôn nào ngờ bị vợ đáp trả tơi bời

Truyện Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi Full

Đọc Chuyện Sinh Viên Và Kiếp Cave Full