Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7461)

Trọng sinh tiểu địa chủ

người không có lên tiếng, cũng không phải phản đối chủ ý của Liên Mạn Nhi, mà là bọn hắn không kịp phản ứng.


“Như thế nào, như thế nào?” Liên Mạn Nhi cảm giác mình nghĩ được một chủ ý tốt, vội vã muốn cho mọi người tán thành nàng.”Chúng ta cũng không cần mở cửa hàng khác, ai có xiêm y muốn giặt rửa, để cho hắn mang đến cửa hàng điểm tâm sáng. Người trong nhà nếu bận rộn, ta phụ trách thu xiêm y, để cho người trong thôn giặt.”


“Chủ ý này của Mạn Nhi tỷ rất tốt.” Liên Diệp Nhi là người thứ nhất đồng ý.


“Ừ, việc này thật đúng là như vậy.” Trương thị nghĩ nghĩ rồi nói.


“Cha xem cũng được a.” Liên Thủ Tín nói, “Cái này không cần tiền vốn, có người đưa xiêm y cho ta giặt rửa, không có người đưa, ta cũng không lỗ tiền.”


Liên Thủ Tín tính cách trầm ổn, không phải là thương nhân dám mạo hiểm, gặp chuyện luôn nghĩ đến việc không lỗ tiền đầu tiên. Trương thị ưa thích tính cách này của Liên Thủ Tín, cảm thấy đi theo nam nhân như vậy, cho dù không có phú quý, nhưng thời gian trôi qua cũng được an ổn.


“Ta nói làm liền làm a. ” Liên Mạn Nhi nói, “Ca, ta ghi mấy cái áp phích, một cái dán tại cửa ra vào ở cửa hàng, xa hơn trên núi dán mấy cái nữa.”


“Được.” Ngũ Lang đáp ứng, rồi đi cầm giấy bút. Mấy tháng này, Ngũ Lang trên phương diện học tập tiến rất xa, đã có lòng tin ghi áp phích rồi.


“Có cái áp phích này, ngày mai khi khách tới dùng cơm ở cửa hàng, ta liền tuyên truyền với họ, lại để cho Tam bá ở trên chân núi quảng cáo, sinh ý này nhà mình có thể kiếm được rồi.” Liên Mạn Nhi tự nhủ nói.


“Mạn Nhi, giá tiền định như thế nào?” Ngũ Lang cầm bút, hỏi Liên Mạn Nhi.


“Giá cả a, khẳng định không thể mắc.” Liên Mạn Nhi nói.


Mọi người thương lượng một phen, cuối cùng quyết định, một kiện xiêm y giặt rửa cộng thêm may vá, chỉ cần một văn tiền.


“Thế chỉ giặt rửa không may vá, cũng là cái giá này?” Liên Chi Nhi nhi hỏi.


Chương 229: Tranh Chấp Bất Động Sản


“Cũng là cái giá này.” Liên Mạn Nhi nghĩ rồi nói, chịu cầm xiêm y dùng tiền đến giặt rửa có lẽ không quan tâm đến điểm này. Bất quá, các nàng giặt xiêm y, cũng phải có chút đặc biệt, mới có khả năng hấp dẫn khách hàng.”Xiêm y giao cho chúng ta giặt rửa, chúng ta miễn phí ủi nóng cho hắn.”


Trên núi các đại nam nhân mặc dù có thể tự giặt quần áo, nhưng chắc chắn sẽ không tự ủi nóng được. Ủi không chỉ cần công cụ đặc thù, còn cần cả kỹ xảo. Ở thời này không có bàn là điện, đều là dùng bàn ủi ủi nóng quần áo, hơi chút vô ý, sẽ đem xiêm y bị cháy.


“Mạn Nhi nói rất đúng, ta thêm ủi nóng a. Bọn hắn trên chân núi làm việc, mặc xiêm y trong thời gian dài, luôn luôn bị rạn đường chỉ, hay có lỗ hổng nhỏ gì đấy, để cái giá này a.” Trương thị nói.


“Cái kia nếu muốn sửa miếng vá lớn, phải xem rồi lấy thêm tiền a.” Liên Chi Nhi nói. Sửa miếng vá lớn cần thêm vải, có lẽ phải xem tình huống rồi lấy thêm tiền đấy. Tất cả mọi người đều gật đầu.


“Nếu dùng tới hồ để làm, cũng nên tăng tiền a.” Triệu thị nói. Trong khoảng thời gian làm việc tại cửa hàng điểm tâm sáng, Triệu thị đã sáng sủa lên không ít, dám trước mặt người khác nói chuyện.


Mọi người ngươi một lời ta một câu, cuối cùng liền đem giá cả định ra giặt một kiện xiêm y một văn tiền, miễn phí ủi nóng. Hồ một kiện xiêm y cũng là một văn tiền, bình thường cần hồ xiêm y thì khó giặt rửa hơn, quá trình hồ cũng rất phí công. Giá cả miếng vá thì gặp mặt trả giá.


Ngũ Lang liền đem áp phích viết xong luôn, tổng cộng viết ba cái, một tờ dán tại cửa ra vào của cửa hàng điểm tâm, còn lại hai cái dán ở trên núi.


“Ta phải mở cửa hàng điểm tâm, hai ngày nữa Ngũ Lang cùng tiểu Thất cũng phải đến trường.” Trương thị nói, “Lại vừa mới lập xuân, công việc trong nhà và ngoài ruộng, ta sợ là bận rộn không làm được.”


“Mẹ, giặt và hồ xiêm y chúng ta thu xiêm y rồi phân cho người trong thôn giặt a.” Liên Mạn Nhi liền đem ý nghĩ của mình nói ra, “Vì để quản lý tốt, cho các nàng giặt rửa ở cùng một chỗ, ta nhìn xem là được. Để các nàng chính mình cầm chậu, chính mình múc nước. Ta chuẩn bị xà phòng giặt quần áo cho họ. Số tiền này, ta một nửa, người giặt một nửa.”


Người một nhà cùng thương lượng rồi quyết định dựa theo ý Liên Mạn Nhi mà xử lý.


Trước lúc ăn cơm chiều áp phích được dán ở cửa hàng, Trương thị đi ra ngoài liên hệ với hai phụ nhân có quen biết với mình. Hộ nông dân thiếu nhất là tiền mặt, một văn tiền trong mắt bọn họ cũng có chỗ để trọng dụng đấy, chỉ cần giặt rửa kiện xiêm y, may vá có thể kiếm được tiền, bọn họ đêu nguyện ý.


Ngày hôm sau, cửa hàng điểm tâm mở cửa, Liên Thủ Tín mang chuyện này nói với khách nhân dùng cơm, hơn nữa Liên Thủ Lễ đi trên núi làm việc, cũng nói với mọi người trên đó, đến buổi trưa, đã có người thừa dịp ăn cơm, nhàn rỗi, đưa xiêm y đến.


Liên Mạn Nhi đã sớm chuẩn bị một bản sổ sách, vội vàng viết danh tự, ghi chép các mục.


“Mạn Nhi, ” Triệu thị nhìn Liên Mạn Nhi thu vài món xiêm y. Liền đi tới, cùng Liên Mạn Nhi thương lượng, “Có thể hay không trước phân cho thẩm vài món xiêm y giặt rửa?”


“Mạn Nhi tỷ, muội và mẹ muội cùng làm một chỗ. Muội cũng có thể giặt quần áo sạch sẽ rồi.” Liên Diệp Nhi đi theo bên người Triệu thị nói.


“Thẩm nghĩ, nhân lúc rảnh rỗi thì ở đây giặt thêm quần áo. Kiếm thêm chút tiền… , ” Triệu thị nói đến đây, tựa hồ có chút ngượng ngùng.”Thẩm có ý định tiền kiếm được thì để dành cho Diệp Nhi.”


Không cần Triệu thị nói thêm gì nữa, Liên Mạn Nhi đã hiểu ý của nàng.


“Vậy thì có cái gì không được.” Liên Mạn Nhi một ngụm nhận lời luôn, Triệu thị và Liên Diệp Nhi làm việc luôn làm cho người khác yên tâm, tiền này cho ai kiếm cũng được, huống chi trong lòng nàng còn muốn giúp đỡ Triệu thị cùng Liên Diệp nhi đấy.”Mặc kệ kiếm được nhiều hay ít, đều không cần nói với phòng bên kia. Cũng cho Diệp Nhi tích lũy chút tiền tiêu vặt.”


“Ta chính là có ý tứ này.” Triệu thị nở nụ cười.


Từ ngày hôm đó, cửa hàng mỗi ngày đều có thể thu được vài món xiêm y cần giặt hồ và may vá, Liên Mạn Nhi đều an bài cho Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi làm đầu tiên. Trong miếu có giếng nước, Trương thị để cho nhóm phụ nhân đến giặt ở đó, đem xiêm y giặt sạch sẽ sau đó phơi nắng ở chỗ đất trống phía sau cửa hàng.


Đợi xiêm y được hong khô rồi thì thu vào, ở ngay tại bên trong cửa hàng may vá, hồ cùng ủi nóng. Qua một thời gian, Trương thị cũng cho phép đám phụ nhân đem xiêm y mang về nhà may vá, ủi nóng.


Đừng coi thường sinh ý nhỏ này, mỗi ngày cũng có kiếm thêm mấy văn tiền, thời điểm tốt, một ngày có thể kiếm hơn mười văn tiền. Số tiền kia sau khi trải qua thương lượng của cả nhà, cũng không nhập vào trong sổ sách, mà là cho Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi làm tiền riêng.


Mỗi ngày kiểm tra túi tiền riêng đang dần dần nhiều lên, Liên Mạn Nhi trong lúc ngủ mơ cũng cười đấy.


Ngoài ra, Liên Diệp Nhi cũng có tiền riêng của chính nàng, Liên Mạn Nhi nhìn bộ dạng của Liên Diệp Nhi, đoán chừng nàng trong giấc mộng cũng là cười đấy.


Tháng hai gio

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chỉ Quan Tâm Đến Em

Bạn trai ép tôi bỏ thai sau khi cùng “SỐNG THỬ”

Truyện Yêu Không Hối Tiếc

Chồng tôi ngoại tình

Thơ Radio: Mình hiểu nhau thêm một chút được không em?