“Để con đi tìm hắn.” Liên Mạn Nhi nói, “Nhất định là cùng tiểu Bình vào bên trong miếu chơi rồi.”
Trong miếu này ngoại trừ mấy tượng đá cũng không có gì kỳ lạ quý hiếm, nhưng ở trong mắt tiểu hài tử, hết thảy đều là mới lạ, thú vị.
Liên Mạn Nhi tìm được tiểu Thất cùng tiểu Bình ngay sau một tượng thần tại điện Tây thiên.
Tiểu Thất miệng cùng tay bóng nhẫy, miệng cùng tay tiểu Bình cũng thế. Liên Mạn Nhi thậm chí còn trông thấy tiểu Bình vẫn đang nhai thịt.
Liên Mạn Nhi vội vàng nhìn hai bên một chút, thấy không có người khác, mới thở dài một hơi.
“Nhị tỷ, tỷ đừng nói cho người khác biết, được không.” Tiểu Thất thông minh, hướng Liên Mạn Nhi năn nỉ, “Tiểu Bình cũng thật đáng thương. Quanh năm suốt tháng không được ăn một bữa thịt.”
Liên Mạn Nhi cảm giác có chút xốc xếch rồi, tiểu Thất đúng là trẻ con, nhất định là không rõ, làm hòa thượng cho dù là bao nhiêu năm, hắn cũng không nên ăn dù chỉ là một chút thịt.
Tiểu Bình có chút ngơ ngác mà đứng ở đó, thịt trong miệng nuốt xuống rồi, nhưng là trong tay còn có nửa cái bánh xuân cuốn, Liên Mạn Nhi có thể trông thấy bên trong còn bọc cả thịt băm.
“… Sư, các sư huynh, cũng vụng trộm ăn thịt đấy.” Tiểu Bình không đầu không đuôi mà nói một câu.
Liên Mạn Nhi cơ hồ cũng không kinh ngạc, nàng đã sớm biết rõ, hòa thượng trong miếu này rất không chuyên nghiệp.
“Ngươi còn thất thần làm gì, còn không mau ăn. Nếu sư phụ ngươi phát hiện, còn không đánh ngươi ah.” Liên Mạn Nhi chỉ vào Nguyên Đàn nói.
Thời điểm nàng vừa đến nhìn thấy trong ánh mắt của Nguyên Đàn có sự khát vọng đối với thịt. Giống với ánh mắt của tiểu Thất nhìn lúc Liên Tú Nhi ăn thịt. Cũng giống như đúc ánh mắt của rất nhiều, rất nhiều những đứa trẻ con của hộ nông dân nghèo khổ khát khao được ăn một bữa thịt trong lễ mừng năm mới.
Đợi Nguyên Đàn ăn như hổ đói nốt nửa cái bánh xuân cuốn vào trong bụng. Liên Mạn Nhi mới cẩn thận đưa hắn cùng tiểu Thất về cửa hàng điểm tâm. Liên Thủ Tín, Trương thị cùng Liên Chi Nhi đã trở về khu nhà cũ rồi, Ngũ Lang trong phòng chờ bọn họ.
Liên Mạn Nhi múc nước ấm để cho Nguyên Đàn súc miệng, rửa tay, rửa mặt, bảo đảm đem chứng cứ phạm tội tiêu trừ sạch sẽ. Ngũ Lang từ buồng trong đi ra nhìn thoáng qua, liền đoán được chuyện gì đã xảy ra.
“Đều là lỗi của ta. Ta nói ta thèm thịt, tiểu Thất mới cho ta đấy.” Nguyên Đàn gục đầu xuống, ỉu xìu nói.
Liên Mạn Nhi trừng mắt, không lưu tình chút nào búng vào cái đầu trọc lóc của hắn.
“Ngươi choáng váng à, nói cái gì… hừ. Việc này dừng ở đây, ai cũng không được nói ra.” Liên Mạn Nhi nói, “Thối tiểu Bình, ngươi muốn ăn chính là ngươi hại tiểu Thất nhà ta.”
“Việc này không có phát sinh qua, nhớ kỹ là không có.” Liên Mạn Nhi hung hăng trừng mắt nói.
“Nhớ kỹ.” Nguyên Đàn vàg tiểu Thất đều liên tục gật đầu.
Đem cửa của cửa hàng khóa kỹ, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và tiểu Thất hướng trong thôn đi về.
“Tiểu Bình hỏi đệ thịt có vị gì. ” Tiểu Thất mân miệng, dùng chân đá những hòn sỏi nhỏ trên đường, “Hắn nói lúc nhỏ đã nếm qua một lần, là một sư huynh của hắn ăn thịt, hắn nhìn thấy, sư huynh kia để cho hắn ăn hết một ngụm… , đệ thấy hắn giống như rất muốn ăn thịt đấy, đệ liền…”
“Huynh biết rõ đệ thương tiểu Bình, nhưng đó là ở trong miếu, tiểu Bình nói thế nào thì nói, cũng là tiểu hòa thượng.” Ngũ Lang nói những lời thấm thía, “Tiểu Thất, đệ phải nhớ kỹ không được có lần sau.”
“Ân.” Tiểu Thất gật đầu.
“Cái này không phải sự tình của riêng trẻ con.” Ánh mắt Ngũ Lang nhìn xa trông rộng, “Dù sao đệ phải nhớ kỹ, về sau không thể để chuyện này xảy ra, việc này hôm nay nếu như có người đề cập đến, ngươi cũng không thể thừa nhận.”
“Vâng.” Tiểu Thất lại gật đầu.
“Ca, ca nghĩ xa quá.” Liên Mạn Nhi nhìn Ngũ Lang.
“Chỉ sợ vạn nhất thôi, cẩn thận một chút cũng không sai.” Ngũ Lang nói, “… Tiểu Bình có lẽ không có việc gì.”
Bất luận là triều đại gì thì đều có pháp luật. Trong lòng những hộ nông dân đều là lính bảo an địa phương đều cố chấp lấy những hành động, đạo đức giản dị làm tiêu chuẩn. Những tiêu chuẩn này, thậm chí cùng pháp luật xuất hiện xung đột.
Mà trong thế giới của con nít, càng thiếu đi màu sắc thế tục. Nói ví dụ như tiểu Thất, hắn cho rằng trẻ con có thịt ăn, là hạnh phúc. Hắn đồng tình với tiểu Bình.
Liên Mạn Nhi không ngạc nhiên, hoặc là trách cứ tiểu Thất hoặc Nguyên Đàn quá đáng, đây là bởi vì bản thân nàng cũng không chấp nhất với tín ngưỡng. Nàng đối với sự tình này, cũng có tiêu chuẩn của nàng. Hòa thượng ăn chay là những người dốc lòng theo Phật môn đấy, tự nhiên là muốn tuân thủ. Nhưng tiểu Bình, hắn căn bản không có cơ hội lựa chọn.
Cho nên sự tình đã xảy ra, nàng cũng có thái độ đồng tình, chỉ cần lần sau không thể làm như thế nữa.
Mới vừa đi tới cửa ra vào của Liên gia, cách cửa chính vài bước chân, Liên Mạn Nhi nghe thấy tiếng mắng của Chu thị trong sân.
Chương 228: Liên Mạn Nhi Lại Có Chủ Ý Mới
Ba đứa bé chần chờ một chút, trao đổi ánh mắt với nhau, vẫn đẩy cửa ra để đi vào.
Chu thị đứng ở trong sân, một tay chống nạnh, ngón tay kia chỉ vào Triệu thị, đang mắng chửi.
“Có thể kiếm được vài văn tiền, lông cánh của các con cứng cáp rồi hả? Trong mắt con còn có ai? Đây là xiêm y của ai, không phải là của lão Tam đi? Con cho ta là mắt mù hay sao?”
Nghe Chu thị mắng như vậy, Liên Mạn Nhi mới chú ý tới trên dây thừng ở trong sân đang có hai kiện áo khoác ngoài của nam nhân đang phơi. Xem bộ dạng là vừa giặt rửa đấy, vẫn còn nhỏ nước.
“Mẫu thân, con không phải như ngài nói a. Cái này đúng là do cha Diệp nhi cầm về. Nói là giặt sạch xiêm y cho sư phụ thợ mộc của bọn hắn.” Triệu thị đứng bên cạnh xiêm y, đỏ mặt hướng Chu thị giải thích.
“Bà nội, thật sự. Cái xiêm y này là cha cháu mang về lúc tan tầm ngày hôm qua cho mẹ cháu giặt đấy. Mẹ cháu vừa mới giặt rửa thôi.” Liên Diệp Nhi đứng bên người Triệu thị, cũng giúp đỡ giải thích.
“Ta không hỏi cháu, cháu là tiểu nha đầu thì biết rõ cái gì, đứng đợi ở một bên đi.” Chu thị sững sờ một lúc, rồi lập tức đối với Liên Diệp Nhi trách mắng.
Liên Diệp mặt đỏ lên, nhìn Triệu thị, phồng miệng lên không nói gì.
Liên Mạn Nhi liền hiểu được, hóa ra là Triệu thị giúp người khác giặt quần áo, Chu thị nhìn thấy, hướng Triệu thị gây khó dễ.
“Không liên quan đến xiêm y của lão Tam, hắn cầm về cho con giặt làm cái gì? Người nọ chính mình không có tay sao?” Chu thị tiếp tục gặng hỏi Triệu thị, ngữ khí cũng không có chút nào hòa hoãn.
“Cha Diệp Nhi hắn nói, sư phụ thợ mộc đối tốt với hắn, chịu dạy hắn. Thấy xiêm y giặt rửa không sạch sẽ, hắn mang về cho con giặt giúp.” Triệu thị thành thật giải thích.
“Tam thúc có lòng dạ thật là tốt.” Triệu Tú Nga tựa ở cửa ra vào của đông sương phòng, cười chen vào nói, “Xiêm y của nam nhân ở trên núi được giặt không sạch vẫn còn nhiều mà. Tam thẩm có khả năng giúp đỡ h


