“Ca ta ở trong cửa hàng.” Liên Mạn Nhi đáp, “Mấy ngày nay nhiều người trong nhà, ca ta nói ầm ĩ, tĩnh tâm không nổi. Trong cửa hàng không có người, ca ở đằng kia viết chữ học bài.”
Ngũ Lang thích đọc sách, rất quý trọng cơ hội học bài viết chữ, cứ có chút thời gian sẽ ôm sách xem. Hắn không chỉ chính mình thích học tập, còn đốc thúc Tiểu Thất đi theo hắn học cùng một chỗ.
“Ngũ Ca học bài viết chữ?” Trương Thải Vân mở to hai mắt.
“Ca ta đã có thể viết không ít chữ rồi. Ta cùng tỷ ta, còn có Tiểu Thất, chúng ta cũng đều học bài viết chữ.” Liên Mạn Nhi nói cho Trương Thải Vân, “Đầu xuân sang năm nhà chúng ta còn muốn đưa ca ta cùng tiểu Thất lên thị trấn vào tư thục đi học bài. Ca ta sợ đến lúc đó theo không kịp, hiện tại hết sức chăm chỉ.”
Liên Mạn Nhi nói đến đây, nhấc chân đá bay một khối tuyết đọng ven đường.
“Đáng tiếc, ta cùng tỷ ta không thể đi, tư thục không thu học sinh nữ.”
Trương Thải Vân trầm mặc một hồi.
“Mạn Nhi. Muội cũng nhận biết không ít chữ đi. Ta một chữ to cũng không nhận ra.”
“Cũng có biết nhưng không nhiều bằng ca ta.” Liên Mạn Nhi nói. Trương gia không có người đọc sách nhưng trong lòng rất kính trọng người đọc sách. Thải Vân tỷ, tỷ muốn biết chữ, ta dạy cho tỷ.”
“Tốt.” Trương Thải Vân khanh khách cười.”Ta chỉ sợ mình ngốc.”
“Thải Vân tỷ, tỷ chớ nói như thế. Nếu không tỷở lại nhà của chúng ta a, chúng ta cùng một chỗ học chữ. Tỷ còn không biết, mẹ ta rất thích tỷ. Mẹ ta một khi tức giận chúng ta liền nói chúng ta đều không giống nàng, nói tỷ mới giống nàng. Nói muốn cùng cậu mợ thương lượng đem tỷ đổi với chúng ta làm con gái của nàng đấy.”
Hai người cười cười nói nói, một lát liền đến cửa hàng.
Liên Mạn Nhi đi trước đến ngoài cửa sổ buồng trong, gõ cửa sổ.
“Ca, mở cửa cho ta. Ta cùng Thải Vân tỷ tới thăm ca đây.” Liên Mạn Nhi hô.
“Ừ, đến đây.” Ngũ Lang trong phòng lập tức ứng tiếng.
Ngũ Lang cùng tiểu Thất cướp mở cửa để Liên Mạn Nhi cùng Trương Thải Vân vào trong nhà.
“Cái này chính là cửa hàng của các muội a, thật đúng là không nhỏ, thu thập rất sạch sẽ đấy.” Trương Thải Vân một bên vừa xem vừa nói.
“Thải Vân nhanh vào trong phòng ngồi. Cậu tới cùng với ai nữa?” Ngũ Lang hỏi.
“Cậu với mợ, bà ngoại và ông ngoại không tới.” Liên Mạn Nhi nói chuyện, lấy ra hai quả thơm đưa cho Ngũ Lang cùng tiểu Thất, “Cậu mang theo mấy thứ cho chúng ta, nguyên một sọt lê đông lạnh.”
Mấy người đi vào buồng trong, lần lượt lên giường ngồi. Mỗi ngày đều đốt lửa nên so với nhà cũ bên kia còn ấm áp hơn.
Trương Thải Vân rất ngạc nhiên loay hoay giấy và bút mực trên mặt bàn một hồi liền mất hứng thú.
“Vậy chúng ta trở về đi, ta không biết là có cậu mợ đến.” Ngũ Lang liền thu thập giấy bút nói.
Tiểu Thất thích Trương Khánh Niên, càng vội vã muốn đi về.
“Đừng vội, mẹ nói lúc ăn cơm tối trở về là được.” Liên Mạn Nhi nói dối, “Ca, Tiểu Thất, hai người làm cái xe băng đâu rồi, hay là định dấu đi, phải mang Thải Vân tỷ đi chơi một lát chứ.”
Trương Thải Vân vội vàng gật đầu.
“Đúng vậy a, ta chơi một lát đi, cho ta xem xe băng của mọi người làm?”
“Tốt, chơi xong ta lại về nhà ăn cơm sau.” Tiểu Thất cũng nói. Dù sao cũng là tiểu hài tử, có thú vị liền đem cậu hắn thích vứt đến phía sau rồi.
“Mạn Nhi, muội nhớ thương xe băng nhớ thương nhiều ngày a. Còn đem Thải Vân mang ra nữa, rõ là chỉ một mình muội muốn chơi.” Ngũ Lang nhìn sang Liên Mạn Nhi nói.
Liên Mạn Nhi hì hì cười.
“Ca, băng sớm đã đông cứng rồi, xe ngựa đi ở phía trên đều không có việc gì, ngươi còn sợ ta cùng Thải Vân tỷ rơi vào trong kẽ nứt băng tuyết sao?”
Ngũ Lang xoa trán.
“Được, đừng nói nữa, mang các muội đi chơi chẳng phải được sao.” Ngũ Lang nói.
Liên Mạn Nhi cùng Trương Thải Vân cao hứng vỗ tay.
Cái gọi là xe băng, kỳ thật cũng chỉ là mấy tấm ván gỗ cột ghép lại với nhau, bên dưới lắp mấy miếng sắt.
Tấm ván gỗ là do Liên Thủ Lễ giúp đỡ làm. Về phần mấy miếng sắt là do tìm được mấy dụng cụ sắt đã vứt đi ở trong nhà, đến tiệm rèn trên thị trấn nhờ thợ rèn đánh thành kiểu.
Mặ khác xe băng còn có hai cái gậy chống, một đầu gậy là đinh sắt.
Người hoặc là ngồi, hoặc là ngồi xổm, hoặc là quỳ, hoặc là đứng trên xe băng, hai tay nắm gậy, đinh sắt một đầu cắm vào mặt băng dùng làm lực đẩy, kéo xe băng về phía trước sẽ trượt cực kỳ nhanh.
Đừng nhìn xe băng này nhỏ mà khinh thường, trong mắt hài tử nông thôn loại xe này vô cùng hiếm có, xem ánh mắt háo hức của bọn nhỏ là biết.
“Liên Mạn Nhi…” Một đứa trẻ choai choai *(đứa trẻ tầm 10-13tuổi) lao đến cực kỳ nhanh.
Chương 205: Tiệc Cưới
Edit: Thanh Lê Beta: Sakura “Lại là Tứ Lang cái đồ quỷ sứ chán ghét.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng nói thầm một câu, hướng bên cạnh dịch chuyển một bước.
“Mạn Nhi, mẹ muội nói không cho muội chơi trên băng, sao muội lại đến đây.” Tứ Lang dừng lại, nói chuyện với Liên Mạn Nhi, con mắt lại liếc về phía Ngũ Lang đang ôm xe băng.
Lục Lang chầm chậm đi lại đứng bên người Tứ Lang, nâng lên cánh tay, dùng tay áo xoa xoa nước mũi, cũng nhìn xe băng của Ngũ Lang.
” Nếu không muốn ta đi cáo trạng, phải đem xe băng cho ta chơi một lát.” Tứ Lang chỉ chỉ xe băng. Lúc Liên Mạn Nhi ở một mình một người hắn còn không dám trêu chọc, hiện tại ngoại trừ Liên Mạn Nhi còn có Ngũ Lang, Tiểu Thất, cùng một cái nha đầu rất lớn xem có vẻ biết đánh nhau, nếu không phải tự cho là bắt được nhược điểm của Liên Mạn Nhi, hắn ngoài việc nhìn xe băng chảy nước miếng cũng không dám đến đây.
Liên Mạn Nhi mắt trợn trắng, xe băng này nàng còn chưa chơi đâu, làm sao đưa cho Tứ Lang chơi được.
“Mẹ ta biết rõ ta ở đây rồi, ta theo giúp Thải Vân tỷ đến đấy.” Liên Mạn Nhi lên tiếng, “Ca muốn cáo trạng, ca liền cáo đi. Ta mà sợ ca. Ca nếu đi cáo ta, ta liền đi nói cho cô cô, lần trước nàng thêu cái khăn là ca nói thêu khó coi, còn giẫm một cước lên trên. Mẹ ta không đánh ta nhưng chắc chắn cô cô sẽ đánh ca.”
Tứ Lang bộ dáng tức giận, cố ưỡn cái bụng cóc.
“Có gì giỏi giang đâu, Tiểu Lục, chúng ta đi.” Tứ Lang oán hận xoay người bại lui.
“Tứ ca.” Ngũ Lang gọi lại Tứ Lang, “Ca cùng Tiểu Lục muốn chơi xe băng cũng được. Nhưng chúng ta đều muốn chơi, hai người phải xếp hàng. Ta thay nhau chơi.”
Tứ Lang vừa nghe nói cho hắn chơi xe băng, lập tức liền quay lại. Miệng cười toe toét, bất quá trong ánh mắt còn có chút hồ nghi.
“Tiểu Ngũ, đệ không phải là đùa ta đấy chứ.” Tứ Lang nói.
“Sao có thể.” Ngũ Lang nói.
Liên Mạn Nhi hướng Ngũ Lang nhìn thoáng qua, nghĩ thầm “Tại sao phải nói với Tứ Lang cái đồ quỷ sứ chán ghét.”
Ngũ Lang cười cười với Liên Mạn Nhi.
“Cho hắn chơi trong chốc lát cũng có sao đâu, tránh cho hắn về nhà hướng mẹ cáo trạng.” Ngũ Lang tại bên tai Liên Mạn Nhi thấp giọng nói.
Liên Mạn Nhi nhìn sang Ngũ Lang không khỏi nở nụ cười. Tâm trí Ngũ Lang so với bạn cùng lứa tuổi thành thục rất nhiều, từ lúc


