Trương thị đem cái tô chỉ còn có xương cốt đặt ở trên giường gạch rôi mới bưng lên bát cơm của mình, bắt đầu ăn cơm.
Cổ thị cũng dóc xong thịt cho Nữu Nữu cùng Liên Đóa Nhi, định bưng bát ăn cơm. Liên Đóa Nhi không có đủ thịt ăn, trên mặt mất hứng, con mắt chằm chằm nhìn vào thịt trong bát của Liên Tú Nhi. Nữu Nữu ăn ít, một khối thịt, mấy muôi cơm, tăng thêm chút ít súp, nàng liền ăn no rồi. Nữu Nữu ăn no xong lắc lắc thân thể trong ngực Tưởng thị .
“Lão dâu cả, con mang Nữu Nữu ngồi bên cạnh chơi một hồi.” Chu thị nhìn thấy, lên tiếng, “Để cho vợ Kế Tổ đem cơm ăn hết.”
“Bà nội, cháu ăn no rồi, cháu trông Nữu Nữu, không cần mẹ cháu đâu.” Tưởng thị vội vàng để chén cơm xuống nói.
“Để cho nàng ta mang, cháu ăn cơm đang ngon, ăn nhiều một chút. Cái thân của cháu, để béo chút nữa thì tốt.” Chu thị nói, béo chút mới mắn đẻ, Chu thị nghĩ vậy.
“Lão dâu cả, ta xem con không thích ăn đồ ăn này lắm, con mang theo Nữu Nữu, một lát nữa muốn ăn liền ăn chút, không muốn ăn cũng đừng ăn.” Chu thị lại đối với Cổ thị nói.
Cổ thị theo trong ngực Tưởng thị ôm Nữu Nữu, lui qua một bên.
Cuối cùng còn lại Cổ thị trong bàn cơm, mới lấy súp ăn hết nửa bát cơm.
… …
Lúc ăn xong đã gần chạng vạng tối. Cơm tối đương nhiên là không cần ăn hết, đây cũng là thói quen mổ heo của hộ nông dân. Đợi khách nhân đều đi rồi, chỉ còn lại Liên gia người một nhà, Liên lão gia tử để cho tất cả mọi người đừng vội đi, hắn có chuyện nói.
“Ngày hai mươi, Nhị Lang cưới vợ, việc này ta thương lượng một chút.” Liên lão gia tử nói.
Nói là thương lượng, kỳ thật nhiều sự tình đã sắp đặt xong, mọi người đều biết rõ.
Cỗ cưới của Liên Hoa Nhi là mười sáu bàn, nam tôn Liên gia cưới vợ càng không thể khó coi, liền cũng định mười sáu bàn.
“Xử lý phong phú chút, cũng đuổi đi cái xui.” Liên lão gia tử dập đầu thuốc, nói ra, “Nhà mình đã có thịt heo nên có thể bớt đi một khoản tiền lớn, những thứ khác còn phải chuẩn bị cái gì, mọi người cùng giúp đỡ ngẫm lại.”
“Còn thiếu rau giá, cái này nên định ra sớm chút, ta đi đâu đặt?” Hà thị mở miệng nói, một bên dùng khóe mắt nghiêng nhìn Trương thị.
“Mẹ bọn trẻ bán rau giá, còn phải đi đặt người khác sao?” Liên Thủ Tín thành thành thật thật nói.
“Ai má ơi, có những lời này của lão Tứ là được rồi, nếu không ta thật đúng là vì chuyện này mà lo lắng.” Hà thị miệng cười toe toét nói.
“Lão Nhị, các con làm gì mà bày đặt xã giao. Lão Tứ sớm cùng ta nói, muốn rau giá, trong nhà mình làm.” Liên lão gia tử nói, “Một hồi tính tính toán toán, muốn dùng bao nhiêu cân rau giá, đem đậu cho lão Tứ ủ. Lần này ta thỉnh đầu bếp nào?”
“Ông nội.” Nhị Lang đang một mực im lặng bỗng ngẩng đầu lên tiếng, “Lão Triệu gia nói, tiệc rượu… muốn xử lý tại quán rượu trên thị trấn.”
Chương 203: Iên Mạn Nhi Khuyên Bảo
Edit: Thanh Lê Beta: Sakura “Cái gì?” Nghe xong lời Nhị Lang nói, Liên lão gia tử lắp bắp kinh hãi. Xử lý tiệc rượu tại quán rượu trên thị trấn so với nhà mình tự xử lý tiệc rượu tốn nhiều hơn nhiều.
“Ông nội.” Nhị Lang trước sau như một đều ít nói, đột nhiên bắt đầu biết ăn nói, “Đầu bếp ở quán rượu so với đầu bếp ta tự tìm tốt hơn, bàn ghế bát đũa gì gì cũng đều có sẵn, còn không cần ta chính mình dọn dẹp tẩy rửa cái. Tiệc rượu xử lý thể diện, người ta trong thôn nhìn cũng thấy đẹp mắt, kỳ thật so với nhà mình tự xử lý cũng không nhiều hơn bao nhiêu tiền, thịt heo cùng rau giá của chúng ta, còn có dưa chua cái gì cũng đều có thể dùng tới, không cần mua…”
Liên lão gia tử nhìn chằm chằm vào Nhị Lang một hồi, lại nhìn Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị.
“Việc này hai con cũng biết?”
“Không, không biết.” Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị đều nói.
“Nhị Lang, lời này là ai trong nhà lão Triệu nói với cháu, nói lúc nào?” Liên lão gia tử liền lại hỏi Nhị Lang.
“Mới ngày hôm qua, là đại thúc nhà lão Triệu nói.” Nhị Lang nói. Truyền thống của Tam Thập Lý doanh tử bên này là nam nữ trước khi kết hôn đều gọi phụ mẫu đối phương là đại thúc, đại thẩm. Nếu có thân thích quanh co lòng vòng thì gọi dì cả, dì cả phu.
“Nhị Lang, cháu không hiểu a. Mở tiệc tại quán rượu, tiền cũng không phải là dùng nhiều một chút nửa chút. Ta chính mình thỉnh cái đầu bếp, hắn biết rõ cách làm tiết kiệm cho ngươi, đầu bếp trong tửu lâu hắn làm sao chịu lấy đồ nguyên vật liệu của chúng ta. Làm ra đồ ăn cũng chỉ là đẹp mắt mặt ngoài, không có như nhà mình tự xử lý tiệc rượu có lợi ích thực tế.” Liên lão gia tử nghĩ nghĩ, lại nói với Nhị Lang, “Mười dặm tám thôn quanh đây cưới vợ cũng không ai xử lý tiệc rượu tại quán rượu đâu.”
Liên lão gia tử nói như vậy tức là không đồng ý.
“Ông nội!” Nhị Lang có chút sốt ruột, “Ngày hôm qua nói chuyện, cháu đã đáp ứng rồi. Ông nội! Chúng ta hiện tại cũng không phải là không có số tiền này. Chúng ta bán đi một ngụm heo, còn có vài ngày trước đó, cái kia, tiền bán rượu nho không phải có ba mươi lượng. Còn chưa dùng đấy thôi?”
“Nhị Lang a.” Chu thị mở miệng, “Chúng ta không chỉ có mỗi mình cháu, còn có Tam Lang, Tứ Lang. Bọn hắn về sau không cưới vợ hả? Tiền phải để tích lũy! Tứ Lang có thể đợi hai năm nữa, nhưng chuyện của Tam Lang lập tức cũng phải thu xếp rồi. Chúng ta không có chuyện khác dùng tiền hả?”
Chu thị cũng bất đồng ý.
Những người khác đều không nói lời nào, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị liếc nhau một cái. Cũng giữ vững trầm mặc.
“Nhị Lang! Cháu đừng có gấp.” Liên lão gia tử nói, “Đây là đại sự, lão Triệu có lẽ không nói với bà mối, nếu không cũng nên nói với ta hoặc cha ngươi. Bọn hắn nói như vậy với ngươi, là vì cháu trẻ tuổi mặt non mà đáp ứng. Ngày mai ta và cha cháu sẽ đi trên thị trấn một chuyến cùng bọn họ nói ra. Ta trước cứ ấn theo nhà mình tự xử lý lấy mà thương lượng đã.”
Liên lão gia tử nói như vậy, Nhị Lang cũng liền không tốt nói thêm cái gì nữa.
Kế tiếp người một nhà liền bảy mồm tám lưỡi tính toán thảo luận.
Liên lão gia tử xoạch xoạch rút lấy thuốc lá rời, ngày hôm nay dành dụm được hảo tâm tình, bỗng xuất hiện một bóng ma.
… …
Sự tình cưới vợ của Nhị Lang được bàn luận không sai biệt lắm, một nhà Liên Mạn Nhi mới trở lại Tây Sương phòng nghỉ ngơi một hồi, bọn hắn lại phải đi cửa hàng chuẩn bị cái ăn ngày mai bán sớm một chút.
Người một nhà ngồi vây quanh trên giường gạch nói chuyện.
“Triệu gia cô nương kia ta đã thấy qua, bộ dáng khá lắm.” Trương thị nói, “Nhưng mà yêu cầu điều kiện có chút cao.”
Trương thị so sánh hàm súc.
“Có biện pháp gì nữa, lập tức sẽ kết hôn rồi. Ta xem Nhị Lang tâm rất ngọt, không có việc gì liền hướng trên thị trấn đi.” Liên Thủ Tín nói, “Đợi về nhà chồng thì tốt rồi a, khi đó nàng cũng phải theo Nhị Lang hết, chậm rãi thành thói quen.”
Người nào đó tâm


