Vương Tiểu Tam cùng Vương Tiểu Tứ đều nhanh chóng khoát tay.
“Không phải hai chúng ta, là Tứ Lang nhà các ngươi ném cầu tuyết.”
“Dù sao cũng không phải là ta, các ngươi không được vu oan cho ta.” Tứ Lang ngửa đầu nói.
Bất kể là ai đánh lén, đến bây giờ đều sợ không nhận rồi, nếu không có chứng cứ, Tứ Lang khẳng định không phục.
“Ca nói không phải là ca, vậy đưa tay đây cho ta xem.” Liên Mạn Nhi liền đối với Tứ Lang nói.
Vương Tiểu Tam cùng Vương Tiểu Tứ nóng lòng thoát khỏi hiềm nghi, mỗi người bắt lấy một tay Tứ Lang, đưa đến trước mặt Liên Mạn Nhi.
Trong lòng bàn tay Tứ Lang có đất, có tuyết, bên trong ống tay áo còn dính một ít bọt tuyết, tay hai huyh đệ Vương Tiểu Tam cùng Vương Tiểu Tứ đều rất sạch sẽ đấy. Tuyết rất lạnh, ai không có việc gì cũng sẽ không đi cầm tuyết.
“Ca còn nói không phải là ca, vậy chỗ tuyết này ở đâu ra? Trên tay hai người kia như thế nào lại không có vậy?” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
“Ta không có đánh muội, muội quản cái việc gì.” Tứ Lang không có cách nào chống chế, liền trừng mắt nhìn Mạn Nhi.
“Ca! ca cố ý đánh ta.” Liên Diệp Nhi trong mắt như muốn phun ra lửa, “Canghĩ ta dễ bắt nạt lắm phải không?”
“Hừ, muội gào to cái gì a, muội không phải là dựa vào người khác sao?” Tứ Lang liếc nhìn Liên Diệp Nhi nói.
Lần trước hắn bị Ngũ Lang đánh cho mấy cái rồi, vậy mà Liên Diệp Nhi cũng đi đánh hắn. Hắn không dám trêu chọc mấy người bọn Liên Mạn Nhi, nhưng vẫn muốn đi tìm Liên Diệp Nhi gây phiền toái. Hôm nay hắn cùng hai huynh đệ nhà họ Vương đang chơi, nhìn thấy Liên Mạn Nhi cùng Liên Diệp Nhi đi tới, hắn liền nắm lấy nắm tuyết, hướng Liên Diệp Nhi mà ném. Hắn không dám ném Liên Mạn Nhi, nhưng trong lòng cũng muốn dọa Liên Mạn Nhi đấy.
Tứ Lang nói nàng ỷ vào người khác, tự nhiên là nói nàng ỷ vào Liên Mạn Nhi đấy.
“Mạn Nhi tỷ, chuyện ngày hôm nay tỷ không cần quản. Muội sẽ không để hắn yên.” Liên Diệp Nhi nói chuyện, liền đánh ánh nhìn về phía Tứ Lang.
Vương Tiểu Tam cùng Vương Tiểu Tứ vội vàng đẩy ra, Liên Diệp Nhi cùng Tứ Nhi đánh nhau. Tứ Lang là con trai, lại so với Liên Diệp Nhi lớn tuổi hơn, nhưng Liên Diệp Nhi là đứa trẻ đã quen làm việc, khi đánh nhau với Tứ Lang, hai con mắt căng tròn, tựa hồ như là không muốn sống nữa vậy.
Bên cạnh còn có Liên Mạn Nhi.
Đánh nhau một hồi, Tứ Lang có chút e sợ rồi.
“Hảo nam tử không đấu cùng nữ nhi.” Tứ Lang nói xong, muốn đẩy Liên Diệp Nhi ra, muốn đi.
“Ta cho ngươi bắt nạt ta, ta đánh chết ngươi.” Liên Diệp Nhi không bỏ Tứ Lang ra.
Tứ Lang dùng sức đẩy Liên Diệp Nhi ra, Liên Diệp Nhi trượt chân, thoáng chốc ngã xuống, nhưng vẫn như trước, tay không buông Tứ Lang ra.
Chính là như vậy, khi Liên Diệp Nhi ngã xuống, tay vừa vặn chụp vào đai lưng quần Tứ Lang.
Đai lưng gẫy đi, Tứ Lang bước lớn về phía trước, kết quả quần bông lại một lần nữa rớt xuống.
Bờ mông tròn trắng bóng lại lộ ra rồi.
Vương Tiểu Tam cùng Vương Tiểu Tứ lại cười lớn, lại có mấy đứ trẻ nghe thấy động tĩnh chạy đến, nhìn thấy thế cũng cười rộ lên.
Mặt Tứ Lang thoắt cái đỏ thẫm lên, hai tay kéo quần, nhưng không có kéo lên được, lại bị Liên Diệp Nhi kéo, dưới chân vấp một cái, thoáng chốc ngã sấp xuống.
Liên Diệp Nhi thừa dịp này, bò lên, ngồi trên người Tứ Lang, rồi đánh một hồi, chính là đem mặt mũi Tứ Lang đánh đến bầm dập, hai huynh đệ nhà họ Vương tiến lên khuyên baỏ một hồi, Liên Diệp Nhi mới đứng dậy, bỏ Tứ Lang ra.
“Thực thống khoái.” Trên đường về nhà, Liên Diệp Nhi cười toe toét.
“Diệp Nhi, bây giờ không ai dám bắt nạt muội nữa rồi.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
Liên Mạn Nhi nói không sai, từ đó về sau, kể cả Tứ Lang, những nhóm trẻ con trong Tam Thập lý doanh tử không ai còn dám bắt nạt Liên Diệp Nhi nữa. Còn có người thêm mắm dặm muối, nói Liên Diệp Nhi hung mãnh đến cỡ nào.
Chuyện này có một di chứng, mà lúc đó Liên Mạn Nhi các nàng không biết. Trong truyền thuyết, Liên Diệp Nhi là một nữ nhân đanh đá dám quần đảo đánh nhau với nam nhi trên phố.
Mười một tháng chạp, ăn cơm tối xong, Liên lão gia tử cho gọi Liên Thủ Tín lên phòng trên.
Chương 200: Cuối Năm Giết Heo
Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura “Sáng mai ở nhà mổ heo, các con trở về sớm một chút.” Liên lão gia tử nói.
Bình thường ở gia đình nông dân, trừ khi có khách nhân đến nhà, nếu không cũng không nỡ dùng tiền mua thịt ăn. Nhưng trong mỗi gia đình đều nuôi hai hoặc ba con heo, nuôi một năm, đợi thời điểm năm mới đến liền giết thịt. Đại bộ phận thịt heo đều bán đi, đổi lấy bạc, mua sắm đồ vật làm lễ mừng năm mới. Thậm chí một ít tiền bán heo dùng để mua dầu muối tương dấm chua các loại dùng cho cả năm sau, có nhà còn tích góp toàn bộ số tiền này, từng ít từng ít một, để dành cho con trai cưới vợ.
Bất quá trong nhà giết heo, bất kể là người lớn hay trẻ nhỏ đều muốn ăn một bữa thật ngon, có ít thịt, lễ mừng năm mới cũng sung túc hơn một chút.
Bọn hắn ở đây gọi cái này là giết heo cuối năm.
Thời điểm ra ở riêng, Liên lão gia tử có nói, heo trong chuồng không chia ra, mổ heo ở lễ mừng năm mới, thì nhà Liên Thủ Tín cũng được chia thịt.
“Được, ngày mai chúng ta sẽ về sớm.” Liên Thủ Tín đáp ứng.
Ngày hôm sau, cửa hàng mở cửa sớm như thường lệ.
“Đợi khách nhân ít đi, ta không nấu cơm, trực tiếp trở về.” Trương Thị nói, như vậy cũng kịp trở về nhà hỗ trợ.
Khi khách nhân dần dần bớt đi, Triệu Thị đã bắt đầu thất thần, Trương Thị đã nhìn ra.
“Được rồi, đợi lát nữa ta cùng cha các con thu thập, các con trở về trước đi.” Trương thị đối với mấy đứa con nói, “Nếu có việc gì, các con giúp một tay làm việc a.”
Giết heo vào cuối năm đại biểu cho việc sắp sang năm mới rồi, đại biểu cho giàu có , đại biểu cho có thể ăn no một chầu thịt heo thơm phưng phức rồi. Trong mắt bọn trẻ con, giết heo đại biểu cho việc sắp đến lễ mừng năm mới rồi, đây là ngày lễ sung sướng nhất trong năm.
Tiểu Thất đang nghĩ ngợi về việc về nhà xem giết heo, ước gì Trương Thị nói như vậy.
Liên Mạn Nhi, Tiểu Thất, Ngũ Lang, còn có Liên Diệp Nhi đều dời cửa hàng sớm một chút, hướng đi về nhà.
Tiến vào sân, đã nhìn thấy Liên lão gia tử, Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa, Liên Kế Tổ, Nhị Lang còn có Trương đồ tể đứng ở cửa chuồng heo, đang bình luận về heo trong chuồng. Khi hộ nông dân mổ heo, thường muốn mời thợ mổ chuyên nghiệp, tay nghề mổ heo của Trương đồ tể ước chừng rất chuyên nghiệp, Liên gia mổ heo, một mực muốn mời chính là Trương đồ tể.
Liên gia năm nay nuôi ba con heo, Liên lão gia tử muốn giết hai con, một con kia chưa đủ lớn, để nuôi thêm vài ngày nữa.
“Liên đại thúc, nhà thúc nuôi những con heo này cũng thật tốt đấy, nước da láng bóng trơn mượt, thịt cũng đủ dày nữa.” Trương đồ tể ha ha cười, giơ ngón tay cái lên, “Còn cái chuồng heo này cũng rất tuyệt, ta đã xem qua không ít chuồng heo, chuồng heo nhà thúc thu t

