Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7557)

Trọng sinh tiểu địa chủ

không nghe thấy ta nói cái gì?” Chu Thị lập tức nổi giận, chỉ vòa Cổ Thị mắng, “Trong thành vài ngày, con liền bay lên trời rồi hả? Trong mắt liền không có bà mẹ chồng là ta. Đem lòng dạ hiểm độc của con, thói xấu của con, sau lưng làm chuyện xấu, tiêm nhiễm, khuyến khích con trai ta tính toán chúng ta, hận không thể hại chết chúng ta có phải hay không?”


“Mẫu thân, con không có a.” Cổ Thị biết rõ đây là Chu Thị muốn xử lý nàng, vội vàng quỳ xuống nói.


“Đừng ở trước mặt ta mà giả dạng như thế, trước mặt một dạng, sau lưng một dạng, người lớn trẻ nhỏ đều bị con làm cho hư mất.” Chu Thị lại mắng, con mắt âm u mà liếc nhìn Liên Đóa Nhi đang trốn sau lưng Liên Thủ Nhân.


Mùa đông, trên giường gạch lạnh, trên mặt đất còn lạnh hơn. Cổ Thị quỳ một hồi, đã cảm thấy hai chân phát lạnh, trên mặt lộ ra khổ không tưởng đến.


“Mẫu thân….” Liên Thủ Nhân mở miệng muốn cầu tình.


“Câm miệng của con lại, conlà đồ ngỗ nghịch bất hiếu.” Chu Thị lập tức quay đầu mắng Liên Thủ Nhân.


Liên Thủ Nhân đỏ mặt ngậm miệng lại, đã bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên Chu Thị mắng hắn như thế.


Liên Thủ Nhân đã như thế, Liên Kế Tổ cùng Tưởng Thị cũng không dám nói gì, chỉ cúi đầu thật thấp mà đứng đấy.


“Con còn chờ cái gì kia?” Mắt thấy người một phòng đã bị chèn ép xuống dưới, Chu Thị lại đối với Cổ Thị trách mắng.


Cổ Thị lúc này mới nhớ tới lời Chu Thị vừa nói, trong nội tâm không muốn cũng chỉ có thể đứng lên, đi đến cạnh rương quần áo.


“Mấy cái rương đều mở ra.” Chu Thị cao giọng nói.


Chương 198: Bà Tức Đấu


Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura Cổ Thị khom lưng xuống mở rương hòm. Tuy Chu Thị ngồi trên giường không nhúc nhích, nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn bên trên rương hòm.


Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nhìn rành mạch. Nàng biết rõ, Chu Thị có thói quen âm thầm mở rương tủ của con dâu, nhưng đối với Cổ Thị luôn luôn là một mắt nhắm một mắt mở đấy. Nguyên nhân có hai cái, một là Cổ Thị đa số thời gian đều ở trên thị trấn, hai là Liên Thủ Nhân có danh tú tài ở trên người, có hi vọng làm quan, Chu Thị một mực cho rằng Cổ Thị là vợ của tú tài, về sau cũng để lại chút mặt mũi cho phu nhân của quan.


Nhưng hiện tại tình huống không giống với lúc trước, trong lời nói của Liên lão gia tử vừa mới để lộ ra, đối với chuyện Liên Thủ Nhân làm quan đã không còn hi vọng nữa rồi. Với tư cách là người bên gối của Liên lão gia tử, Chu Thị đã hiểu quyết định của Liên lão gia tử, vì vậy đối với Cổ Thị không còn cố kỵ nữa rồi.


Hơn nữa chuyện vay nặng lãi, Chu Thị cực kỳ hận Cổ Thị.


Bây giờ trong mắt Chu Thị, không chỉ không xem trọng Cổ Thị, mà Cổ Thị thậm chí so với những người con dâu khác trong Liên gia cũng không bằng rồi. Chu Thị ra quyết định, xuất oai phong của mẹ chồng ra, hảo hảo mà mài giũa Cổ Thị.


Cổ Thị mở mấy cái rương, mà không động đến hai cái ở gần nhất.


“Đây là cái gì, không thể cho chúng ta xem sao?” Chu Thị mất hứng nói.


“Không phải mẫu thân.” Cổ Thị bề bộn cười nói, “Cái này của ta cùng đại gia đều mở ra, còn hai cái kia…..”


Cổ Thị nói chuyện, liền liếc qua Tưởng Thị cùng Liên Kế Tổ.


“Hai cái kia là rương hòm của Kế Tổ cùng vợ hắn.”


Đến rương hòm của con dâu đều đã mở ra, đương nhiên rương hòm của cháu trai cùng cháu dâu cũng muốn mở ra. Cái phòng này đều là con cháu của nàng, còn có cái gì muốn gạt nàng đây. Sắc mặt của Chu Thị tối thêm vài phần, quả nhiên Cổ Thị là con dâu tâm nhãn khó dò, khó chơi nhất đấy. Nàng rõ ràng có thể cái gì cũng không nói, đem rương hòm đều mở hết ra, lại không nên chỉ rõ hai cái kia là rương hòm của Tưởng Thị đấy.


Đây là đang cùng nàng tính toán, mưu trí khôn ngoan a.


Chu Thị mất hứng, Tưởng Thị cũng không được tự nhiên, cảm giác như mình đang bị đặt vào vị trí xấu hổ nhất. Một bên là thân di nương, đồng thời cũng là mẹ chồng, một bên là bà nội của chồng.


“…Đều mở ra a.” Tưởng Thị trên mặt đều đỏ lên, ấp úng mà nói.


“Rương hòm của vợ chồng Kế Tổ không cần mở ra, nhìn xem của các con là được rồi.” Chu Thị nói, tốt nhất vẫn nên để cho vợ chồng cháu dâu một cái mặt mũi.


“Đem những thứ không phải là đồ vật của thân phận nông dân đều lấy ra đây.” Chu Thị lại đối với Cổ Thị nói.


Cổ Thị lại cúi người, bắt đầu ở trong rương tìm kiếm.


“Chầm chậm đấy, ở trên tay ngươi đeo đồ đạc, lại để cho người ta chướng mắt.” Chu Thị mắng một câu, lại gọi Liên Mạn Nhi cùng Liên Tú Nhi, “Mạn Nhi, Tú Nhi, hai ngươi giúp đỡ nàng một tay.”


Liên Tú Nhi đáp ứng một tiếng liền đi tới, Liên Mạn Nhi cũng chỉ có thể chậm rãi mà tiến lên. Nguyên lai Liên Mạn Nhi chỉ nghĩ rằng, Chu Thị gọi các nàng đến để giúp mình cường tráng thêm thanh thế, không ngờ Chu Thị còn muốn các nàng giúp mình động thủ.


Đứng ở bên cạnh Cổ Thị, Liên Mạn Nhi đều thấy rõ đồ vật bên trong mấy cái rương, bên trong tràn đầy đều là quần áo tơ lụa, quần da áo mỏng, còn có hai kiện áo choàng lông.


“Đại tẩu, ngươi thế nào lại mới thêm mới mấy cái xiêm y thật tốt.” Liên Tú Nhi nhanh nhất, lên tiếng nói.


“Đều là thân gia phu nhân cho đấy. Vì muốn kiếm tiền trả nợ, có thể đem ra bán đều xuất bán, nhưng bởi vì thân gia phu nhân cho nên không tốt để mang đi bán.” Cổ Thị vội nói, “Xiêm y của ta chỉ có vài món, xiêm y của đại ca ngươi nhiều hơn. Mấy cái này đều tốt, đều là cho mẫu thân đấy, là Hoa Nhi đưa cho bà nội đấy.”


Cổ Thị nói như vậy. liền bắt đầu lấy xiêm y từ trong rương ra. Một kiện áo da, nói là cho Liên lão gia tử đấy, cho Chu Thị chính là một bộ màu xanh lá, vài giầy đế bồi, quần mỏng, cho Liên Tú Nhi chính là một bộ màu đỏ, quần mỏng màu hồng đào, mặt khác còn có hai cái áo choàng màu hồng đào.


Trên mặt Chu Thị nhìn không ra thần sắc gì, nhưng trên mặt Liên Tú Nhi chính là vui mừng yêu thích, vút hai bộ xiêm y yêu thích không buông tay.


“Còn có cái này là cho Liên Mạn Nhi đấy.” Cổ Thị nhìn thấy Liên Mạn Nhi đứng bên cạnh, liền cầm một bộ màu xanh lá mạ đưa cho Liên Mạn Nhi.


“Ta không lấy.” Liên Mạn Nhi nhàn nhạt nói, cũng không đưa tay ra đón.


Cổ Thị ánh mắt lóe lên, liền nhanh chóng chọn một bộ áo màu hồng cánh sen, quần mỏng cùng màu đưa cho Liên Mạn Nhi.


“Đây là cố ý giữ lại cho Mạn Nhi đấy, Mạn Nhi, ngươi nhìn một cái xem có hợp hay không.” Cổ Thị mở quần áo, run run so trên người Liên Mạn Nhi.


“Hừ.” Trên giường gạch có người hừ một tiếng.


Liên Mạn Nhi quay đầu, chỉ thấy Liên Đóa Nhi duỗi cổ hướng bên này xem, hai con mắt trợn tròn, trên mặt biểu lộ đầy tức giận. Liên Mạn Nhi thu hồi ánh mắt, lại thấy Cổ Thị đang vụng trộm nháy mắt với Liên Đóa Nhi.


Liên Mạn Nhi trong nội tâm cười thầm, Cổ Thị là dạng người gì, nếu quả thật chuẩn bị lễ vật cho bọn người Chu Thị, đã sớm lấy ra nịnh nọt rồi. Ngày đó các nàng đi gấp, mọi chuyện xử lý cũng gấp, căn bản không có thời gian cho Cổ Thị chuẩn bị cùng sửa soạn chu đáo. Những bộ xiêm y này, hầu hết là để cho Cổ Thị cùng Liên Thủ Nhân mặc đấy, Cổ Thị tạm thời lấy ra vài món để nịnh nọt Chu Thị.


Theo như s

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Làm gì khi chồng kém kiềm chế?

Đừng Yêu Ai Nếu Trái Tim Chưa Đủ Sẵn Sàng!

Đi xa 3 tháng về thấy chồng đang âu yếm nhân tình, vợ bỏ đi nhưng 2 ngày sau cô ta đến ôm chân chồng khóc: “Anh đến đón chị ấy về đi!”

Trước khi yêu ai đó phải biết tự yêu mình

Xem tử vi ngày 01/04/2017 Thứ Bảy của 12 cung hoàng đạo