Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7650)

Trọng sinh tiểu địa chủ

ông lạnh. Đây cũng là lí do Liên lão gia tử chọn gói bánh trái vào buổi tối, buổi tối nhiệt độ thấp, bánh trái đông lạnh cứng hơn.


Bánh trái đông lạnh tốt sẽ phóng vào vạc sứ, đặt ở mái hiên, có thể bảo tồn một mùa đông.


Liên Thủ Tín, Liên Thủ Nghĩa, Liên Thủ Lễ, còn có Nhị Lang, Tam lang, Tứ lang cùng Ngũ lang chịu trách nhiệm qua lại vận chuyển bánh trái cùng nhóm lửa chưng bánh trái. Liên lão gia tử không cần làm việc, hắn cũng không nhàn rỗi, thường đi ra ngoài nhìn, giúp đỡ nhìn lửa chưng bánh trái, nhìn bánh trái đông lạnh như thế nào.


Một mành cùng một mành bánh trái cứ thế đưa ra ngoài chưng, Liên Mạn Nhi xem một chút bột trong vạc trước mặt, còn có mấy bồn bánh đậu chưa chạm đến, giơ tay áo lên lau mồ hôi trên trán một cái.


Cũng không phải nói, ngoài phòng lửa đốt càng ngày càng nhiều, trong nhà cũng theo nóng lên. Nàng bây giờ đã hoàn toàn hiểu Chu thị tại sao nguyện ý để cho bọn họ cùng nhau gói bánh trái.


Muốn gói mấy trăm cân bánh trái, trong đó bao gồm khẩu phần lương thực một nhà Liên Thủ Nhân. Liên Thủ Nhân một nhà không ở đây, chi thứ hai có thể gói bánh trái chỉ có Hà thị cùng Liên NhaNhi, hai mẹ con này gói bánh trái chậm như thêu hoa. Mà Trương thị một người làm có thể so với hai người, Liên Chi Nhi cùng nàng cũng có thể so với hai đại nhân, vậy nếu không có ba mẹ con các nàng, Chu thị mang người gói đến ngày mai cũng gói không xong.


Nàng có chút đói bụng, nghe mùi thơm bánh trái ở phía ngoài, Liên lão gia tử cùng Chu thị không lên tiếng, không ai dám nói muốn ăn. Hơn nữa, có một số việc, các nàng hẳn phải suy nghĩ một chút mới được.


“Mẹ.” Liên Mạn Nhi lấy cùi chỏ đụng đụng Trương thị bên cạnh.


Chương 166: Tranh Cãi


Edit: Thanh Lê Beta: Sakura “Mẹ, con đói bụng, Tiểu Thất cũng đói bụng.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng cùng Trương thị nói.


Trương thị ngẩng đầu nhìn lướt qua mọi nơi.


“Chúng ta có chút bánh, mẹ để cho các con đặt ở bếp lò. Con cùng Tiểu Thất trở về phòng đi, trước ăn lót bụng.” Trương thị giảm thấp thanh âm xuống nói với Liên Mạn Nhi.


Bánh trái chưng xong một nồi tiếp một nồi, nhưng là ngươi đói bụng cũng không thể ăn. Phải đợi trưởng bối trong nhà lên tiếng, như vậy mọi người mới có thể cùng nhau ăn. Đây chính là quy củ thế hệ trước. Trương thị đau lòng con mình, sợ ban đêm bọn họ đói, tình nguyện chuẩn bị trước cái ăn khác cũng không đi đánh vỡ cái quy củ này.


Bình thường lười nhất, da mặt dầy nhất Hà thị đã nuốt nước miếng nhiều lần cũng không dám nói đến chuyện ăn bánh trái. Còn có Tứ lang, Lục lang hai đứa ở phòng trong phòng ngoài đi qua đi lại cũng không dám đi ăn trộm. Từ đó liền có thể thấy, cái quy củ này thần thánh ở trình độ nào.


Dĩ nhiên, Trương thị làm như vậy còn có một nguyên nhân khác. Trong lòng nàng, có một cái tiêu chuẩn để cân nhắc, tham ăn là đáng xấu hổ. Mặc dù bọn nhỏ đói bụng, muốn ăn là rất bình thường. Nhưng Chu thị nếu đã há mồm là vô cùng tàn nhẫn, nếu bọn họ nói đói bụng muốn ăn bánh trái, nhất định sẽ bị Chu thị mắng tham ăn.


“Muốn ăn bánh trái.” Tiểu Thất bĩu môi nhỏ giọng nói.


“Vậy thì chờ một hồi, ta xem chừng một hồi nữa ông nội con sẽ lên tiếng.” Trương thị thương yêu nhìn thoáng qua tiểu nhi tử nói.


Quả nhiên, lúc lại có một nồi bánh trái chưng xong, Liên lão gia tử rốt cuộc lên tiếng.


“Đều nghỉ một lát, ăn bánh trái.”


Trong nhà, ngoài phòng mấy đứa trẻ đều hoan hô lên.


Nồi bánh trái mới ra màu vàng phát sáng còn bốc hơi nóng, Liên Mạn Nhi gắp một cái, lấy tay xé đi lá xanh ở dưới mặt. Nàng có thể nhận thấy được mành bánh trái này là ba mẹ con các nàng gói . Lớn nhỏ hết sức đều đặn, hơn nữa da bánh mịn màng. Nhẹ nhàng một ngụm cắn xuống là có thể ăn được nhân đậu. Bột kê vàng mềm mềm thơm thơm, nhân đậu mềm mại ngọt ngào. Vỏ bánh hơi có chút dính răng, đậu đỏ làm nhân bánh không có hoàn toàn nghiền nát, so sánh với đậu đỏ kiếp trước của nàng bột hơn, vị cũng càng ngon.


Liên Mạn Nhi ăn hai cái còn muốn ăn nữa, nhưng nàng thân thể nhỏ, dạ dày cũng nhỏ, đã cảm thấy no rồi. Nhìn lại Liên gia mọi người, mấy choai choai tiểu tử chi thứ hai còn có Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị mấy người đã ăn hơn phân nửa mành bánh trái. Hơn nữa nhìn bộ dáng vẫn chỉ là nửa bụng.


“Năm nay bánh trái ăn ngon thật.” Liên Mạn Nhi liền nói, đồng thời âm thầm đánh mắt về phía Trương thị.


“Phụ thân, năm nay bánh trái ngon, đưa cho nhà đại tỷ nhiều chút sao.” Trương thị liền nói.


“Năm nay gói nhiều, xem thấy chúng ta đủ ăn, liền cho nhà Lan nhi nhiều đưa chút ít.” Liên lão gia tử nói.


“Năm trước không phải là đều đưa hai trăm, vậy năm nay…” Trương thị lại hỏi.


“Ta xem năm nay sẽ đưa…” Liên lão gia tử cũng không nói cụ thể số lượng mà là nhìn về phía Chu thị.


“Đưa hay không đưa đến lúc đó rồi hãy nói.” Chu thị trả lời ngắn gọn, đồng thời ánh mắt sắc bén quét Trương thị một cái.


Chu thị tính cảnh giác không phải cao bình thường a. mẹ mình đàng hoàng căn bản không phải là đối thủ của nàng. Liên Mạn Nhi có chút bất đắc dĩ nghĩ đến.


“Ông nội, ông cho nhà cháu bao nhiêu bánh trái a?” Tiểu Thất liền cười hì hì hỏi Liên lão gia tử.


Trương thị cùng Liên Thủ Tín không có phương tiện nói, hoặc bọn họ nói ra sợ làm cho Chu thị cùng Liên lão gia tử ghét. Do vậy Tiểu Thất mở khẩu khí hỏi là thỏa đáng nhất.


“Bánh trái còn không có bao xong kia, các cháu đã nghĩ đến chuyện phân bánh trái rồi?” Không đợi Liên lão gia tử nói chuyện, Chu thị liền giận tái mặt, chát một tiếng đem chén quăng ở trên bàn.


Tiểu Thất mặt bánh bao nhíu lại, một giọt nước mắt to ở trong mắt đảo quanh.


Liên Mạn Nhi trên đầu rớt mấy cái hắc tuyến, các nàng một nhà cố gắng xây dựng không khí sung sướng, tốt đẹp, kết quả Chu thị cũng không lĩnh tình, nói trở mặt liền trở mặt, còn là đối với Tiểu Thất nhỏ tuổi nhất .


Liên Mạn Nhi đau lòng, giận.


“Phân cho chúng cháu bánh trái, là ông sớm đã nói tốt lắm, Tiểu Thất hỏi một câu thì làm sao?” Liên Mạn Nhi đem tiểu Thất ôm chầm lấy, vừa vỗ lưng hắn an ủi, vừa tức giận nhìn Chu thị. Tiểu Thất cũng không nói lời gì vô lễ, lại nói tiếp, Tiểu Thất là cháu trai nhỏ nhất của bà, người bình thường thương còn thương không đến, cho dù cháu trai út nói chút lời gì quá đáng cũng sẽ không so đo. Chu thị thật là không thể nói lý.


“Mẫu thân, Tiểu Thất chính là hỏi một chút. Bánh trái này chúng ta khẳng định se giúp đỡ gói cho xong.” Trương thị nói. Nàng là người thành thật, cho rằng Chu thị nghe Tiểu Thất hỏi như vậy liền nghĩ là các nàng muốn giải tán, mình gói của mình nên vội vàng nói chuyện, muốn cho Chu thị yên tâm, đồng thời nàng cũng đau lòng Tiểu Thất, bị Chu thị mắng rơi lệ. “Nói cho cùng nó chỉ là một đứa trẻ con, mẫu thân đáng giá phát hỏa sao?”


Trương thị tận lực nhẫn khí, nàng không nghĩ tới đã động tổ ong vò vẽ.


“Gì, các con đây là giúp ta gói bánh trái?” Chu thị tức sắc mặt đỏ bừng, quơ cánh tay, đầu tóc cơ hồ muốn bới ra hết, “Ta còn thiếu các contình rồi? Các con cũng có mặt mà nó

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đứa bé bỏ nhà đi và cái kết 20 năm sau

Nhớ mãi không muốn quên

Truyện Chị Quản Lý Dễ Thương Voz Full

Cứ về nhà là vợ bắt trả bài đủ tư thế lạ, tôi nhiệt tình hưởng ứng, đến khi..

Anh còn nhớ em không?