Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7816)

Trọng sinh tiểu địa chủ

ói. Cho dù là nàng, hiện tại cũng không dám nói để cho Liên Tú Nhi trước đi nghỉ ngơi.


Liên Tú Nhi thấy Chu thị như vậy đành phải ủy ủy khuất khuất trở lại.


Thoáng cái sẽ phải gói ra nhiều bánh trái như vậy, Liên gia lại nhiều người, lượng bánh phải làm đương nhiên là khổng lồ. Bất quá, nhà các nàng coi như không tệ, khá hơn trong thôn một chút. Người ta căn bản là bận không kham nổi, còn muốn mời người tới hỗ trợ.


Cuối cùng một lá cây ăn quả ở trong tay Liên Mạn Nhi đã dùng hết, Liên Mạn Nhi ngáp một cái.


“Mẹ, con nghĩ dừng tay.” Liên Mạn Nhi đối với Trương thị nói.


“Đi đi. Mặc nhiều chút khỏi đông lạnh.” Trương thị liền nói.


“Bên ngoài tối, con sợ, để cho tỷ đi cùng với con.” Liên Mạn Nhi lại nói.


Trương thị cùng Liên Chi Nhi tự nhiên sẽ không phản đối, Liên Mạn Nhi liền lôi kéo tay Liên Chi Nhi tay từ thượng phòng đi ra ngoài, trực tiếp trở về Tây sương phòng. Bên ngoài tây sương phòng, Ngũ Lang cùng Liên Thủ Tín ở trong bếp, đang nhóm lửa chưng bánh trái.


Các nàng đi vào trong phòng, Tiểu Thất nghe thấy động tĩnh, liền từ trong chăn bò dậy.


“Đại tỷ, Nhị tỷ, hai ngươi trở lại.” Tiểu Thất còn có chút mơ mơ màng màng, “Bánh trái gói xong rồi sao mẹ chưa trở lại?”


“Một lát nữa mẹ sẽ trở lại.” Liên Mạn Nhi hì hì cười, liền bò lên giường, đụng tới Tiểu Thất rồi ngồi xuống, đem hai cái chân đưa vào dưới đệm của tiểu Thất sưởi ấm. Ngoài phòng đang nhóm lửa, kháng rất nóng.


“Mạn Nhi, tỷ… không trở lại nữa?” Liên Chi Nhi liền hỏi.


Liên Mạn Nhi liền cười, Liên Chi Nhi cũng thông minh a, nhanh như vậy đã hiểu ý tứ của nàng.


“Chúng ta không trở lại nữa.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Tỷ, muội làm việc cũng không ít, trở lại làm gì?”


“Không đi trở về thì thôi.” Liên Chi Nhi nói, hiển nhiên trong lòng nàng đối với Chu thị cũng là có tức. “Nhưng là mẹ còn tại đằng kia, nếu không mình nghĩ biện pháp gọi mẹ trở về đi.”


“Biện pháp có sẵn nha.” Liên Mạn Nhi liền chỉ chỉ Tiểu Thất.


Liên Chi Nhi cùng Tiểu Thất đều trợn to hai mắt, có chút không giải thích được.


“Là để cho Tiểu Thất đi gọi mẹ về?”


“Dĩ nhiên không phải.” Liên Mạn Nhi lắc đầu, “Tiểu Thất bị bà nội làm cho sợ hãi, nằm mơ nói mớ, phải gọi mẹ về.”


“Phải, phải, đệ nói mớ.” Tiểu Thất buồn ngủ liền tỉnh, gật đầu lia lịa.


Liên Mạn Nhi gọi Ngũ Lang đi vào, hướng hắn dặn dò một phen. Ngũ Lang đi ra ngoài, đảo mắt công phu, Trương thị liền hấp tấp chạy trở lại.


“Tiểu Thất, Tiểu Thất, mẹ trở lại, con làm sao.” Trương thị vừa vào cửa liền nhào tới trước Tiểu Thất.


“Mẹ.” Tiểu Thất mềm nhũn kêu một tiếng.


Trương thị sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó nhìn thấy Liên Mạn Nhi, Liên Chi Nhi cùng Ngũ Lang đều cười, nàng liền hiểu được.


“Mấy người cá ccon a, lại làm mẹ sợ muốn chết.” Trương thị nhìn thấy Tiểu Thất khỏe mạnh. Tâm buông lỏng, nào còn có tâm đi so đo chuyện bị lừa.


Liên Thủ Tín mới vừa rồi đi bưng bánh trái, trở lại biết chuyện từ đầu đến cuối, không thể làm gì khác hơn là cười lắc đầu, trong lòng hắn biết mẹ con Trương thị đều bị ủy khuất, cũng không nhẫn tâm mở miệng trách cứ.


Mọi người trở lại, bánh trái cũng đã có trong vạc nhà mình, Liên Mạn Nhi tâm tình vui vẻ, cảm thấy có chút đói bụng, nói muốn ăn bánh trái. Bởi vì Chu thị làm ầm ĩ, Liên Thủ Tín bọn họ cũng chưa ăn no, vừa lúc ngoài phòng có một mẻ bánh trái chưng xong, người một nhà quây xung quanh bàn cơm, múc mấy bát đường trắng, trám đường trắng ăn bánh trái.


Bánh trái dính đường trắng, mềm mềm ngọt ngọt thẳng rót vào trong lòng.


Liên Mạn Nhi đang vui vẻ, nghe thấy Chu thị ở bên ngoài hét lên.


“Bánh trái đều đi đâu rồi, ai trộm bánh trái của ta!”


Chương 168: Tự Làm Tự Chịu


Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Nghe thấy Chu thị ở bên ngoài kêu la khàn cả giọng, có thể nghe ra nàng giờ phút này tức giận cùng đau lòng. Liên Mạn Nhi vừa ăn bánh trái, vừa cười trộm trong lòng.


Liên Thủ Tín thả bát trong tay xuống, “Cha phải đi ra ngoài cùng mẫu thân nói một tiếng.” Nói cho Chu thị, có một phần bánh trái bọn họ lấy đi.


Trương thị không nhìn Liên Thủ Tín, đưa tay cầm cái muỗng múc thêm chút đường trắng vào bát cho Tiểu Thất.


“Cha, trước chờ một chút.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Bà nội đang nổi nóng, cha đi qua lại bị mắng.” Chỉ mắng Liên Thủ Tín còn hoàn hảo, Chu thị khẳng định đem các nàng cũng mắng theo.


“Bánh trái này có phần của chúng ta, nhưng, hay là nói cho nãi một tiếng mới tốt.” Liên Thủ Tín nói.


“Ta chưa nói sao?” Trương thị ngẩng đầu lên, “Ta đã cùng mẫu thân thương lượng, nhưng mẫu thân làm sao, bà ấy căn bản là không muốn để cho ta mở miệng.”


Liên Thủ Tín biết Liên Mạn Nhi cùng Trương thị nói đều đúng, nhưng Chu thị ở bên ngoài kêu la như vậy, trong lòng hắn có chút nghe không vô. Trong lòng hắn, vốn nhớ được một chuyện, dù thế nào đó cũng là mẹ ruột hắn.


Liên Mạn Nhi nhìn Liên Thủ Tín bộ dạng nhăn nhó, âm thầm than thở. Chính là Liên Thủ Tín hiện tại đi ra ngoài, cùng Chu thị nói rõ ràng, Chu thị sẽ không sinh khí sao?


Dĩ nhiên sẽ không, Liên Thủ Tín chỉ biết không công đi làm mục tiêu. Chu thị đối với đồ đạc, từ trước quản đặc biệt chặt. Đây không phải là nói nàng tham lam, nói cho công bằng Chu thị cũng không tham ăn. Chu thị chính là muốn “Quyền lực”. Các nàng không nói cho Chu thị, tự mình cầm bánh trái, việc này đã xúc phạm quyền uy của Chu thị, Chu thị làm sao sẽ bởi vì lời nói của Liên Thủ Tín mà từ bỏ ý đồ kia.


Ngược lại, chỉ cần Liên Thủ Tín hơi chút ra vẻ “Mềm yếu” một chút, Chu thị sẽ mượn việc này nhéo ở cổ hắn.


Lúc Liên Mạn Nhi ở tính toán làm như vậy là đã nghĩ đến kết quả. Bánh trái là các nàng nên được. Chỉ cần các nàng ổn định rồi, không đi phản ứng Chu thị, Chu thị thích náo thì náo. Hơn nữa còn có Liên lão gia tử, hắn muốn một nhà sống hòa thuận, an bình. Cho nên dù Liên Thủ Tín làm sao, khi có thể đạt tới mục đích này, hắn cũng sẽ không lắm mồm đi quản Chu thị. Nhưng nếu như Liên Thủ Tín không ra mặt, Chu thị làm ầm ĩ không ngừng, Liên lão gia tử tất phải ra mặt.


Muốn cùng chung đụng hòa thuận, các nàng đã lui không chỉ một bước, hiện tại nên là Liên lão gia tử cùng Chu thị lùi bước.


Bất quá Chu thị cũng đủ tinh tế. Nàng làm sao phát hiện bánh trái thiếu kia?


Liên Mạn Nhi đang suy nghĩ, đã nhìn thấy Liên Diệp Nhi từ bên ngoài vén màn cửa đi đến.


“Mạn Nhi tỷ.” Liên Diệp Nhi đi tới trước Liên Mạn Nhi, nàng là len lén vội tới Liên Mạn Nhi đưa tin. “Bà nội thấy tỷ cùng tứ thẩm đều đi, hồi lâu không có trở về. Bà nội liền sinh khí… liền đi ra ngoài, nhìn thấy bánh trái kế đều là gói từ lá cây của chúng ta, liền hỏi bánh trái các tỷ gói đều đi đâu rồi. Nhị bá nói nhất định là các tỷ lặng lẽ lấy mất.”


“Cha phải đi nói một tiếng.” Liên Thủ Tín liền đứng lên.


Người đàng hoàng phúc hậu là không sai, nhưng bọn họ làm việc có lúc rất khiến cho người thân cận tức giận.


“Cha, bà đang nổi nóng. Nếu cha đi, cũng sẽ không nói được cái gì. Bà

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé!!!

Giặc bên ngô là bà hoàng trong nhà tôi

Truyện Em Hãy Dạy Tôi Cách Yêu đi Xin Em đó

Trong đêm tân hôn, cả nhà được phen sợ hú vía: ‘Bố mẹ ơi, chồng con bị…’

7 Ngày Để Giữ 1 Tình Yêu