Liên Thủ Nhân ở bên cạnh miệng lưỡi càng lưu loát, nói Tống gia ngày đó lại mặt như thế nào thể diện, phô trương.
“Ai nha, má ơi, cái này không phải là nhờ Hoa Nhi thì những thứ này cả đời ta cũng không nhìn thấy.” Hà Thị hai mắt tỏa sáng, nhìn xem như vậy, cuối cùng không nhịn được vươn tay ra túm lấy trái cây.
“Làm cái gì, phụ thân con còn chưa có động đến.” Chu Thị nhanh tay lẹ mắt, một cái tát làm rơi đồ trên tay Hà Thị xuống.
“Mẫu thân, con chỉ muốn sờ sờ một chút, những thứ này lớn lên ai nấy đều thích.” Hà Thị sờ sờ tay bị đau, vẻ mặt cười khổ sở.
Chu Thị bởi vì tâm tính tốt, nên chỉ trợn trắng mắt nhìn Hà Thị, lại cũng không có mắng xuống, chỉ đem đồ đạc đều bọc lại, lại để cho Liên Tú Nhi đem vào tủ chén cất kĩ.
“Để lại bên ngoài a.” Liên lão gia tử nói. Liên Thủ Nhân đã trở về rồi, tự nhiên sẽ có người trong thôn đến nói chuyện, những lễ vật này bày ở bên ngoài, nhìn xem cũng tốt hơn.
Chu Thị rõ ràng ý tứ của Liên lão gia tử, liền đối với Liên Tú Nhi nhẹ gật đầu, “Liền bày ở bên ngoài a.”
“Lão đại, chuyện của con…” Liên lão gia tử hỏi Liên Thủ Nhân.
Mọi người trong phòng đều yên tĩnh lại, nhìn Liên Thủ Nhân. Mọi người đều biết Liên lão gia tử hỏi là chuyện gì.
“Phụ thân…” Liên Thủ Nhân lại được một phen nói bốc nói phét. Liên Mạn Nhi đều chăm chú nghe lấy, bất quá là nói ngày nào gặp người nào đó, ở nơi nào ăn cơm, đàm luận chuyện quốc gia đại sự. Về chuyện làm quan,….. “Hải Long đã bắt tay vào xử lý, bất quá chuyện này cũng không gấp được, rồi còn công văn qua lại, ít nhất là mất mấy tháng mới được.”
Liên lão gia tử nghe rồi liên tục gật đầu, tựa hồ rất là thỏa mãn.
“Đại ca.” Liên Thủ Nghĩa nghe được mặt mày cũng rất là hớn hở, kề sát vào Liên Thủ Nhân, “Cháu rể nói cái gì mà quan nhi sao, nhỏ nhất phải là quan tri phủ a.”
Liên Thủ Nhân sắc mặt nghiêm lại.
“Nhị đệ, đệ đây là không hiểu chuyện. Làm quan triều đình đâu có dễ dàng như vậy, phải là thi đậu tiến sĩ, bên ngoài tuyển làm quan, tốt nhất là bắt đầu từ làm tri huyện đấy.”
“Huyện thái gia đấy cũng là chức quan không nhỏ rồi, ta đây không phải là ngóng trông đại ca kiêu ngạo làm quan a.” Liên Thủ Nghĩa liền vội vàng cười.
Liên lão gia tử liền hỏi Liên Thủ Nhân ý định kế tiếp.
“…Vẫn là ở trong huyện tin tức linh thông, ở hai ngày liền trở về a.” Liên Thủ Nhân đáp.
“Đại ca muốn mua nhà ở thị trấn a, hay là không muốn ở cùng cha mẹ?” Liên Thủ Nghĩa liền hỏi.
“Nha…” Liên Thủ Nhân trầm ngâm.
“Nhất định là như vậy rồi.” Liên Thủ Nghĩa không đợi Liên Thủ Nhân nói cái gì, lập tức chính mình nói tiếp, “Đại ca, lúc nào đến thị trấn ở, ta sẽ sớm thu dọn. Nghe người ta nói, ở nhà lớn, mỗi gia đình sẽ ở trong một cái sân nhỏ. Đại ca, nếu không có phòng ngay, thì ta cùng đệ muội ngươi còn có mấy hài tử ở hai ba gian phòng là được rồi….”
……………………
Ở bên trong Tây sương phòng, người một nhà ngồi vây quanh lại với nhau, cùng nghị luận về việc Liên Thủ Nhân trở về.
“Ta xem, bọn đại thẩm là không định trở về rồi, đến lúc đại bá ra làm quan, một nhà liền trực tiếp đi thị trấn nhận chức a.” Trương Thị nói.
“Cả nhà Nhị bá cũng muốn dọn ra thị trấn ở.” Liên Mạn Nhi gật đầu nói.
“Ông nội giống như là không quá cam tâm tình nguyện.” Ngũ Lang nói.
“Ông nội các con khẳng định là sẽ không đáp ứng.” Liên Thủ Tín nói, “Ở trên đấy không có thu nhập gì, đến thị trấn lấy cái gì để ăn, có thể để nhà chồng Hoa Nhi tiếp tế? Ông nội các con khẳng định sẽ không có đáp ứng.”
Liên lão gia tử không có đáp ứng là được rồi, người nhà Tống gia cưới một cái Liên Hoa Nhi, chẳng lẽ lại muốn bắt đầu nuôi tất cả người nhà Liên gia? Không có đạo lý này a.
“Đại bá cũng không vui a. Lúc Nhị bá nói chuyện, trên mặt Đại bá rất khó coi a.” Liên Mạn Nhi nói.
“Nhà dì lớn cũng không rộng lắm, mấy người Đại thẩm có thể ở đó hay sao?” Liên Chi Nhi đột nhiên nói.
Trên mặt Trương Thị hiện lên một tia bóng mờ.
……………….
Ngày hôm sau, tại phiên chợ ở trấn Thanh Dương, vừa vặn lại là Vũ chưởng quỹ sai người đem xe tới kéo dưa chua, Liên Mạn Nhi cùng với Liên Chi Nhi, Tiểu Thất đi theo xe tới thị trấn. Sắc trời còn sớm, các nàng lần này lại không muốn mua bán cái gì, liền không vội mà đi đến chợ, liền đến Tế Sinh đường gặp Vương Ấu Hằng.
Vương Ấu Hằng để cho các nàng ngồi xuống, lại hỏi các nàng học như thế nào rồi.
“Viết chữ hơi mệt.” Liên Mạn Nhi thở dài nói. Chữ phồn thể so với chữ giản thể phải khoa tay múa chân nhiều hơn rất nhiều, viết chữ bằng bút lông lại phải nâng cao cổ tay cái gì gì đấy, Liên Mạn Nhi cảm thấy, so với kiếp trước đến trường khi còn bé khó hơn rất nhiều.
“Sơ học có chút buồn tẻ, bất quá nếu kiên trì xuống, sẽ tìm thấy trong đó rất nhiều niềm vui thú.” Vương Ấu Hằng cười cười, liền đi đến bàn học bên cạnh, lấy giấy bút ra, “Các ngươi học được những thứ gì, ghi ra cho ta xem nào.”
“Ấu Hằng ca là muốn khảo thí công khóa của chúng ta nha.” Liên Mạn Nhi nói.
Vương Ấu Hằng cười cười, không nói gì, mà đem bút chấm mực, ra hiệu cho Liên Mạn Nhi đón lấy.
Liên Mạn Nhi nhận lấy bút, vừa viết được một chữ, liền có gã sai vặt mang một phong thư tới cho Vương Ấu Hằng.
Vương Ấu Hằng nhìn thấy phong thư, lập tức đem mở ra, nhìn mấy cái, trên mặt liền nộ ra vẻ tươi cười.
“Mạn Nhi, có tin tức tốt.”
Chương 148: Người Mua
Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura “Ấu Hằng ca, có tin tức gì tốt?” Liên Mạn Nhi thấy sắc thái mặt Vương Ấu Hằng vui mừng, liền đem bút lông trong tay quẳng xuống hỏi.
Vương Ấu Hằng mỉm cười đem thư đưa cho Liên Mạn Nhi.
Liên Mạn Nhi tiếp nhận thư, từ đầu đến cuối nhìn kĩ một lần, trong thư có nhiều chữ nàng không hiểu, bởi vậy cũng không thể xác định nội dung bức thư. Nàng chỉ có thể xác định bức thư này là của một người bạn của Vương Ấu Hằng viết đấy, trong thư nói đến chuyện mua rượu nho.
“Ấu Hằng ca, là có người muốn mua rượu nho của nhà muội sao?” Hai con mắt của Liên Mạn Nhi lập tức sáng lên.
“Mạn Nhi, muội xem có thể hiểu?” Vương Ấu Hằng tựa hồ có chút giật mình.
“Ah, nhiều chữ không biết, muội là đoán đấy.” Liên Mạn Nhi có chút không có ý tứ mà nói.
Nhà nàng ủ bảy mươi bình rượu nho kia đã sớm thành rồi, qua loại bỏ, về sau còn năm mươi bình, không sai biệt lắm thì khoảng một ngàn cân. Nhiều rượu như vậy nhưng Liên Mạn Nhi không có vội vã bán, ngoại trừ đưa mấy cân cho Trương Thanh Sơn nhấm nháp, nàng còn đưa một ít cho Vũ chưởng quỹ, Võ Trọng Liêm cùng Vương Ấu Hằng, cũng nói nhà nàng có rất nhiều, nếu có người muốn mua thì tới tìm nàng.
Xem ra Vương Ấu Hằng để chuyện này ở trong lòng rồi, giúp nàng tìm được người mua.
“Ấu Hằng ca, làm phiền ca đọc thư lên a.” Nội dung cụ thể trong thư, Liên Mạn Nhi vẫn muốn biết đấy, bởi vậy chỉ có thể cầu trợ ở Vương Ấu Hằng.
“Nếu là ngại học tập, viết chữ mệt mỏi, như vậy về sau nếu có thư hoặc cái khác, ngươi cũng chỉ có thể xin sự giúp đỡ c


