Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7578)

Trọng sinh tiểu địa chủ

ên Đóa Nhi nói .


Khóe miệng Liên Đóa Nhi có chút rũ xuống. Liên Mạn Nhi làm việc, quả nhiên không phải là dễ dàng như vậy.


« Đừng sợ, không phải cái gì đại sự . Đối với ngươi cũng có chỗ tốt. » Liên Mạ Nhi liền vỗ vỗ bả vai Liên Đóa Nhi , « Hoa Nhi tỷ của muội nếu như suy nghĩ chủ ý gì xấu xa,thì muội nhớ rõ đến nói cho ta một tiếng . »


Mắt của Liên Đóa Nhi nháy một cái , không có lên tiếng .


« Muội suy nghĩ một chút, Hoa Nhi tỷ của muội đưa ra những chủ ý kia, cuối cùng gặp họa cũng là người nào. Nếu không phải các ngươi trước kia muốn bắt ta đổi lấy tiền , ông nội có thể không cho các ngươi về trấn trên ở , các ngươi hiện tại ăn lương thực phụ *( là ngô, khoai, sắn….) làm việc nặng , đặc biệt không có thói quen đi ? Nếu không phải Hoa Nhi tỷ của muội sau lưng xúi giục cô cô, hại mẹ ta, ông nội làm sao có thể phạt các ngươi làm việc nặng? Kết quả Hoa Nhi tỷ của muội tự mình làm bị thương ở chân, muội cũng bị dọa chạy đi, nếu không phải gặp người bán rong họ Tiền, muội bây giờ sẽ là cái dạng gì ? » Liên Mạn Nhi đưa cho Liên Đóa Nhi nêu lên hai cái ví dụ, « Hoa Nhi tỷ của muội nếu lại đưa ra chủ ý xấu xa, ta sợ nàng liền không gả được vào Tống gia , đến lúc đó cả đời các ngươi cũng muốn ở trong ngôi nhà cũ này, ăn trấu nuốt cải* (ăn uống khổ sở) rồi .


“Đóa Nhi, muội nguyện ý sao?” Liên Mạn Nhi nói xong lại hỏi một câu.


Liên Đóa Nhi lập tức lắc đầu.


« Vậy thì đúng rồi , muội nhớ lời nói của ta, đừng nói cho mẹ của muội cùng Hoa Nhi tỷ a. » Liên Mạn Nhi nói xong, liền quay đầu đi . Nàng cũng không có trông cậy vào Liên Đóa Nhi sẽ mật báo cho nàng, nàng ngược lại tin tưởng , Liên Đóa Nhi nhất định sẽ đem lời của nàng nói cho Cổ thị cùng Liên Hoa Nhi . Mà, chính là nàng muốn , thông qua Liên Đóa Nhi , nói cho Cổ thị cùng Liên Hoa Nhi , không nên lại làm một con thiêu thân , như vậy , cuối cùng gặp tai ương chính là bản thân các nàng .


Ngày hôm sau , Liên Mạn Nhi , Ngũ Lang cùng tiểu Thất lại mang theo hai mươi mấy cân đậu phộng trộn tỏi đi đến trấn trên bá . Hiện tại nhà nàng đậu phộng trộn tỏi tiêu thụ rất tốt , không đến nửa canh giờ , liền bán gần hết .


« Ai u , ta đã tới chậm , thế nào liền còn dư lại một chút này rồi hả ? » Một tiểu nhị trẻ tuổi vội vàng tới , trông thấy chỉ còn lại một ít đậu phộng ở đáy rổ, lập tức bóp cổ tay nói.


« Tiểu ca , ngươi đừng nhìn những thữ này ,tối thiểu còn dư một cân kia? Ngươi muốn bao nhiêu ? » Liên Mạn Nhi cười hỏi .


« Là chưởng quỹ chúng ta muốn , có bao nhiêu muốn bấy nhiêu. » Tiểu nhị đáp lại.


« Chưởng quỹ các ngươi là vị nào ? »


« Chưởng quỹ chúng ta họ Vũ . » Tiểu hỏa kế đáp , « Như vậy đi ,còn dư lại số đậu phộng này, ta đều muốn . »


« Tốt. » Liên Mạn Nhi liền đem đậu phộng cân lên, “Một nửa cân tươi tổng cộng là 30 văn tiền.”


« Được a. » Tiểu nhị liền từ trong túi tiền đếm ra 30 văn tiền ,đưa cho Ngũ Lang thu, « Ta sẽ bị trách mắng, điếm chúng ta thì ở phía trước, nếu không phiền toái các ngươi cùng ta đi qua một chuyến. »


« Hảo. » Liên Mạn Nhi nhìn một chút phương hướng ngón tay nhị chỉ, liền đáp ứng.


Ba đứa trẻ con mang theo rổ, đi theo tiểu nhị đi tới một tửu lâu phía trước, chính là tửu lâu lớn nhất trấn trên Duyệt Lai tửu lâu .


« Chính là chỗ này rồi . » Tiểu nhị nói, « Các ngươi theo ta vào đi, chưởng quỹ bảo ta mua nhiều một chút, các ngươi không có nhiều, chưởng quỹ muốn mắng ta không biết làm việc, các ngươi giúp ta giải thích cùng chưởng quỹ đi. »


Liên Mạn Nhi trong lòng cười thầm một chút , tiểu nhị này tựa hồ là cố ý dẫn các nàng tới đây, không biết là trong lòng đánh chủ ý gì . Bất quá cũng không có gì đáng lo lắng , các nàng là người ở đây, chính là phiên chợ trấn trên , bây giờ bên ngoài người đến người đi ,mà không sợ có người đùa giỡn bịp bợm cái gì.


Liên Mạn Nhi liền đi theo phía sau tiểu nhị , tiến vào quán rượu. Tiểu nhị mang theo ba đứa trẻ tới trước cửa một nhã gian liền ngừng lại .


« Chưởng quỹ của chúng ta ở bên trong. » Tiểu nhị vừa nói chuyện, vừa gõ cửa .


Cửa lập tức liền mở ra. Tiểu nhị dẫn ba người Liên Mạn Nhi đi vào .


Ở giữa nhã gian bày một cái bàn , trên bàn bày biện trà bánh các màu, ngồi ở vị trí chủ vị là một người đàn ông trên người mặc phủ trù* (y phục thêu hoa văn) rườm rà . Người này nhìn qua đại khái có vẻ hơn bốn mươi tuổi, lớn lên mặt vuông tai lớn , dáng người cũng thập phần mập mạp . Đứng ở bên cạnh hắn cũng là một người đàn ông mặc áo ngắn bằng vải bông lăng. Nhìn qua so với hắn tuổi còn muốn lớn hơn một chút .


« Chưởng quỹ đấy. Ngài bảo mua đậu phộng , chỉ còn lại có chừng này. Tiểu nhị bước lên phía trước hành lễ , liền đem đậu phộng đã mua đẩy tới .


Nam tử đứng bên cạnh liền vội vã nhận đậu phộng, lại dùng một cái mâm sắp xếp rồi , đặt ở trước mặt trung niên nam tử .


Nam tủ trung niên đưa tay nắm lên hai khỏa tách ra ăn . ( 2 khỏa = 2 hạt , vậy mà ta tưởng 2 nắm =)))) , convert là : thò tay nắm lên 2 khỏa , đẩy ra ăn hết » mà J) )


“Cũng không tệ lắm, chính là quá ít ?” Nam tử trung niên gật đầu nói .


“Tiểu cô nương, nhà các ngươi còn có loại đậu phộng này sao?” Nam tử đứng yên kia lại hỏi.


Ánh mắt Liên Mạn Nhi trên người hai người khẽ chuyển , cả cười .


Vị này chính là Vũ đại gia ?” Liên Mạn Nhi liền hỏi .


“Đúng. Đây là Vũ chưởng quỹ của chúng ta .” Nam tử đứng yên kia liền trả lời .


“ Vũ đại gia, xin hỏi ngài muốn bao nhiêu đậu phộng vậy ?” Liên Mạn Nhi liền hỏi nam tử trung niên kia .


Nam tử trung niên trầm ngâm một chút, duỗi ra hai cái ngón tay .


“Trước muốn hai trăm cân a.”


Hai trăm cân. Ba đứa bé liếc nhau một cái, đừng nói hai trăm cân, chính là hai mươi cân các nàng cũng không có. Các nàng chỉ còn lại có tầm mười cân .Đó là các nàng giữ lại để nhà mình ăn, hôm nay là lần cuối cùng các nàng bán đậu phộng trộn tỏi này. Thế nhưng số lượng là hai trăm cân đậu phộng trộn tỏi thật là mê người. Bản thân các nàng không có đậu phộng , nhưng có thể mua, dựa theo mỗi cân mười hai văn tiền giá tiền mua đậu phộng , chế thành đậu phộng trộn tỏi về sau , các nàng mỗi cân có thể được lời 8 văn tiền , như vậy hai trăm cân liền là một ngàn sáu trăm văn tiền, gộp lại chính là tiền sinh hoạt hai năm, đây chính là tiền nửa mẫu đất .


Trong lòng Liên Mạn Nhi khẽ động.


“Có thể.” Liên Mạn Nhi lập tức gật đầu nói.


“Bất quá , ta muốn có chút gấp.” Vũ chưởng quỹ nhìn Liên Mạn Nhi một cái, chậm rãi mở miệng nói .


“ Gấp đến mức độ nào?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.


« Hai trăm cân, ngày mai ta sẽ lấy. » Vũ chưởng quỹ nói.


« Ngày mai là không được , ta cần thời gian hai ngày . » Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút liền đáp .


“Hai ngày, muốn lâu như vậy?” Vũ chưởng quỹ có chút nhíu mày.


« Vũ đại gia ngươi không biết, bây giờ đậu phộng của người ta cũng còn phơi nắng , ta cần có thời gian thu đậu phộng. » Liên Mạn Nhi liền đáp .


« Tốt, liền cho ngươi thời gian hai ngày. Chạng vạng tối ngày kia, ta muốn hai tr

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Yêu nhau mà chẳng đến đâu thì thôi, ở một mình cũng ổn

Chồng nhắn tin mừng nhân tình có bầu nhầm qua máy vợ và kế trả thù khiến 2 kẻ phản bội phải quỳ van xin

Bế giảng

Công tử nhà ta là hồ ly

Bỏ cuộc sống sung sướng với mẹ, cô bé 10 tuổi chấp nhận ở cảnh đầu đường xó chợ với bố chỉ vì lý do đơn giản này…