“Đóa Nhi, muội có chuyện gì, nói mau a.” Liên Mạn Nhi liền nói.
“Mạn Nhi tỷ, ngày mai tỷ còn đi chợ đúng không?” Liên Đóa Nhi liền hỏi.
“Đi ah.” Liên Mạn Nhi gật đầu, “Muội có cái gì muốn nhờ mua?”
“Không phải.” Liên Đóa Nhi lắc đầu, lại nhìn chung quanh một chút, xác định chung quanh không có người khác, mới hạ thấp thanh âm nói, “Mạn Nhi tỷ, ta cầu tỷ thay ta nhắn giùm mấy câu nói…”
“À?” Liên Mạn Nhi khó hiểu, “Nhắn hộ lời nói, nhắn hộ lời nói cho ai?”
“Cho Tiền đại ca.” Liên Đóa Nhi nói.
“Tiền đại ca, ai là Tiền đại ca?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.
“Đúng rồi, chính là Tiền đại ca.” Liên Đóa Nhi trên mặt bị nhiễm một tầng mây đỏ.
« Muội nói là người bán rong họ Tiền ? » Liên Mạn Nhi bây giờ thật sự giật mình.
“Mạn Nhi tỷ, nhỏ giọng một chút, cũng đừng làm cho người nghe thấy.” Liên Đóa Nhi vội vàng nói.
Liên Mạn Nhi không khỏi một lần nữa cao thấp dò xét Liên Đóa Nhi.
Liên Đóa Nhi mặt liền đỏ hơn.
“Ta biết rõ tỷ đang suy nghĩ gì, mọi người đều cho là Tiền đại ca bắt nạt ta . » Nói đến hai chữ bắt nạt, Liên Đóa Nhi cắn cắn bờ môi. Nàng nghĩ đến sau khi trở về, Cổ thị liền cởi tất cả quần áo của nàng , cứ như vậy kiểm tra thân thể của nàng , cái loại cảm giác nhục nhã này một lần nữa xông lên đầu. “Tiền đại ca không phải người như vậy, hắn đối với ta rất tốt.”
Liên Mạn Nhi liền nhẹ gật đầu, nàng vẫn còn muốn biết người bán hàng rong họ Tiền là đối tốt với Liên Đóa Nhi như thế nào, khiến cho Liên Đóa Nhi bây giờ còn nhớ thương hắn , nhưng khi đó còn không chịu nói một câu giải vây giúp người bán rong họ Tiền .
« …Ta rất sợ hãi , nếu như ta không chạy , Hoa Nhi tỷ khẳng định muốn đánh chết ta, nếu không mẹ ta cũng sẽ đánh chết ta . Ta liền đi ra cửa , ai cũng không phái hiện ra ta . » Liên Đóa Nhi vừa nói, vừa bắt đầu khóc lên.
Ngày đó tất cả mọi người đều bận rộn chuyện Liên Hoa Nhi , xác thực không để ý đến Liên Đóa Nhi .
“… Ta đi không nổi thì gặp Tiền đại ca.”
« Muội làm như thế nào để nói cho hắn biết muội là con dâu nuôi từ bé ? »
« Ta muốn nói là ta từ trong nhà chạy ra ngoài, khẳng định hắn sẽ đưa ta về nhà …Con dâu nuôi từ bé không phải là rất đáng thương ư, khi đó tỷ cũng không muốn đi làm mà. » Liên Đóa Nhi nói
Liên Đóa Nhi cũng bất quá mới mười tuổi , trong nhận thức của nàng, con dâu nuôi từ bé là đáng thương nhất rồi, làm khó cho nàng thêu dệt ra một phen như vậy, lừa người bán hàng rong họ Tiền.
“… Ta vốn cũng là muốn đi trấn trên, đó mới là nhà của ta. Kết quả Tiền đại ca dừng lại , thì ra là chúng ta ở cùng phòng , đây là lão thiên đang giúp ta. » Liên Đóa Nhi lại tiếp tục nói, « ..Tiền đại ca lại để cho ta ngủ trên giường, chính hắn ngủ ở trên cái rương, cái gì cũng không cần ta làm, mỗi ngày bán lấy tiền mua đồ ăn cho ta ăn …không có ai so với Tiền đại ca đối xử với ta tốt hơn. »
Liên Đóa Nhi tựa hồ là đắm chìm trong hồi ức có chút tốt đẹp, trên mặt lộ ra vẻ mặt ngọt ngào. Bây giờ rất nhiều chuyện…, nàng giấu ở trong lòng, không thể nói với Cổ thị , cũng không thể nói với Liên Hoa Nhi hoặc là Tưởng thị , hôm nay đều nói ra với Liên Mạn Nhi .
Liên Mạn Nhi như bị sét đánh, nàng có chút ngây người , chính là cái vẻ mặt cùng điệu bộ kia của Liên Đóa Nhi, là nàng hiểu sai rồi sao, mới mười tuổi mà thôi, hay là nói hiện tại các bé gái đều trưởng thành sớm như vậy .
“Liên Đóa Nhi, muộị không phải là…” Thích cái người bán hàng rong kia đi !
Chương 105: Kiếm Được Sinh Ý Lớn
Edit : pthu Beta: Sakura Nửa câu phía sau, Liên Mạn Nhi không có nói thẳng ra, bất quá ý tứ nàng muốn biểu đạt đã rất rõ ràng rồi .
Liên Đóa Nhi nhìn một chút thấy vẻ mặt Liên Mạn Nhi có chút ngơ ngác, liền nở nụ cười .
« Tỷ sẽ không hiểu đâu. » Liên Đóa Nhi giọng nói có chút bay bổng.
Liên Mạn Nhi đương nhiên cũng thấy bộ dáng tươi cười của Liên Đóa Nhi. Có lẽ kiếp trước của nàng lúc tuổi còn rất nhỏ ,chẳng bao lâu sau, những nữ sinh kia so với nàng trưởng thành sớm hơn, còn rất sớm kết giao bạn trai. Những nữ sinh này bình thường đều cùng tụ tập chung một chỗ, cùng thì thầm với nhau , mà đối với nữ sinh Liên Mạn Nhi có chút ngốc nghếch như vậy chẳng thèm ngó tới. Chính là nụ cười kia của Liên Đóa Nhi,tự nhận mình là biết rõ sự đời, đối với một cái « nha đầu ngốc » ngây thơ kia có cảm giác ưu việt hẳn .
Liên Mạn Nhi xoa trán.
« Đóa Nhi, theo như muội nói như vậy, cũng không phải hắn bắt cóc muội, hắn lại đối với muội tốt như vậy, khi đó nhìn thấy cha muội cùng đại ca đánh hắn, muội vì sao không giải thích giúp hắn ? » Liên Mạn Nhi nhịn không được hỏi .
Liên Đóa Nhi vốn là có chút phiếm hồng giờ hai má đỏ hơn , bất quá lần này đúng là tức giận .
« Tỷ cho rằng ta là người ngu sao? Ta thay Tiền đại ca nói chuyện, căn bản là không giúp được gì cho Tiền đại ca, đối với ta… cũng không có lợi. »
« Nha. » Liên Mạn Nhi nhìn Liên Đóa Nhi nói .
« Tỷ sẽ không hiểu đâu. » Liên Đóa Nhi lại cho Liên Mạn Nhi một ánh mắt ngươi không hiểu được đâu.
Liên Mạn Nhi từ chối cho ý kiến.
« Mạn Nhi tỷ » Liên Đóa Nhi lại đi chung quanh nhìn thoáng qua , « Ngày mai tỷ đi lên thị trấn, tỷ nhắn cho Tiền đại ca ta, ta sẽ nhớ hắn. »
Liên Mạn Nhi lần nữa xoa trán.
« Đóa Nhi, muội còn không biết sao. Ngày đó Đại thẩm mang theo muội đi sau đó, Đại bá cùng Đại ca, Nhị ca đem Tiền đại ca của muội đánh cho một trận, đã đem hắn đuổi đi rồi . Còn nói nếu hắn ở lại huyện chúng ta, liền đem hắn đưa đến nha môn huyện đánh chết . »
« Ta biết rõ.” Liên Đóa Nhi nói.
Liên Mạn Nhi lần nữa giật mình, Liên Đóa Nhi nếu đã biết rõ chuyện này. Tại sao còn để cho nàng mang giùm lời nói.
“Mọi người cũng không có nhìn xem hắn ly khai phải hay là không? Tiền đại ca không sẽ rời đi đấy. Hắn nhất định sẽ chờ ta.” Liên Đóa Nhi nói rất chắc chắn.
Ngươi là ở đâu ra cái tự tin kia . Liên Mạn Nhi im lặng .
«Mạn Nhi tỷ , những lời này,tỷ nhất định phải thay ta nhắn cho Tiền đại ca. » Liên Đóa Nhi lại lần nữa năn nỉ Liên Mạn Nhi.
Liên Mạn Nhi cảm thấy nàng không cách nào hiểu được Liên Đóa Nhi , nàng muốn cự tuyệt thỉnh cầu của Liên Đóa Nhi . Nhưng mà Liên Đóa Nhi năn nỉ khẩn thiết như vậy, nàng nghĩ lại, họ Tiền bán hàng rong kia bị đánh tàn nhẫn , lại bị đe dọa , nhất định đã sớm rời đi rồi .
« Được rồi, ta đi trấn trên nhắn hộ lời nói của muội cho Tiền đại ca. » Liên Mạn Nhi liền nói . « Bất quá , nếu như hắn ra đã đi rồi, ta liền không có biện pháp. »
« Chỉ cần ngươi chịu nhắn là được. Tiền đại ca khẳng định chưa có đi. » Liên Đóa Nhi vui mừng gật đầu lia lịa nói.
“Ta đáp ứng muội. Bất quá muội cũng phải giúp ta một việc. » Liên Mạn Nhi liền đối với Li

