Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Easter eggs.

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7498)

Trọng sinh tiểu địa chủ

là đại tỷ, việc này đương nhiên phải giao cho tỷ rồi.” Liên Mạn Nhi nói.


Liên Chi Nhi tay niết lấy góc áo.”Mạn Nhi,muội đi nhanh đi, tỷ cũng phải trở về.”


“Tỷ, nếu không thì trước hết để cho nhị ca cùng tiểu Thất ở lại, tỷ theo ta cùng đi gặp Ấu Hằng ca a.” Liên Mạn Nhi nói.


“Tỷ không đi.” Lần này Liên Chi Nhi trả lời vô cùng nhanh.”Mạn Nhi, muội đi gặp Ấu Hằng ca, thay chúng ta hỏi thăm một chút là được.”


“Đó là đương nhiên rồi.” Liên Mạn Nhi nói.


Liên Chi Nhi lại dặn dò Liên Mạn Nhi cẩn thận, rồi xoay người rời đi.


Liên Mạn Nhi đem vải bọc lại đôi giày bỏ vào trong giỏ xách, chính mình mang theo rổ ra khỏi chợ. Phiên chợ cách Tế Sinh đường cũng không xa, xuyên qua hai con hẻm nhỏ, thì đến Tế Sinh đường nằm trên đường cái trấn Thanh Dương.


Tế Sinh đường sớm sẽ mở cửa, Liên Mạn Nhi đi vào trong tiệm, trước mặt đã nhìn thấy Vương chưởng quỹ đang chỉ huy bọn tiểu nhị làm việc.


“Vương chưởng quỹ, cháu đến gặp Ấu Hằng ca.” Liên Mạn Nhi cười chào hỏi.


Trải qua chuyện lần trước, Vương Ấu Hằng đã phân phó Vương chưởng quỹ, nói là đám tỷ muội Liên Mạn Nhi bọn họ đến tìm hắn, không thể lại ngăn cản.


“Tam cô nương đến rồi! Thiếu gia ở hậu viện.” Vương chưởng quỹ cười nói, “Ta dẫn Tam cô nương đi qua đó.”


“Vương chưởng quỹ cứ làm việc của mình, cháu tự đi là được.” Liên Mạn Nhi nói.


Vương chưởng quỹ quả thật có chút đi không được, bất quá vẫn là kêu một tiểu nhị dẫn đường cho Liên Mạn Nhi.


Trước hậu viện Tế Sinh đường được bố trí như khách điếm, đi vào hậu viện tế sinh đường, đã nhìn thấy Vương Ấu Hằng mặc y phục màu xanh ngọc, ngồi trong sân bên cạnh cái bàn đá dưới một cây đại thụ, trong tay còn đang cầm một quyển sách.


Vương Ấu Hằng từ trong phòng đi ra, có phải thương thế của hắn đã tốt lên rất nhiều hay không?


“Ấu Hằng ca.” Liên Mạn Nhi vui mừng mà gọi.


“Mạn Nhi đến rồi!” Vương Ấu Hằng ngẩng đầu, nhìn thấy Liên Mạn Nhi, mỉm cười nói, “Mạn Nhi, tới ngồi.”


Liên Mạn Nhi cũng bước tới, tiểu nhị cũng đi theo, đặt rổ Liên Mạn Nhi mang đến xuống bàn đá, hướng Vương Ấu Hằng hành lễ, rồi trở về trong tiệm.


“Ấu Hằng ca, thương thế của ca thế nào rồi?” Liên Mạn Nhi còn không có ngồi xuống, đã vội vã hỏi.


“Đều tốt rồi.” Vương Ấu Hằng nói.


“Thật sự đều tốt rồi?”


“Ta còn lừa muội hay sao?” Vương Ấu Hằng thấy Liên Mạn Nhi thật lo lắng, liền từ trên ghế đá đứng lên, đi qua đi lại hai bước cho Liên Mạn Nhi xem, lại cố ý hoạt động tay chân, “Xem, có phải là hoàn toàn tốt rồi hay không.”


Vương Ấu Hằng hành động tự nhiên, sắc mặt cũng so với thời điểm lần trước nàng tới tốt lên rất nhiều, trên người cũng không có mùi thuốc nồng nặc nữa. Xem ra đúng là đã tốt rồi, Liên Mạn Nhi rốt cục yên lòng.


“Ấu Hằng ca, muội có mang theo chút đồ ăn, cho ca nếm thử.” Liên Mạn Nhi lấy vải che ở trên mặt rổ xuống, đưa đến trước mặt Vương Ấu Hằng, lại tự mình lột ra hai hạt đậu phộng đưa cho Vương Ấu Hằng.


“Ấu Hằng ca, ca nếm thử đi, xem có ăn được không.” Liên Mạn Nhi cười nói.


“Là đậu phộng a!” Vương Ấu Hằng thấy Liên Mạn Nhi chu đáo như vậy, nụ cười trên mặt càng sâu sắc thêm vài phần.


“Đây cũng không phải là đậu phộng bình thường nha.” Liên Mạn Nhi làm như có thật mà nói.


Vương Ấu Hằng tiếp nhận đậu phộng Liên Mạn Nhi bóc lột, bỏ vào trong miệng, tinh tế mà nhai nuốt.


“Trộn chung với tỏi sao? Rất thơm, ừm, ăn ngon.” Vương Ấu Hằng khen.


“Ấu Hằng ca thích là tốt rồi.” Liên Mạn Nhi thấy Vương Ấu Hằng thích, trong lòng cũng thật cao hứng.


Vương Ấu Hằng nhìn một rổ đầy đậu phộng, hắn biết rõ đậu phộng ở nông thôn, là rất quý giá, người nhà bình thường trồng đậu phộng, cũng không nỡ ăn nhiều. Nhà Liên Mạn Nhi, cũng không có giàu có gì.


“Mạn Nhi, đậu phộng này đều cho ta, ta cũng ăn không hết. Không bằng như vậy, ta lưu lại một ít, còn lại muội mang về đi.” Vương Ấu Hằng nói.


Liên Mạn Nhi biết rõ, Vương Ấu Hằng là suy nghĩ cho bọn nàng.


“Ấu Hằng ca, đậu phộng này có thể giữ được rất lâu, sẽ không hư đâu.” Liên Mạn Nhi nói, “Ấu Hằng ca, ca nghĩ như thế nào muội biết rõ. đậu phộng này không phải nhà chúng ta trồng, là muội, cùng ca, tỷ và Tiểu Thất đào đậu phộng đến đấy. Trong nhà vẫn còn, chúng ta cũng không thiếu ăn. Ấu Hằng ca, cái này là một phần tâm ý của chúng ta, ca nhất định phải nhận lấy.”


Vương Ấu Hằng nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, nghĩ nghĩ, rồi gật đầu nói, “Được rồi, hương vị này ta cũng rất thích ăn, ta đây sẽ nhận lấy.”


“Ấu Hằng ca, còn có cái này, cũng là cho ca.” Liên Mạn Nhi lúc này mới đem bao vải ôm trong tay đưa cho Vương Ấu Hằng.


“Giày, cho ta sao?” Vương Ấu Hằng tiếp nhận mở bao vải ra, cũng có chút giật mình.


“Đúng vậy, Ấu Hằng ca, ca trước thử xem giày có vừa chân hay không a.” Liên Mạn Nhi nói.


Vương Ấu Hằng đem giày lật qua lật lại nhìn một lần, mặt giày làm bằng gấm thượng hạng, phía trên còn có thêu chữ Lưu vân phúc, đế giày làm bằng vải bố, được may vô cùng tỉ mỉ. Làm một đôi giày như vậy, tốn thời gian cũng không ít. Đây không phải một đôi giày, là một phần tâm ý nặng trịch.


“Ta lập tức thử xem.” Vương Ấu Hằng nói xong, cỡi giày của mình ra, đem giày mới mang vào, rồi đứng lên, hoạt động hai chân một chút.


“Rất vừa chân.” Vương Ấu Hằng cười nói.


Liên Mạn Nhi ở bên cạnh, trông thấy giầy không lớn không nhỏ, giống như là đã được đo qua chân Vương Ấu Hằng.


“Vậy là tốt rồi.”


“Giày này là… Mạn Nhi làm hay sao?” Vương Ấu Hằng lần nữa ngồi xuống, hỏi Liên Mạn Nhi.


Vương Ấu Hằng hỏi như vậy tuyệt đối là cố ý, thân thể này của nàng mới mười tuổi, nàng sống lại chưa được nửa năm, nàng mới vừa vặn học được cách cầm châm.


“Ấu Hằng ca,ca chê cười muội sao.” Liên Mạn Nhi nói.


“Ha ha a.” Vương Ấu Hằng nở nụ cười.


“Là tỷ muội đưa muội, để muội tặng cho Ấu Hằng ca đấy.” Liên Mạn Nhi lén lút dò xét sắc mặt Vương Ấu Hằng, dừng một chút mới lại tự nhiên mà nói, “Là mẹ ta làm đấy, Ấu Hằng ca cảm thấy không tốt, thì sẽ làm lại đôi khác cho ca.”


“Đây làm sao không tốt, một đôi giày này cũng không biết phải tốn bao nhiêu thời gian công sức, đợi có cơ hội, ta phải đi cám ơn Liên tứ thẩm.” Vương Ấu Hằng nói.


“Ấu Hằng ca, ca nói như vậy là xem chúng ta là người lạ rồi.” Liên Mạn Nhi lại nói chuyện với Vương Ấu Hằng một hồi, rồi đứng lên, “Ấu Hằng ca, ca đọc sách đi, muội còn có việc phải đi .”


Liên Mạn Nhi từ biệt Vương Ấu Hằng, từ Tế Sinh đường đi ra, dọc theo đường cũ đi trở về phiên chợ. Trong lòng nàng nghĩ đến, đã đi cả buổi, không biết bọn người Ngũ Lang đã bán được bao nhiêu đậu phộng. Nghĩ như vậy, Liên Mạn Nhi bước nhanh hơn, xa xa đã có thể nhìn thấy sạp hàng bán kẹo đường và điểm tâm.


Bên cạnh sạp có một đám người vây quanh.


Đó không phải là chỗ bọn người Ngũ Lang bán đậu phộng hay sao, đã xảy ra chuyện gì?


Liên Mạn Nhi vội vàng nhấc váy lên, bước nhanh chạy tới.


“Một thằng nhãi con như ngươi, còn không biết điều. Cầm đồ đạc của

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Chuyện Thời Sinh Viên Full Voz

Sự thật không ngờ về cô hàng xóm gợi tình

Dụ Chàng Cắn Câu

Vụ Cá Cược Tình Yêu – Phần 2

I Miss You – Chuyện tình trên Facebook