“ Thật? Đại tẩu sao lại bấm tay làm Nữu Nữu khóc?” Liên Chi Nhi vội hỏi.
“ Bên đại phòng, đại thẩm, Liên Hoa Nhi đều có sai, Liên Đóa Nhi cũng không bảo đảm hoàn toàn không sao. Nhưng đại tẩu làm vợ của tôn tử, trước mặt người khác cũng không là cái gì. Nữu Nữu là chắt gái thứ nhất của cả nhà, nàng khóc, ông bà nội có thể không tâm loạn, không mềm lòng sao?” Liên Mạn Nhi nói.
“ Đại tẩu cùng đại thẩm cũng là một lòng.” Liên Chi Nhi nói.
“ Có thể không một lòng ư, đại tẩu là cháu gái của đại thẩm mà.” Liên Mạn Nhi nói.
“ Đại thẩm của con, Kế Tổ không phải là ruột thtị của nàng, vốn kém một tầng. Làm cho cháu của mình vào cửa, nàng mới có thể an tâm. Ban đầu vì chuyện này, đại thẩm của con dùng không ít tâm tư.” Trương thị nói.
“ Chuyện gì, mẹ, người nói một chút đi.” Liên Mạn Nhi lập tức bát quái.
“ Thật ra thì cũng không có gì…”
Nhà chính bên Tây phòng, Cổ thị rửa mặt đổi quần áo, Tưởng thị đem nước ra cửa đi đổ.
“ Những ngày qua, thật là phiền toái,lúc nào con xuất giá, trái tim này của mẹ mới có thể để xuống.” Cổ thị nói.
“ Mẹ, không cần thiết như vậy, chính là ông bà nội cũng không thể đem con làm sao. Nội vì nhìn cô cô chịu thiệt mới phát hỏa lớn như vậy.” Liên Hoa Nhi nói.
“ Nội con thì dễ bàn, chỉ có gia con thì khó khăn. Thật muốn chọc cho nóng nảy, con cũng biết…” Cổ thị thở dài một hơi “ Tuổi con còn nhỏ, không trải qua nhiều chuyện. Khi đó còn không có con, có một thôn, một đại cô nương của gia đình cũng là làm chuyện sai với gã sai vặt, nhà kia sợ mất thể diện không thể từ hôn. Lại không tốt nếu gả cô nương đi ra ngoài. Một ngày, cô nương kia sáng sớm đi ra khỏi nhà, nói là đi giặt quần áo, hồi lâu không thấy về nhà, cuối cùng mò ra thi thể dưới sông.”
Liên Hoa Nhi nghe được thân thể run lên.
“ Mẹ, thật, thật có chuyện như vậy?”
“ Là nàng không cẩn thận, tỷ cẩn thận một chút là được rồi.” Liên Đóa Nhi ở một bên nói.
Cổ thị nghe Liên Hoa Nhi hiểu lời nàng nói, còn Liên Đóa Nhi vẫn nghe không hiểu.
“ Mẹ, ông nội không biết, … Nương, người nhất định phải giúp con.” Liên Hoa Nhi nhào vào trong ngực Cổ thị.
“ Hoa Nhi, mẹ đã giúp con.” Cổ thị nói “ Cũng may, Ông nội con không phải là người lòng dạ sắt đá, chỉ cần Tứ phòng nơi đó…”
“ Bọn họ còn dám làm gì con?” Liên Hoa Nhi cau mày nói.
“ Cô Cô con là do ai đánh, con nghĩ không ra à?” Cổ thị nói.
“ Nàng, các nàng dám?” Liên Hoa Nhi tuy là nói như vậy nhưng trong lòng không phải là không sợ.
“ Chuyện này để cha và đại ca con trở lại, để cha con đi làm.” Cổ thị nói. Dù sao không phải ít tuổi Cổ thị trong lòng rõ ràng, lấy chuyện Liên Hoa Nhi dễ dàng bại lộ ra chính là do Tứ phòng ngầm thu thập, đến lúc đó Liên lão gia tử cũng không thể truy cứu. Cũng may Liên Thủ Tín và Trương thị là người mềm lòng. Mấy hài tử của tứ phòng đều còn nhỏ, không có lòng dạ độc ác, hoặc là nói lòng dạ ác độc chưa trưởng thành, đối với Liên Tú Nhi chỉ là đánh cho một trận thôi chứ không có yêu cầu một mạng đổi một mạng.
“ Hoa Nhi, lúc con sinh ra so với người khác khỏe mạnh, nói chuyện so với người khác sớm, bước đi cũng so với người khác sớm hơn. Nói chuyện làm việc so với người khác đều thông minh, mẹ trong lòng cao hứng, biết con sau này có tiền đồ cũng có chút nuông chiều con. Chuyện ngày hôm nay, mẹ nghĩ lại mà sợ. Tuổi con còn nhỏ,những năm này trôi qua quá thuận lợi, con không biết có đôi khi chỉ có thể nhịn, cắn răng nhịn…”
Một chữ nhịn, bị Cổ thị nói bao hàm huyết lệ.
“ Mẹ…” Liên Hoa Nhi nghe ra lời nói của Cổ thị có khổ sở. Nhịn theo lời của Cổ thị, nàng cũng biết một chút, không khỏi thay Cổ thị chua xót “ Mẹ, chờ con sau này…”
Cổ thị ngăn cản lời của Liên Hoa Nhi.
“ Hoa Nhi, con nghĩ vì mẹ tranh giành công đạo, mẹ biết. Bất quá vì tốt cho con, có một số việc, mẹ còn muốn dặn dò con. Chính là một chữ nhịn.” Cổ thị giơ lên tay sờ sờ tóc của Hoa Nhi “ Cha con mặc dù là tú tài, những năm này chúng ta ở trấn trên. Nhưng bình thường gặp gỡ đại đa số mọi người đều là nông dân. Tựa như cô cô con, giống như nhị thẩm, tam thẩm và tứ thẩm. Mấy cháu gái của Liên gia, chỉ có con là nổi trội nhất. Hoa Nhi, con thông minh, nhìn thấy các nàng, cùng các nàng so sánh thì càng cảm thấy con thông minh.”
“ Con vốn so sánh với các nàng tốt hơn.” Liên Hoa Nhi nói.
“ Đúng, mẹ cũng nói như vậy. Nông dân là ở trong đất kiếm ăn, trong lòng các nàng chính là nghĩ bữa tiếp theo ăn gì, lễ mừng năm mới có thể có hay không quần áo mới để mặc, cả ngày mệt mỏi vừa lên kháng ngã đầu là đi nằm ngủ, cũng không có tâm tư nghĩ chuyện gì khác, các nàng không có kiến thức chuyện bên ngoài. Nhưng là, Hoa Nhi, chờ con đến Tống gia, sẽ không giống vậy nữa.”
“ Sao lại không giống?”
“ Người của Tống gia có tiền, có thế. Những nữ nhân này ăn mặc không lo, cả ngày nhốt tại tòa nhà lớn bên trong, tâm tư của các nàng đều là nghĩ tới chuyện người trên. Đó là mũi nhọn để con diệt trừ. Chúng ta…”
“Mẹ, con biết. Con tin tưởng suy nghĩ của người, con không sai, chỉ cần Hải Long nghe con…”
“ Đúng, nữ nhân được gả cho người, quan trọng nhất là bắt được tâm của trượng phu, bất luận như thế nào cũng phải bắt được.” Cổ thị lấy tay làm động tác bắt lấy “ Bất quá trừ cái đó ra , còn có cái khác, ví dụ như mẹ chồng…”
Cổ thị và Liên Hoa Nhi nói chuyện hồi lâu thẳng đến miệng đắng lưỡi khô, phía ngoài mới vang lên tiếng bước chân của Tưởng thị.
Cổ thị liền dừng lại không nói.
Màn cửa được vén lên, Tưởng thị một tay ôm Nữu Nữu một tay cầm bình trà đi vào.
“ Con cho mẹ cùng Hoa Nhi chén trà uống.” Tưởng thị vừa cười vừa nói.
Cổ thị hài lòng gật dầu, Tưởng thị là một người thông minh, không uổng công nàng năm đó mất nhiều tâm tư như vậy, nhất định phải để Liên Kế Tổ cưới nàng vào cửa, Cũng giống như chuyện ngày hôm nay, nếu như con dâu không phải là cháu gái của mình, không nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng thì sau này cũng sẽ không để nàng vào mắt.
“ Nguyệt Nga a, những ngày qua sợ là khổ cực con rồi.” Cổ thị cười nói “ Chờ chịu đựng qua mấy ngày này, để cho Hoa Nhi đón chúng ta đi huyện thành ở, khi đó thì tốt rồi.”
“ Con đều nghe dì.” Tưởng thị nói. Nếu như thời điềm không có ngoại nhân Tưởng thị có lúc sẽ cố ý gọi Cổ thị là dì, nàng biết đây là để cho Cổ thị thõa mãn và an tâm.
Thời điểm ban đêm, Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ từ trấn trên trở lại, Liên Thủ Nghĩa, Liên Thủ Tín đã ở Ngô gia ăn cơm tối xong trở về. Liên lão gia tử đem mấy nhi tử cùng gọi lên trên phòng. Liên Thủ Tín cũng bị kêu đi qua, cho đến giờ lên đèn mới trở về.
“ Đều nói cái gì?” Trương thị không thể không hỏi.
“ Cha đem đại ca và nhị ca ra thống mạ một trận.” Liên Thủ Tín nói “ Phụ thân nói chuyện này ta bị ủy khuất.”
“Ta biết rồi.” Trương thị liền nói.
“ Phụ thân cho đại ca sau này bồi thường lại cho ta.” Liên Thủ Tín l


