Chương 71: Thì Ra Đây Chính Là Mẹ Chồng Con Dâu
Edit: Hương Giang Cổ thị bị Chu thị mắng xấu hổ không chịu nổi, định đụng đầu vào cây cột tự vận. Liên Hoa Nhi, Liên Đóa Nhi cùng Tưởng thị đều ở bên cạnh, sao có thể trơ mắt nhìn nàng hướng cây cột đụng, liền cùng nhau ôm lại cản nàng, khóc thành một đoàn.
“ Để cho mẹ chết đi, mẹ còn mặt mũi gì sống…” Cổ thị giãy giụa, xem bộ dáng là không có ý hướng trên cây cột đụng nữa.
“ Mẹ, đừng bỏ con nha.” Liên Đóa Nhi khóc hô.
Tưởng thị cùng Liên Hoa Nhi cũng khóc sướt mướt, Nữu Nữu còn nhỏ, chưa từng thấy trận chiến như vậy, lúc này cũng lên tiếng khóc lớn.
Trong nhà loạn thành một đống, Liên lão gia tử chân mày nhíu lại một chỗ.
“Ngươi còn có mặt mũi đi tìm cái chết, ta mắng sai ngươi sao? Ngươi đây là hù dọa người nào, các ngươi đều buông ra để nàng đi chết đi.” Chu thị ngồi yên nói.
Cổ thị nghe được Chu thị nói như vậy, tiếng khóc càng lớn hơn.
“ Cha, nương, những năm nay con không dám nhận có công lao nhưng cũng có khổ lao…”
“Ngươi còn công lao, khổ lao, ngươi cũng thật có mặt để nói. Ngươi xem một chút ngươi đem mấy hài tử dạy thành cái dạng gì rồi, Liên gia thật là bất hạnh mới lấy ngươi vào cửa.” Chu thị vừa phun nước bọt vừa nói “ Từ lúc con gái đã xuất giá, ngươi liền trưng lên tư thế thiên kim tiểu thư. Không muốn hầu hạ ta và phụ thân ngươi, xúi giục lão Đại mang đến trấn trên ở. Xa cách chúng ta, ngươi gống như yêu tinh. Ngươi bây giờ chê chúng ta là già mà không chịu chết, muốn giết chết chúng ta…”
Cổ thị quỳ gối trên mặt đất, Liên Hoa Nhi, Liên Đóa Nhi, Tưởng thị cũng đi theo quỳ xuống, Tưởng thị còn không ngừng dỗ Nữu Nữu, nhìn rất là đáng thương.
Liên lão gia tử hung hăng rút ra thuốc lá rời, vẫn không nói gì.
“ Lão gia tử, ngươi nói chuyện này làm sao?” Chu thị hỏi Liên lão gia tử.
“ Chờ lão Đại và lão Nhị trở lại rồi nói.”
Cổ thị mấy người vẫn quỳ trên mặt đất hồi lâu, không có Liên lão gia tử và Chu thị lên tiếng, các nàng cũng không dám đứng lên.
Cuối cùng vẫn là Liên lão gia tử nghe thấy Nữu Nữu khóc thở không ra hơi, cũng bị mềm lòng. Nhìn Chu thị một cái.
“ Đều đi về trước, thành thực ở trong phòng ngốc, còn dám làm chuyện gì quá phận đều cút khỏi Liên gia cho ta.” Chu thị mắng.
Tất cả mọi ngưới bận rộn đi ra ngoài, ngay cả Hà thị. Mặc dù trong lòng suy nghĩ hôn sự của Nhị lang, lúc này cũng không dám nói chuyện.
Liên Hoa Nhi, Liên Đóa Nhi dìu Cổ thị về Tây phòng, Tưởng thị đi theo phía sau, sau đó đóng cửa lại.
Cổ thị ngồi trên giường gạch, tiếng khóc lúc này mới từ từ ngừng lại.
“Mẹ, là con làm liên lụy tới người.” Liên Hoa Nhi cúi đầu nói.
“ Mẹ khi đó đã khuyên con, mắt thấy đã gần đến ngày thành thân, trước nhịn một chút, con không nghe nương khuyên, kết quả đâu …” Cổ thị thở dài.
“ Cũng là Nhị thẩm cả.” Liên Hoa Nhi cắn cắn môi. “ Lúc này lại nhất định tìm con muốn tiền, nói muốn Nhị lang nhà nàng đính hôn. Nhị lang nhà nàng thì có cái gì nhân tài, tìm nha đầu trong thôn thì cần có mấy tiền, không nên trèo cành cao muốn thành thân với Vương Tú Nga ở tiệm tạp hóa trấn trên. Theo công phu sư tử ngoạm, bắt con thay nàng lấy ra một trăm lượng sính lễ…”
“ Phụ thân con cho các nàng không ít chỗ tốt. Hết thảy chờ con gả đi rồi nói, đến lúc đó có cái gì không giải quyết được. Nhưng nàng một khắc cũng không đợi được, thành sự không có bại sự có dư.” Cổ thị tức giận nói, quay đầu nhìn thấy Tưởng thị đang dỗ Nữu Nữu liền vừa gạt lệ vừa nói “ Nội ngươi đây là đang giận, nói nương đối đãi đại ca con có ý xấu, mẹ oan uổng chết mất. Nương thật có ý xấu, sao có thể đem cháu của mẹ gả cho hắn sao?”
“ Mẹ, lời này người đừng để trong lòng, con biết người đối đãi tốt với Kế Tổ là được rồi.” Tưởng thị ở bên nói.
“ Đại ca đi học không tốt, trách hắn sao lại trách tới trên người mẹ.” Liên Đóa Nhi tức giận hô hô nói,.
Liên Hoa Nhi vội vươn tay ngắt Liên Đóa Nhi một cái. Tưởng thị nghe được lời nói của Liên Đóa Nhi trong lòng có chút không được tự nhiên, chỉ xoay mặt qua giả bộ không nghe thấy.
“ Nội đây là sao, cũng không biết nhìn khác đi, cha là tú tài kìa, người sau này không phải toàn dựa vào cha sao?” Liên Hoa Nhi nói.
“ Coi ta đây là đồ bỏ, bữa nay mắng ta, sớm hay muộn…” Cổ thị chậm rãi nói.
“Mẹ, sao người nói như vậy?”
——————————–
Trong Tây sương phòng, Trương thị nghe xong Liên Mạn Nhi thuật lại chuyện phát sinh trên nhà chính, ngồi ở chỗ đó mà than thở.
“ Mẹ, chuyện này thật là làm cho người ta tức giận, Ông nội bà nội một câu cũng không nói Liên Hoa Nhi.” Liên Chi Nhi bất mãn nói.
“ Mắng Đại thẩm nương của con còn không phải là mắng Liên Hoa Nhi. Hoa Nhi là cô nương đợi xuất giá kia.” Trương thị thở dài một hơi “Làm hỏng rồi, mắng hư thì làm thế nào mà gả đi?”
Liên Mạn Nhi gật đầu, Trương thị ở nơi này nhưng mọi chuyện đều nhìn đến rõ ràng. Nàng tin tưởng bất luận là Chu thị hay Liên lão gia tử, trong lòng đều hiểu, qua một tháng nữa, Liên Hoa Nhi chính là người của Tống gia. Nếu như hiện tại phạt nặng Liên Hoa Nhi, nếu xảy ra chuyện gì người nào tổn chịu tổn thất lớn?
Rất hiển nhiên là Liên gia cả nhà sẽ tổn thất lớn.
“ Nội mắng đại thẩm nương, nhưng là mắng thực ác, là người đều chịu không nổi.” Liên Chi Nhi lại nói.
“ Có thể mắng không ác sao?” Liên Mạn Nhi nói “ Nội đau lòng cô cô kia.”
Dĩ nhiên đây chỉ là một trong những nguyên nhân.
Ngoài ra, Liên gia vẫn luôn là nam nữ hữu biệt, trong ngoài rõ ràng. Liên lão gia tử cơ hồ đem tất cả việc nhà, khuê nữ, con dâu và cháu gái tất cả quyền quản lý đều giao cho Chu thị. Liên tục xuất hiện những chuyện như vậy, đầu tiên chính là Chu thị quản giáo không nghiêm, bất mãn của Liên lão gia tử dần dần cũng hiển lộ ra rõ ràng.
Chu thị lúc này dĩ nhiên không thể im ắng không chịu lên tiếng, tốt nhất là phải biểu hiện nhiều. Hơn nữa Chu thị hẳn là còn có tính toán khác.
“ Nếu không có chuyện này, con đoán chừng, những ngày qua nội cũng muốn náo một cuộc, cũng không biết người nào bị cuốn vào”
“ Đang yên, vì sao náo?” Liên Chi Nhi hỏi.
Liên Mạn Nhi nhìn Liên Chi Nhi một cái, nàng tâm địa thiện lương, là bị ảnh hưởng rất lớn từ Trương thị. Nếu như không ai hướng dẫn sau này Liên Chi Nhi sẽ thành một Trương thị thứ hai. Cũng may nàng đã ở đây thì sẽ không để Liên Chi Nhi đi theo con đường của Trương thị.
“ Tỷ, tỷ không phát hiện ư, tất cả mọi người đều sợ nội, nhưng sau khi chúng ta ra ở riêng thì mọi người đều có vẻ không sợ nàng nữa.” Liên Mạn Nhi nói.
Liên Chi Nhi suy nghĩ một chút, gật đầu nói “ Thật đúng là có chuyện như vậy.”
Đừng xem đây chỉ là một gia đình nho nhỏ, nhưng là nơi nào có người thì nơi đó có giang hồ. Liên gia không phải là một tiểu giang hồ sao. Chu thị thống trị tương đối hoàn mỹ, chúng nữ quyến Liên gia là trung giai cấp rõ ràng. Chu thị và Liên Tú Nhi tất nhiên là ngọn tháp, còn Trương thị thuộc kết cấu bên trong,

