Nhưng Ngũ Lang sẽ giúp đỡ Trương thị nhóm lửa, hiện tại Liên Thủ Tín còn có thể cán da sủi cảo.
“Cha, ngài vì sao lại làm những chuyện lặt vặt này vậy?” Liên Mạn Nhi không nhịn được hỏi.
Liên Thủ Tín cúi đầu cán sủi cảo, không có trả lời.
“Cha, con trước kia có học qua.” Trương thị đơn giản mà đáp một câu, cũng không có nói tiếp.
Liên Mạn Nhi cảm thấy thái độ của Liên Thủ Tín và Trương thị có chút khó hiểu, cũng không tốt hỏi nữa.
Người một nhà rất nhanh đã gói xong sủi cảo. Sau đó chính là đem đi hấp.
Liên Mạn Nhi cầm chén, từ Tây Sương phòng đi ra bên ngoài tách hai tép tỏi treo trên cửa sổ, định giã tỏi.
“Mạn Nhi a. Các ngươi làm sủi cảo rồi hả?” Hà thị đứng ở cửa đông sương phòng, một bên cắn hạt dưa một bên lớn tiếng hỏi.
“Ừm.” Liên Mạn Nhi đáp một tiếng , quay người trở về phòng.
“Mạn Nhi, phân nhà ra, thời gian này các ngươi sống thật tốt, hai ngày này cũng không có ngừng thịt qua.” Hà thị kéo dài giọng nói.
Liên Mạn Nhi xoay người, đối với Hà thị.
“Lời này của nhị thẩm, chúng ta vừa ở riêng, ông bà ngoại đến thăm mẹ ta, cho chúng ta cho tiền lo bữa ăn, việc này một năm có thể có vài lần, cả đời cũng chỉ có lần này a, đây là đại sự, nếu người ta có tiền, còn không phải làm tiệc a. Nhị thẩm cũng không phải không biết, chúng ta phân ra là công khai, ngoại trừ khẩu phần lương thực, một giọt dầu muối cũng không có, cái này cũng được, đành phải mua chút mỡ lá rang dầu. Nhị thẩm nói cuộc sống chúng ta như vậy là khá giả, Nhị thẩm ngày nào đó không ăn mỡ lợn, nói như vậy, là ngại nội an bày thức ăn không tốt à?” Liên Mạn Nhi lớn tiếng đáp lại.
Chu thị đang ở gian ngoài phòng trên nhìn Triệu thị nấu cơm, nghe thấy hai người Hà thị và Liên Mạn Nhi nói chuyện, trong lòng có chút không thoải mái, đi tới cửa vịn vào khung cửa đứng vững.
Hà thị nhìn thấy Chu thị, liền cố ý nói ra: “Mua mỡ lá cũng cần phải có tiền ah, lại không có phân cho các ngươi tiền, Mạn Nhi các ngươi lấy tiền ở đâu ra?”
“Nhị thẩm ngài không nghe rõ lời ta nói sao. Ông bà ngoại ta đến cho chúng ta tiền lo bữa ăn, thấy chúng ta dầu muối tương dấm cái gì cũng không có, trước khi đi đã lưu lại mấy văn tiền, để cho chúng ta tự mua, bằng không thì, chúng ta lấy cái gì ăn.” Liên Mạn Nhi lớn tiếng nói.
Liên lão gia tử lúc ấy ở riêng, nói là những thứ dầu muối này bảo Chu thị chuẩn bị cho Liên Thủ Tín, nhưng Chu thị căn bản là không có để ý tới chuyện này. Liên Mạn Nhi không muốn nhìn sắc mặt Chu thị, đều là mình tự mua. Đúng lúc này, vừa vặn có thể nói ra.
“Ngươi cái bà tử lười, ngươi có thời gian rỗi, ngươi không đến giúp đỡ nấu cơm, mà mò mẫm cái gì. Ngươi thấy người ta sống tốt, ngươi cũng phân ra đi. Chỉ sợ nhà thân sinh ngươi không có tiền như người ta!” Chu thị chỉ vào Hà thị mắng.
Hà thị vốn tưởng rằng Tứ Phòng lén lút tích lũy tiền riêng, muốn lợi dụng Chu thị hỏi ra nguồn gốc tiền của Tứ Phòng, kết quả lại đụng phải một cái mũi tro, quay người vén rèm đi vào nhà.
Sủi cảo chín, Liên Mạn Nhi kẹp một cái, nhúng vào nước chấm tỏi đã được làm tốt, nhân bánh bí đỏ vừa chín tới, còn có chút ngọt, cộng với hương vị dầu thoi cùng thịt thái, ăn vô cùng ngon.
“Chi Nhi, đi lấy cái chậu ra, để một vỉ bánh sủi cảo vào, đưa tới cho phòng trên đi.” Trương thị đột nhiên nói.
Bọn họ tổng cộng gói được hai vỉ sủi cảo, định buổi sáng ngày mai lại ăn một bữa nữa.
Liên Chi Nhi có chút không muốn, nên đứng yên không nhúc nhích, con mắt nhìn về phía Liên Mạn Nhi.
“Mẹ, chúng ta không thể làm như vậy.” Liên Mạn Nhi chậm rãi mở miệng nói.
Chương 61: Đập
Edit: Miyuki Beta: Tiểu Tuyền Liên Mạn Nhi ngăn cản Trương thị.
“Mạn Nhi, những chuyện khác mẹ đều nghe theo con, chỉ có chuyện này thì phải theo mẹ.” Thái độ của Trương thị thập phần kiên trì.
“Mẹ, người cho chúng ta nói đạo lý một chút đã.” Liên Mạn Nhi nói.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, cả nhà bọn họ dần dần hình thành thói quen, khi bất đồng ý kiến, sẽ dùng lý phục người. Người nào nói càng có đạo lý, thì nghe người đó.
“Con không có nghe vừa rồi Nhị bá nương con cùng Nội con ở bên ngoài nói chuyện, ta nếu chính mình ăn, người ta còn không nói được chúng ta như thế… Gia đình chúng ta ra ở riêng, hai ngày này ăn là tốt hơn nhiều.” Trương thị nói.
Liên Mạn Nhi nghe thấy trong lời nói của Trương thị hàm chứa mấy tầng ý tứ.
“Mẹ, người muốn biếu sủi cảo cho phòng trên. Con không ngăn cản, nhưng chúng ta cần phải hiểu được, sủi cảo này là biếu cho ai.” Liên Mạn Nhi nói, “Biếu cho Gia cùng Nội, con không phản đối, còn cho những người khác, không cần thiết.”
“Chủ yếu là biếu cho gia cùng Nội của con. Nhưng có nhiều người cùng ăn cơm như vậy, cũng không thể đều nhìn xem.” Trương thị thở dài. Nàng chẳng lẽ không muốn để lại cho con của mình ăn nhiều hơn một chút, nhưng lại lo lắng phòng trên nhiều người nhiều miệng, nói bọn hắn phân nhà ra ở riêng cũng chỉ lo cho mình, không hiền lành không hiếu thuận.
“Đây cũng không phải vấn đề chúng ta nghĩ muốn.” Liên Mạn Nhi nói, lòng trách nhiệm của Trương thị lại bùng nổ rồi: “Dù theo ý của mẹ, đem hai xửng sủi cảo đi biếu như trước đây, cũng không đủ ăn.”
Xét theo tư cách ở riêng, bọn họ chỉ cần hiếu kính Liên lão gia tử cùng Chu thị là được rồi.
“Tính tình của nhị bá mẫu là cái gì chúng ta ai lại không biết, miệng bà tiện, lời của bà ta nghe xong ở lỗ tay này, trực tiếp theo lỗ tai kia mà đi ra ngoài, căn bản là không cần để ý.” Liên Mạn Nhi lại nói: “Mẹ. Con biết rõ, người cảm thấy một phần do gia đình chúng ta tách ra riêng, ăn uống so với trước kia đã rất tốt. So sánh với cơm canh phòng trên khá hơn, trong lòng người không đành có đúng hay không?”
Trương thị khẽ gật đầu.
“Thế nhưng mà chúng ta ăn thế này cũng không phải là việc thường xuyên. Nhà trên ăn không tốt, cũng không phải do lỗi của chúng ta. Mẹ, người tính toán lại đi, thời điểm không có ở riêng. Nếu như không phải tiền đều đưa cho một nhà đại bá, thức ăn giống như thế này, tuy không nói quanh năm ăn, nhưng thỉnh thoảng mới ăn, chẳng lẽ lại không ăn nổi sao?”
Lời này thật đúng với tình hình thực tế, nếu như không phải muốn dưỡng cho phòng lớn, cuộc sống của Liên gia vốn không cần phải tiết kiệm như vậy.
“Mạn Nhi, con nói rất có lý.” Trương thị nghe xong khẽ gật đầu: “Thế nhưng chỉ biếu cho gia và nội con, đại bá của con… bọn hắn…, còn có vài đứa nhỏ cũng nhìn thấy…”
“Mẹ, đại bá mẫu, Hoa Nhi tỷ lúc bọn họ ăn mặc toàn vàng bạc, chúng ta không phải cũng chỉ có thể ở bên cạnh nhìn xem thôi sao?” Liên Mạn Nhi nói: “Chuyện đó vẫn xảy ra vào lúc chúng ta không có ở riêng kìa.”
Trương thị cùng Liên Thủ Tín không thể phản đối nữa rồi.
Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ: “Cha, mẹ hai người xem thế này được không. Mời gia cùng bà nội đến chỗ chúng ta ăn.”
“Gia và nội con khẳng định không đến.” Liên Thủ Tín nói.
“Nhưng theo cấp bậc lễ nghĩa chúng ta phải làm n

