Lúc trước Liên lão gia tử có thể từ một tiểu học đồ, tự học thành tài làm đại chưởng quỹ, tự nhiên không phải kẻ ngu dốt, nên sẽ hiểu được dụng ý của nàng muốn truyền đạt.
Đây là tẩu thuốc Liên lão gia tử đã từng dùng để ra sức đánh tú tài Liên Thủ Nhân, hiện tại dùng để giáo huấn người nhà nhị thẩm. Tự nhiên càng thêm hữu hiệu.
Việc Liên Mạn Nhi sửa tốt tẩu thuốc cuối cùng đã trực tiếp tạo thành hai hậu quả, từ nay về sau Liên lão gia tử vẫn như trước trước dùng cái tẩu thuốc này hút thuốc, rốt cuộc không đổi qua. Thứ hai chính là người nhà nhị thẩm sẽ không có đi chạm vào những bình rượu nho kia nữa. Đương nhiên Liên Thủ Nhân nhìn thấy tẩu thuốc này trong lòng cũng có suy nghĩ riêng, Liên Mạn Nhi cũng không quá quan tâm.
Đương nhiên những việc này đều là nói sau, hiện tại Liên Mạn Nhi nghe nói Liên lão gia tử tìm một nhà nhị thẩm qua nói chuyện. Cho thấy việc nàng làm đã nhận được kết quả như mong muốn, về sau có lẽ không cần phải lo lắng nhị thẩm đụng vào mấy cái bình rượu kia nữa.
Trong lòng cao hứng. Làm việc càng thêm có tinh thần.
Mỡ lá mua về, vì thời tiết nên không thể để lâu, phải lập tức đem rang ra dầu. Liên Mạn Nhi trước dùng nước rửa sạch mỡ lá, sau đó đợi ráo nước, đem mỡ lá thái thành khối. những khối này không thể cắt quá lớn, như vậy dầu không dễ rang ra, cũng không thể cắt quá nhỏ vụn. Như vậy sẽ làm cho mỡ dễ bị cháy xém. Sau khi cắt mỡ lá xong thì đổ vào nồi sắt được nung nóng, bởi vì mỡ lá tương đối nhiều, cho nên phải chia làm mấy lần đổ vào rang. Rang dầu cũng phải chú ý độ lửa, không thể quá nhỏ, như vậy rang sẽ chậm, nhưng lửa cũng không thể quá lớn, miễn cho mỡ bị cháy, sẽ không thơm nữa. (đây còn gọi là cách thắng mỡ heo)
Ngũ Lang phụ trách nhóm lửa, Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi nhi phụ trách rang dầu.
Liên Mạn Nhi sớm đã chuẩn bị hai cái hũ sạch, dùng thìa múc dầu được rang ra cho vào trong hũ. Lúc này dầu là chất lỏng trong suốt. Đợi dầu nguội bớt, sẽ ngưng kết thành tuyết trắng nõn nà, cái này là mỡ lợn.
Dầu thoi (còn gọi là tóp mỡ) chính là mỡ lá sau khi rang ra dầu, còn lại vụn thịt. Bên trong còn có chút ít dầu trơn, thơm thơm giòn giòn ăn vô cùng ngon. Liên Mạn Nhi gọi tiểu Thất cầm một cái chén qua, dùng thìa múc một chén dầu thoi, lại đem đường trắng dùng để ủ rượu nho hôm nay còn dư lại múc một muôi đổ vào trong dầu thoi trộn lẫn vào nhau.
(Bạn đừng có học theo cách này không ngon đâu. món này còn gọi là tóp mỡ ngào đường làm rất đơn giản, trước tiên phải thắng đường cho kéo sợi (giống như làm caramen) sau đó cho tóp mỡ vào, trộn lại, cho thêm tí xíu muối cho đậm đà, nhớ phải giữ lửa nhỏ để tránh bị cháy, ngào khoảng 2 – 3 phút là xong.TT: cái này lúc nhỏ ta hay ăn ^.^)
“Nhị tỷ, dầu thoi có thể ăn như vậy sao?” Tiểu Thất hỏi.
“Có thể.” Liên Mạn Nhi dùng chiếc đũa kẹp lên một khối dầu thoi dính đường bỏ vào trong miệng nếm nếm, “Ăn thật ngon.”
Liên Mạn Nhi chính mình ăn hết một khối, lại kẹp một khối nhiều có nhiều đường trắng hơn một chút cho tiểu Thất. Dầu thoi cùng đường trắng đều là mỹ thực mà người nông thôn khó có được, hai thứ này trộn chung ăn, tiểu Thất còn chưa có thử qua, bởi vậy đặc biệt quý trọng mà chậm rãi nhấm nuốt.
“Ăn ngon thật!” Dầu thoi cùng đường trắng là hai thứ xa xỉ, làm cho hai mắt tiểu Thất đều híp lại.
Liên Chi Nhi và Ngũ Lang đều đi qua, Liên Mạn Nhi cũng kẹp dầu thoi đút cho bọn họ ăn.
“Ăn ngon.” Ngũ Lang nói.
“Ăn như vậy thật ngon, chính là quá, quá mức phúc đi nha.” Liên Chi Nhi nói.
Quá phúc là thổ ngữ (tiếng địa phương) nông thôn của bọn họ, dùng trong trường hợp này, ý tứ đại khái chính là quá lãng phí, quá xa xỉ.
“Cái gì qua phúc với không quá phúc, mọi người nếm thử, chỉ cón một chén này thôi, còn lại ta phải làm vằn thắn (sủi cảo).” Liên Mạn Nhi bảo tiểu Thất cầm chén dầu thoi vào nhà để cho Liên Thủ Tín và Trương thị cũng nếm thử.
Liên Thủ Tín và Trương thị cũng đều chỉ ăn một khối, lại kêu tiểu Thất cầm chén ra ngoài. Dầu thoi phải ăn nhân lúc còn nóng mới ngon, mấy người hài tử rất nhanh liền đem một chén dầu thoi trộn đường chia nhau ăn sạch.
“Giữ lại bụng ăn sủi cảo a.” Liên Chi Nhi nói.
Mười một cân mỡ lá, rang ra được hai hũ dầu, đoán chừng được hơn chín cân, có lẽ đủ ăn trong một thời gian. Sau đó chính là chuẩn bị làm nhân bánh sủi cảo, hôm nay định dùng bí đỏ làm nhân bánh.
Bí đỏ là cách gọi của người phương bắc, ở phía nam thì kêu là bí rợ. Liên Mạn Nhi chọn lấy hai quả bí đỏ non hái xuống, rửa sạch với nước, lại dùng đao bổ ra, đem dưa nhương (phần bên trong trái bí) cùng hạt đều móc ra, dưa nhương có thể cho heo ăn, hạt thì chọn những hạt chín để trên bệ cửa sổ phơi nắng, giữ lại về sau sẽ trồng. Bởi vì là bí non, hơn nữa là thực phẩm hữu cơ tuyệt đối vô hại (ý là không có thuốc trừ sâu), căn bản không cần gọt vỏ, chỉ cắt thành khối lớn, dùng dao bào bào thành sợi nhỏ.
Bên kia Liên Chi Nhi cũng đem một cân thịt cắt thành miếng nhỏ, rót vào trong nồi một ít dầu vừa được rang ra. Người nông thôn sinh hoạt đều cực kỳ tiết kiệm, Liên Chi Nhi chỉ múc ra nửa muôi, cho thêm dầu thoi vào, cùng bí đỏ bào sợi trộn lẫn làm thành nhân bánh, mặt khác một nửa thịt thái, thì cho thêm hành thái, muối, xào thành thịt vụn, đổ vào chén lớn giữ lại để bữa sau ăn.
Liên Mạn Nhi phụ trách chuẩn bị nhân bánh, Liên Chi Nhi thì nhào bột mì. Mặc dù có bột mì Trương gia cho, nhưng đó là thứ tinh quý, phải giữ lại ăn từ từ. Lần này làm sủi cảo, chủ yếu dùng bột gạo, chỉ cho hai phần bột mì vào bên trong, như vậy da bánh mới có thể mỏng, vị cũng coi như không tệ.
Sau buổi trưa Liên gia không việc gì làm, Liên Thủ Tín cũng giúp đỡ làm sủi cảo. Trương thị ngồi ở trên giường gạch, Liên Thủ Tín đứng đứng dưới đất phụ trách cán bột. Liên Mạn Nhi, Liên Chi Nhi và Trương thị phụ trách gói sủi cảo. Tiểu Thất và Ngũ Lang còn ở bên ngoài nhóm lửa, hôm nay có mua đại xương cốt, cũng thu dọn sạch rồi. Bảo tiểu Thất ra sau vườn nhổ hai cây củ cải trắng, hầm cách chung với xương. Cơm tối ăn sủi cảo được làm từ dầu thoi bí đỏ và súp xương cải trắng.
Liên Mạn Nhi một bên làm sủi cảo, một bên nhìn Liên Thủ Tín cán bột.
“Nhìn cái gì. Cha cán da sủi cảo không tốt?” Liên Thủ Tín hỏi.
“Không phải, ” Liên Mạn Nhi nói.”Con chỉ thấy kỳ quái, sao cha lại biết cán sủi cảo.”
“Cha con còn có thể cán mì sợi, so với ta còn làm tốt hơn.” Trương thị nói chen vào.
Liên Mạn Nhi lại càng kỳ quái. Không chỉ có Liên gia, tất cả nam nhân trong thôn bọn họ tựa hồ đều có tư tưởng nam nhân tránh xa nhà bếp, việc bếp núc là việc của nữ nhân, các nam nhân chưa bao giờ chạm vào. Tỷ như nói thời điểm chưa ra ở riêng, đến phiên Hà thị nấu cơm. Mấy tiểu tử choai choai đều có thể giúp đỡ nhóm lửa, nhưng bọn hắn cũng đều trốn mất, Hà thị cũng sẽ không gọi bọn họ tới hỗ trợ, dường như làm việc này thì nam

