Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 3 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 3 (xem 4598)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 3

g?” Liên Mạn Nhi hỏi thăm Liên Diệp Nhi.


Nhắc đến nghề mộc của Liên Thủ Lễ, trên mặt Liên Diệp Nhi lộ vẻ vui mừng.


“… Vừa rồi bận chết đi được, mỗi ngày không có chút thời gian rảnh nào.” Liên Diệp Nhi cười nói: “Vừa nãy còn nhận đóng thêm mấy cái ngăn tủ nữa, chắc phải trước năm mới mới có thể làm xong… Muội muốn theo cha học làm mộc nhưng cha không dạy, bảo là chưa từng thấy nữ nhi làm mộc bao giờ cả.”


Nói đến câu sau, Liên Diệp Nhi tựa hồ có chút mất mát nhưng chỉ nhàn nhạt, không rõ ràng lắm, chắc cũng không quá để trong lòng.


Làm thợ mộc quan trọng là phải khéo tay, chỉ cần không phải làm những đồ vật quá lớn thì cũng không yêu cầu thể lực nhiều. Trước đây Liên Mạn Nhi chưa từng nghĩ tới việc này, hôm nay nghe Liên Diệp Nhi nói vậy, lòng nàng khẽ lay động.


Kỳ thật, để Liên Diệp Nhi học làm nghề mộc chỉ có trăm điều lợi mà không hại. Liên Thủ Lễ sẽ có người nối nghiệp, gia kế (sinh kế của gia đình) càng được đảm bảo, mà Liên Diệp Nhi cũng có thể dựa vào tay nghề này sống an ổn.


Nhưng vì sao Liên Thủ Lễ lại không đồng ý? Liên Thủ Lễ nhìn thì có vẻ là người tính tình mềm yếu, con người cũng đàng hoàng. Thật ra hắn là người rất cố chấp.


Những đức tính cố chấp, bảo thủ, suy nghĩ cứng nhắc này được coi là nghiêm cẩn chấp hành lễ giáo. Nhưng đối với hắn lại không có chỗ nào tốt. Thật đáng buồn, đáng tiếc, đôi khi cũng rất đáng giận.


Mấy tiểu cô nương nói chuyện với nhau, một hồi lại nhắc tới Hà thị.


“… Chưa từng thấy qua loại người nào không biết xấu hổ đến vậy!” Liên Diệp Nhi buồn bực nói: “Rõ ràng đã bị người ta đuổi ra ngoài, thế mà mụ ta vẫn ngồi lì không đi. Mẹ muội bảo đừng gây chuyện với mụ ta, nếu để người khác nghe được sẽ bất lợi đối với muội. Thôi thì cứ coi như không nhìn thấy mụ ta đi. Nhưng mụ ta cứ lượn lờ trước mặt như vậy, đúng là phiền chết đi được.”


Hai người Liên Diệp Nhi và Hà thị có thể nói một người là ngọc thạch, một người là mái ngói. Hai người quả thật không thể chọi với nhau. Bởi vì mái ngói vô luận như thế nào cũng không tổn thất gì, mà ngược lại ngọc thạch bị tổn hại thì không đáng.


“Vẫn nên tìm biện pháp khác thôi, đôi co với bà ta thì không đáng.” Liên Mạn Nhi nói: “Đúng rồi, Tam bá vẫn thường đến nhà cũ chứ?”


“Mấy ngày vừa rồi bận quá, cha muội chẳng quan tâm được chuyện gì khác nên cũng ít qua bên đó hơn.” Liên Diệp Nhi đáp.


“Vậy sao không nói chuyện này với ông bà nội, để hai lão nhân trông chừng bà ta?” Liên Mạn Nhi lại hỏi.


“Nói, sao lại không nói chứ.” Liên Diệp Nhi trề môi: “Sợ cha muội ngại mở miệng, muội còn đi theo cha cơ mà.”


“Vậy kết quả ra sao?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.


“Ông nội nói sẽ trông chừng mụ ấy. Bà nội còn gọi mụ ta lên mắng cho một trận. Nhưng sau đó mụ ấy cũng chẳng để trong lòng, vẫn cứ chạy tới nhà muội.” Liên Diệp Nhi bất đắc dĩ nói.


Liên Mạn Nhi thầm nghĩ Liên lão gia tử và Chu thị càng lúc càng không quản được những người trong nhà cũ.


“… Muội biết, trước mặt muội và cha muội, bọn họ hứa là sẽ quản. Ai biết được sau lưng có làm thật không chứ.” Liên Diệp Nhi lại nói: “Nếu bà nội giống như trước đây quản chặt một chút, sao mụ ta có thể la cà bên ngoài chứ. Nói không chừng trong lòng ông bà nội cũng muốn như vậy ấy, dù sao mụ ta đã là người như vậy rồi, la cà đến nhà ai cũng bô bô nói ra hết, đến nhà muội ít nhất cũng không bị mất mặt với người bên ngoài, mụ ta nói gì, vào tai bọn muội, bọn muội cũng sẽ ngăn lại không để mụ ra ngoài nói lung tung.”


“Có thể như vậy lắm.” Liên Mạn Nhi nghe vậy bèn nói. Ngẫm nghĩ cũng đúng, Hà thị đến quấy rầy nhà Diệp Nhi thì Liên lão gia tử và Chu thị cũng bớt lo lắng.


“Bọn họ bớt lo là một chuyện, nhưng sao lại không nghĩ tới nhà các muội có khó chịu hay không chứ.” Trương Thải Vân liền nói.


“Bọn muội có khó chịu hay không, người ta mới không thèm quan tâm.” Liên Diệp Nhi buồn bực nói: “Đã thế cha muội còn nói cho dù mấy người đó có làm gì thì đó vẫn là thân sinh phụ mẫu của ông. Muội mà nói cái gì, cha muội liền tỏ vẻ khó chịu. Cha muội còn hỏi muội, nếu cha mẹ muội có làm gì không tốt với muội, có phải muội sẽ ghi hận ở trong lòng không… Khiến muội không còn gì để nói luôn.”


Liên Mạn Nhi trợn ngược hai mắt thầm nghĩ đúng là không thể xem thường Liên Thủ Lễ này. Nghe những lời mà Liên Thủ Lễ nói với Liên Diệp Nhi, tâm cơ này, Liên Thủ Tín cũng chưa từng có suy nghĩ trù tính nói những lời như vậy.


Có lẽ, đây cũng không phải là tâm cơ gì. Mà là tâm cảnh trong lòng Liên Thủ Lễ khi đối xử với Liên Diệp Nhi, so với Liên Thủ Tín đối xử với các nàng không giống nhau.


“Hai việc này sao có thể so sánh với nhau chứ.” Liên Mạn Nhi thở dài nói.


Cả phòng rơi vào trầm mặc.


“Đúng rồi, hôm qua Kế Tổ ca có tới tìm cha tỷ. Diệp Nhi, muội có biết gần đây ở nhà cũ xảy ra chuyện gì không?” Liên Mạn Nhi liền hỏi thăm Liên Diệp Nhi.


Liên Diệp Nhi chưa vội trả lời ngay mà liếc nhìn ra ngoài cửa trước.


“Ở đây chỉ có mấy người chúng ta, có gì cứ việc nói.” Liên Mạn Nhi liền nói.


**********************************


Cùng lúc đó ở tiền viện, Liên Thủ Tín và Liên Thủ Lễ cùng nhau ra ngoài.


“Lão gia muốn xuất môn sao?” Đúng lúc vợ Hàn Trung bưng điểm tâm vừa mới ra lò từ khóa viện (viện nằm ở hai bên chính viện, nhà ngang) tới đây thấy Liên Thủ Tín liền dừng lại, cười hỏi.


“Ta đến nhà cũ một chuyến, qua đó giúp một hồi rồi trở về. Ngươi đi hậu viện bẩm báo một tiếng đi.” Liên Thủ Tín liền nói.


“Vâng” Vợ Hàn Trung liền đáp lời rồi đi về hậu viện.


Liên Thủ Tín và Liên Thủ Lễ ra cửa, lập tức đi vào thôn.


Tới đại môn nhà cũ, Liên Thủ Tín dừng chân nhìn thoáng qua xung quanh. Ngoài đại môn có hai đống củi lớn dựng ở cạnh tường.


“Năm nay chắc đủ củi đốt rồi.” Liên Thủ Tín đánh giá nói.


“Chắc vậy.” Liên Thủ Lễ cũng nói: “Vẫn nên có đất trồng lấy củi mới tốt.”


“Tam ca, ca có định mua đất hay không?” Hai huynh đệ đẩy cửa vào nhà cũ, Liên Thủ Tín liền hỏi Liên Thủ Lễ.


“Tạm thời… Trong tay không có nhiều tiền như vậy. Ngày nào chẳng phải tiêu tốn, chẳng phải dùng tiền. Mà sau này có mua, cũng không có sức vóc lao động tốt… ” Sắc mặt Liên Thủ Lễ có chút buồn rầu.


Liên Thủ Tín biết nỗi phiền muộn trong lòng Liên Thủ Lễ, một là thân thể Liên Thủ Lễ bị thương, không thể làm việc nặng giống như trước đây. Hai là Liên Thủ Lễ chỉ có một khuê nữ Liên Diệp Nhi, không có nhi tử.


“Tam ca, ca và Tam tẩu đều còn trẻ mà, sau này nhất định sẽ có.” Liên Thủ Tín vội khuyên bảo.


Lúc này mấy người ngồi trong thượng phòng nghe thấy tiếng mở cổng, hai cha con Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ liền đi ra nghênh đón.


Đông thượng phòng Liên lão gia tử ngồi trên đầu giường đặt gần lò sưởi, bên cạnh là Chu thị và Liên Nha Nhi. Chu thị đang kêu Liên Nha Nhi dùng hai tay kéo hai bó chỉ đen, cuộn thành từng vòng quanh thanh cuộn chỉ.


Thanh cuộn chỉ là món đồ mà trong nhà mỗi người nhà nông ở Tam Thập Lý Doanh Tử đều có. Thường là một tấm ván gỗ hình chữ n

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đừng Khóc Ngốc Nhé

Một cô nàng sống nội tâm

Vì dấu vết này mà đứa con sơ sinh của tôi đã bị bố ghẻ lạnh ngay khi chào đời

Tôi đang phụ giúp đám tang thì mẹ tôi xộc vào gọi: “Ra mà xem vợ mày mặc cái gì về này”

Ôsin nổi loạn