Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 3 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 3 (xem 4584)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 3

nữa thôi ạ.” Ngũ Lang vội đáp.


“Ừ, đến lúc đó ngươi hãy đi theo Lỗ tiên sinh.” Trầm Lục liền nói.


Lần này Lỗ tiên sinh theo Trầm gia vào kinh đoán chừng sẽ nhận được ý chỉ nhậm chức nhanh thôi. Hơn nữa, theo như tình hình phân tích được rất có thể lần này Lỗ tiên sinh sẽ được lưu lại kinh thành, vào Hàn Lâm viện nhậm chức. Lỗ tiên sinh hy vọng sau khi việc nhậm chức của ông được xác định thì có thể mang Ngũ Lang đi theo ông đến nơi công tác đọc sách và rèn luyện.


Đối với việc này, nhà Liên Mạn Nhi vẫn chưa quyết định.


Mà trong mấy ngày này, Trầm Lục cũng nói cho các nàng biết hắn muốn mang theo Ngũ Lang cùng vào kinh.


Bản điều trần mà Ngũ Lang viết về việc gieo trồng lúa mì vụ đông ở phủ Liêu Đông đã được Trầm Lục xem qua. Lại được phụ tá Trầm phủ và Lỗ tiên sinh chỉnh sửa trau chuốt qua một lần nên Trầm Lục muốn lần này vào kinh chúc thọ trình bản tấu chương đó lên.


Bản thân Ngũ Lang đã có công danh tú tài, với tư cách đại diện cho Liên gia hộ tống Trầm Cẩn vào kinh là chuyện hợp tình hợp lý. Đương nhiên, trong đó cũng đã cân nhắc tới công lao mở rộng gieo trồng giống ngô và khoai lang của Liên gia lúc trước.


Hiển nhiên đây là Trầm Lục muốn nâng đỡ Ngũ Lang, nâng đỡ Liên gia.


Mặc dù lần này vào kinh, Ngũ Lang chưa chắc có thể diện kiến hoàng đế nhưng cho dù thế nào, đây vẫn là cơ hội tốt ngàn năm có một. Đối với tiền đồ của Ngũ Lang, đối với tương lai của Liên gia đều có ý nghĩa rất lớn.


Ngũ Lang đi chuyến này ước tính thời gian đi về và ở lại kinh thành hơn một tháng nữa thì sẽ mất khoảng hai tháng.


Trong lòng cả nhà không nỡ xa Ngũ Lang, hơn nữa lại sắp đến ngày Tết, có rất nhiều chuyện phải có Ngũ Lang ở nhà thì mới làm được. Thế nhưng, những việc này so với tiền đồ của Ngũ Lang, tương lai của Liên gia, bên nào nặng bên nào nhẹ, mọi người trong nhà đều hiểu rõ.


Ngũ Lang đương nhiên muốn đi.


“Mạn Nhi, muội không đi với bọn tỷ sao?” Trầm Cẩn cười hỏi Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi chưa từng xa nhà bao giờ, nàng cũng từng tâm sự với Trầm Cẩn nàng rất hi vọng có cơ hội đi ra ngoài, đi thăm thú các nơi. Nhân cơ hội này có đại đội nhân mã của Trầm gia, còn có Ngũ Lang theo đi cùng, Liên Mạn Nhi vừa hay có thể đi đến kinh thành dạo chơi một phen. Mà dọc đường đi, Liên Mạn Nhi còn có thể bầu bạn với Trầm Cẩn. Trầm Cẩn rất hi vọng Liên Mạn Nhi có thể đi cùng vào kinh.


“Muội… ” Liên Mạn Nhi ngập ngừng do dự.


Không chỉ Trầm cẩn, cả Trầm Lục và Trầm Khiêm đều nhìn nàng, mong đợi quyết định của nàng.


“Lần này muội không đi được. Trong nhà thật sự không thể thiếu người. Chờ sau này, lần sau…” Liên Mạn Nhi rất khó xử, nhưng cuối cùng nàng vẫn phải lắc đầu.


Chuyện trong nhà, chuyện bên ngoài nhìn thì có vẻ thuận lợi, nhưng tất cả chỉ mới vừa đi vào quỹ đạo. Ngũ Lang đã đi rồi, nếu ngay cả Liên Mạn Nhi cũng đi nốt, một khi có chuyện gì phát sinh, nàng lo trong nhà không thể xử lý ổn thỏa được.


Liên Chi Nhi sắp phải xuất giá rồi, tuy so với tiêu chuẩn của niên đại này thì Liên Chi Nhi đích thật là hiền thê lương mẫu, nhưng đối với những chuyện trong ngoài của Liên gia, Liên Chi Nhi khó có khả năng giải quyết hết được. Tiểu Thất tuy thông minh, đáng tiếc lại còn quá nhỏ tuổi. Còn Liên Thủ Tín và Trương thị…


Tóm lại có rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn, Ngũ Lang và Liên Mạn Nhi đều thấy không yên tâm. Ngũ Lang nhất định phải đi, như vậy Liên Mạn Nhi chỉ có thể ở lại.


Trầm Lục, Trầm Cẩn và Trầm Khiêm cũng biết tình huống của Liên gia và địa vị của Liên Mạn Nhi ở Liên gia, vì vậy mặc dù tiếc nuối đối với lựa chọn của nàng nhưng cũng không mấy bất ngờ.


Liên Mạn Nhi là người biết gánh vác, rất nặng ý thức trách nhiệm gia tộc. Trầm Cẩn rũ mắt, trong lòng nghĩ tới chuyện này. Lại nói ban đầu, Trầm Cẩn thấy rất mâu thuẫn đối với chuyện tiến cung. Đúng lúc đó nàng quen biết Liên Mạn Nhi ở Niệm Viên, nghe Liên Mạn Nhi nói một hồi về chuyện cá nhân, gia đình và gia tộc, tận mắt nhìn thấy tất cả những việc mà Liên Mạn Nhi làm mới khiến cho Trầm Cẩn được sáng tỏ thông suốt.


Những chuyển biến tư tưởng này Trầm Cẩn cũng không dối gạt Trầm Lục. Nàng còn nói với Trầm Lục về cách nhìn của mình đối với Liên Mạn Nhi.


Ba huynh muội Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và Tiểu Thất này tuy còn nhỏ tuổi nhưng rõ ràng không phải là vật trong ao. Cho dù không có sự kiện Liên Mạn Nhi cứu Trầm Lục, cho dù nàng và Liên Mạn Nhi không hợp ý, cho dù không có Trầm gia nâng đỡ, huynh muội bọn họ cũng sẽ trở thành những nhân vật nổi bật.


Đại gia tộc muốn tồn tại lâu dài vững chắc thì nhân tài là yếu tố quan trọng nhất. Trầm gia biết rõ đạo lý này, cho nên bọn họ mới dốc hết sức bồi dưỡng con cháu trong nhà. Mà đồng thời, bọn họ cũng chú trọng thu hút nhân tài phục vụ cho mình.


Lỗ tiên sinh nhậm chức ở kinh thành sẽ trở thành trợ lực ngoài cung cho Trầm Cẩn, trợ lực ở kinh thành cho Trầm gia. Mà Ngũ Lang chính là Lỗ tiên sinh thứ hai trong tương lai.


“Chúng ta đi kinh thành nhiều nhất cũng không quá hai tháng. Ta lưu lại Chung quản sự trong phủ, nếu nhà các ngươi có chuyện gì thì cứ tới tìm hắn.” đột nhiên Trầm Lục nói.


“Đa tạ Lục gia.” Ngũ Lang vội đứng dậy, ôm quyền thi lễ nói cảm tạ với Trầm Lục.


Trầm Lục ừ một tiếng nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi đang trầm ngâm suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt của Trầm Lục tựa hồ đang ám chỉ cái gì, lại như mong đợi thứ gì đó.


Cho dù nàng cùng đi theo vào kinh cũng chỉ mất gần hai tháng. Trong lúc đó, nếu Liên gia xảy ra chuyện gì đã có Chung quản sự ra mặt, cho dù không thể giải quyết ổn thỏa cũng hoàn toàn có thể kéo dài đến khi các nàng từ kinh thành trở về để giải quyết tiếp.


“Đa tạ Lục gia.” Liên Mạn Nhi cũng đứng dậy phúc thân thi lễ với Trầm Lục.


Tuy là như vậy nhưng Liên Mạn Nhi vẫn quyết định ở nhà. Muốn ra ngoài dạo chơi một chuyến, muốn đến kinh thành thăm thú một chuyến, những thứ này nàng nhất định sẽ làm nhưng không phải bây giờ. Bây giờ làm như vậy vẫn còn quá sớm. Nàng sẽ đợi, đợi mình lớn hơn chút nữa, đợi trong nhà vững chắc hơn chút nữa.


Liên Mạn Nhi đã tỏ ý như vậy, Trầm Lục tự nhiên hiểu tâm ý của nàng.


Khó được nàng còn nhỏ tuổi thế nhưng có thể cự tuyệt được sức hấp dẫn của sự náo nhiệt, phồn hoa. Ánh mắt Trầm Lục sâu sắc nhìn Liên Mạn Nhi, lần nữa nhận định Liên Mạn Nhi là một nữ hài tử rất có chủ kiến, lại biết suy nghĩ cho gia tộc, biết nguyên tắc, lo cho đại cục.


Trầm Lục có chút buồn bã vô cớ, rồi lại ẩn ẩn có chút vui mừng.


Buổi tối, Trầm Lục như cũ giữ cả nhà ở lại Phượng Hoàng Lâu ăn cơm. Bữa cơm này là cơm tiễn biệt. Tiễn đưa Trầm Cẩn và Lỗ tiên sinh. Tất nhiên cũng có đưa tiễn Trầm Lục, Trầm Khiêm và Ngũ Lang, chẳng qua ba người này hai tháng sau đa có thể trở lại.


Liên Mạn Nhi không thích tiễn biệt nhưng thế sự lại luôn không tránh khỏi biệt ly. Cũng may, ly biệt như vậy mặc dù có sầu bi nhưng cũng có mừng vui. Lỗ tiên sinh sắp được về kinh thành hoàn thành giấc mộng lớn củ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Yêu Không Hối Tiếc

Trước khi mất, người yêu cũ đã nhìn vợ chồng mình bằng ánh mắt đau đáu

Con của chồng cô đó, khám cho kỹ vào nhé

Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời

7 ngày để nói anh yêu em