Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4423)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

i, nữ một mâm trên giường. Ăn uống xong, Tống Hải Long đứng dậy cáo từ.


Liên Thủ Tín cùng Ngũ Lang theo phép lịch sự lưu lại không được đành đem lễ lấy ra cho người chất lên xe Tống gia, gửi lời hỏi thăm tới Tống lão phu nhân xong mới tiễn xe đi.


Ở ngoài cửa lúc lên xe có một chút nhạc đệm nhỏ.


Lúc tới là Liên Lan Nhi, Liên Hoa Nhi, Tống Hải Long ngồi một xe, Tôn đại nương, Tiểu Hồng ngồi xe sau cùng với lễ vật. Lúc trở về Liên Lan Nhi tự nhiên đi cùng Liên Hoa Nhi lên xe nhưng Liên Hoa Nhi lại lấy lý do chân đau nên để Tôn đại nương dẫn Liên Lan Nhi ra xe phía sau ngồi.


Liên Mạn Nhi nhìn thấy hết thảy, trong lòng cười thầm.


. . . . . . . . . . . .


Trên quan đạo đi huyện thành Cẩm Dương, hai chiếc xe ngựa Tống gia chạy như bay. Xe phía trước, ánh mắt Liên Hoa Nhi đảo tròn trên người Tống Hải Long xong phát ra một tiếng thở dài.


Liên Hoa Nhi sâu kín nói: “Lần này đều tại ta, nghĩ thế nào lại đồng ý để cô cả đi cùng chúng ta.”


Tống Hải Long hừ một tiếng không có nói gì.


Liên Hoa Nhi phối hợp tiếp tục nói: “Phu quân còn không biết. Cô cả đắc tội cả nhà tứ thúc khiến chúng ta đều không được mời ra hậu viện ngồi. Chúng ta là bị cô cả liên lụy…”


Chương 500: Tháng Năm


Xe ngựa phía trước chỉ có một mình Liên Hoa Nhi nói chuyện, Tống Hải Long chỉ thờ ơ mà nghe. Xe ngựa phía sau lại một tình hình khác. Liên Lan Nhi có thể nói là một người cực kỳ khéo léo chung đụng cùng người khác. Cho dù là bị Liên Hoa Nhi an bài đến trong xe ngựa ngồi cùng hạ nhân Tống gia, trên mặt Liên Lan Nhi vẫn không lộ ra bất kỳ khó chịu hay giận dỗi gì. Ngược lại Liên Lan Nhi còn cùng Tôn đại nương, tiểu Hồng nói chuyện vui vẻ.


Tôn đại nương thì còn khá, nhưng tiểu Hồng thì không nhịn được, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau của Liên Lan Nhi. Nơi đó để một túi vải là quà đáp lễ của nhà Liên Mạn Nhi cho Liên Lan Nhi.


Túi vải giống hệt túi vải Liên Lan Nhi dùng để tặng lễ, hình dáng, lớn nhỏ cũng không khác mấy, thậm chí dây kết buộc trên đó cũng giống nhau như đúc.


Tôn đại nương cùng tiểu Hồng trao đổi ánh mắt một cái. Mặc dù Liên Lan Nhi có giỏi che dấu hơn nữa nhưng vẻ mặt cứng đờ lúc nhận túi quà kia của Liên Lan Nhi cũng không tránh khỏi ánh mắt hai người.


Tôn đại nương từng tuổi này rồi còn chuyện gì chưa gặp qua, liền có thể đoán được rằng, lễ vật Liên Lan Nhi mang tới, người ta căn bản cũng chưa thèm mở ra liền cứ thế tặng trở lại. Chuyện này đại biểu cho cái gì không cần nói ai cũng hiểu rõ.


Thử nghĩ xem hôm nay chiêu đãi ở Thập Tam lý doanh tử, quy củ, lễ nghi Liên gia làm cho người ta muốn bắt lỗi cũng không tìm được chút gì, bàn ăn cũng cực kỳ thịnh soạn. Bất quá các nàng cũng không được mời vào trong hậu viện. Lúc nữ quyến nói chuyện, dù Liên Lan Nhi khéo léo nhưng vẫn thấy có sự ngăn cách rõ ràng. Bất luận là Liên Lan Nhi hay tam phu nhân nhà các nàng thì quan hệ cùng Liên gia cổng chào tuyệt đối không thân mật.


Không chỉ như thế, sợ là ngay cả lễ lạt qua lại cũng có chút miễn cưỡng. Liên gia cổng chào sở dĩ lấy lễ đối đãi với các nàng hẳn cũng là nhìn mặt mũi Trầm gia.


Lại nghĩ tới lời nói bóng gió của Trương Vương thị, còn có tam phu nhân bị đau chân, một thân chật vật, cùng với hai vợ chồng bị đuổi ra khỏi cửa kia. Tôn đại nương đều lần lượt nhớ kỹ về nhà tỉ mỉ bẩm báo cho lão phu nhân vì Tống gia suy tính. Bà còn phải đề nghị với lão phu nhân sau này có cùng Liên gia cổng chào lui tới có lẽ không cần cho tam phu nhân ra mặt, tránh cho phản tác dụng.


Về phần vị cô cả Liên gia luôn theo nhà các nàng đi lại với Liên gia cổng chào, sau này càng không cần cho sắc mặt hòa nhã, ít đi lại vẫn tốt hơn.


Nghĩ tới những điều này, Tôn đại nương không khởi âm thầm thở dài. Cùng Liên gia kết cửa hôn sự này, lão phu nhân hiện tại hối hận không để đâu cho hết. Ban đầu cũng bởi lời nguyền độc đinh của Tống gia mà dung túng tam thiếu gia quá mức.


. . . . . . . . . . . . . . . . . .


Bên này đưa tiễn Tống Hải Long, Liên Hoa Nhi, Liên Lan Nhi xong, cả nhà Liên Mạn Nhi cùng nhà Trương Thanh Sơn vào trong nhà ngồi một hồi, Trương Thanh Sơn cùng Lý thị cũng đứng dậy muốn ra về.


Liên Thủ Tín cùng Trương thị hết sức giữ Trương Thanh Sơn cùng Lý thị lại.


“Qua tết đoan ngọ ông bà hãy về.”


Trương Thanh Sơn cùng Lý thị cũng không chịu, mặc dù là tết nhỏ nhưng hai người vẫn mong về nhà đón tết.


Trương thị đành cùng Lý thị thương lượng: “Mẹ, cha con không ở lại được nhưng mẹ cùng Thái Vân ở lại vài ngày cũng được chứ sao.”


Lý thị liền nói: “Đang vội chân ko chạm đất, không ở lại nữa, chờ sau này có thời gian đã.”


Trương Khánh Niên liền đi ra chuẩn bị xe. Liên Mạn Nhi đã đem lễ mừng cho Trương gia chuyển ra xe. Lần này lễ cho Trương gia có đại mễ, bột mì trắng, rượu, trà còn có bánh chưng gói sẵn cùng mấy món điểm tâm, mấy thước vải thượng hạng Ngũ lang đem về từ phủ thành.


“Sao lại nhiều thế này.” Lý thị liền xua xua tay nói “Mẹ và cha đều biết các con bây giờ sống tốt lắm nhưng nếu có thể tiết kiệm thì cũng tiết kiệm chi tiêu đi một chút, chúng ta cái gì cũng không thiếu, chỉ cần biết các con sống tốt thì so với lễ vật gì cũng quý hơn nhiều.”


Trương thị liền nói: “Nương, đây đều là bình thường. Đem những thứ này ra, cha bọn nhỏ còn thấy chưa đủ đâu. Là con nói với hắn hiện tại nhiều đồ cũng khó mang được, nếu có tâm thì đợi đến lúc mừng năm mới chuẩn bị thêm chút đồ, muốn tặng gì liền tặng nấy.”


Khuê nữ thu xếp lễ vật là một chuyện, cô gia thu xếp lễ vật lại là chuyện khác. Nghe Trương thị nói vậy, Trương Thanh Sơn cùng Lý thị đều cao hứng, nhất là Lý thị nhìn Liên Thủ Tín mặt mày hớn hở.


Liên Thủ Tín bị nhìn đến có chút xấu hổ.


Liên Mạn Nhi ở bên cạnh cười trộm, đều nói mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng chính là như vậy sao.


“Tiểu Thất, cháu đi học ở trường kia, hiện tại là tháng nóng nhất trong mùa hè có được nghỉ không?” Lý thị lôi kéo tiểu Thất, không nỡ buông tay “Nếu được nghỉ thì đưa tin để đại cữu đánh xe đến đón cháu qua ở nhà bà một tháng nhé.”


“Ngũ lang đang cần đọc sách chuẩn bị cuộc thi không thể chậm trễ nhưng Chi nhi, Mạn nhi, hai đứa cũng không có việc đại sự gì, đến lúc đó đại cữu cũng đón luôn hai đứa qua.”


Lên xe rồi, Trương Thanh Sơn, Lý thị, Trương Khánh Niên, Trương Vương thị, Trương Thái Vân đều nói muốn Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi, tiểu Thất qua Thiêu Oa Truân chơi.


Bất kỳ đứa trẻ nào cũng có ít nhất một lần qua nhà ngoại chơi mười ngày nửa tháng, Ở Thập Tam lý doanh tử gọi là ở nhà ngoại.


Thiêu Oa Truân ở trong núi, đến tháng nóng nhất trong mùa hè thì mát mẻ hơn so với Thập Tam lý doanh tử nhiều. Liên Chi nhi, Liên Mạn Nhi, Ngũ lang, tiểu Thất trước kia mỗi năm đều có một hai tháng ở Trương gia đã cảm thụ qua, vừa tránh nóng vừa được ăn hoa qua tươi ngon.


Trước kia khi còn chưa ở riêng, Chu thị đối với chuyện này phá lệ ủng hộ nhiệt tình cho con cháu đi ra ngoài. Mỗi khi vào lúc nóng bức, nếu Trương gia còn c

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chồng vẫn đày đọa tôi chuyện trinh tiết

Truyện Mượn bụng buộc chồng quay về

Tiểu Thất, chậm đã!

Truyện Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau! Voz

Brown Eyes….Love