Thanh thế như vậy sao cha Anh Tử có thể không sợ, cũng không dám nói gì nữa liền lôi kéo mẹ Anh Tử cụp đuôi lẩn nhanh. Cho đến khi rời khỏi địa giới nhà Liên Mạn Nhi, cha Anh Tử mới dám chậm bước chân lại. Hôm nay cũng không chiếm được chỗ tốt nào, chứ đừng nói tới chuyện mượn thế Liên Hoa Nhi đem quan hệ thân thích với nhà Liên Thủ Tín biến thành thực sự từ đó dần dần phát triển. Cha Anh Tử đang tức khí không có chỗ phát quay đầu lại thấy mẹ Anh Tử chỉ biết vâng lời, cơn tức lại càng bùng lên.
“Cũng là do ngươi chỉ biết ăn không biết làm, chẳng được cái tích sự gì.” Cha Anh Tử giơ chân lên đạp mẹ Anh Tử ngã lộn cổ.
Liên Mạn Nhi đang đứng ở cửa nói chuyện cùng Trương Thanh Sơn vừa vặn nhìn thấy một màn này.
Mọi người đi vào sân, đóng cửa lại, Liên Mạn Nhi cùng Trương Thái Vân liền quay về phòng bếp.
Trong bếp, Trương thị, Liên Chi Nhi, Triệu thị, Liên Diệp Nhi cũng đang giúp Vợ Đại Lương tử đang bận rộn khí thế ngất trời.
Liên Mạn Nhi đang nói chuyện cùng Trương thị, nói đến chuyện cha Anh Tử dám động thủ với Liên Hoa Nhi, Trương thị không khỏi kinh ngạc.
Trương thị hồ nghi hỏi: “Đây là đi Thái Thương một chuyến có chuyện rồi? Xem ra Anh Tử bên kia sống rất khom lưng.”
Khom lưng là thổ ngữ ở đây nghĩa là không tốt. Liên Mạn Nhi lại nghĩ tới một khả năng khác.
Lúc Liên Hoa Nhi còn chưa xuất giá, Anh Tử đã từng tới tìm Liên Hoa Nhi, hai người điệu bộ rất khả nghi. Sau này Anh Tử xảy ra chuyện không đi nơi nào tìm nương tựa mà lại tới tìm Liên Hoa Nhi. Liên Hoa Nhi sao lại có lòng tốt chứa chấp Anh Tử như vậy. Muốn đuổi Anh Tử đi có vô số cách vậy mà lại đưa đến Thái Thương giao cho Liên Thủ Nhân cùng Cổ thị, lại cho một phần đồ cưới để gả cho Tam lang.
Đây là vì cái gì? Chắc chắn không phải do Liên Hoa Nhi cùng Anh Tử tỷ muội tình thâm gì gì đó.
Là do trong tay Anh Tử có nhược điểm của Liên Hoa Nhi. Đáp án Liên Mạn Nhi có thể nghĩ ra chỉ có thể là như vậy. Nhược điểm của Liên Hoa Nhi có rất nhiều. Ví dụ như lúc Liên Hoa Nhi làm vỡ ngọc bội Tống gia, Anh Tử cũng có ở đấy.
Nhưng nhược điểm này sau khi Liên Hoa Nhi gả vào Tống gia còn nhiều uy lực khiến Liên Hoa Nhi phải kiêng kỵ Anh Tử như vậy sao? Liên Mạn Nhi cho là không phải. Lần đó đi huyện thành đòi nợ nàng thấy rõ Liên Hoa Nhi giám đường đường chính chính đeo ngọc bội bên người, căn bản là không sợ người khác vạch trần.
Hẳn là còn nhược điểm khác lớn hơn nữa của Liên Hoa Nhi mà Anh Tử nắm trong tay. Nếu không chỉ có thân phận ông bà ngoại hờ mới nhặt được như vậy, cha mẹ Anh Tử cũng không dám làm càn đến thế.
Anh Tử có nói rõ nhược điểm nàng nắm được với cha nàng không?
Không, không thể. Cha Anh Tử là kẻ côn đồ, hơn nữa cũng không có tâm cơ gì. Nếu đã nắm giữ nhược điểm Liên Hoa Nhi thì lúc xung đột hôm nay đã nói ra rồi.
Anh Tử nắm giữ nhược điểm khác của Liên Hoa Nhi, hơn nữa còn vì bị đuổi khỏi Tống gia mà ôm hận với Liên Hoa Nhi nên đã trực tiếp nói rõ với cha mẹ mình không cần khách khí với Liên Hoa Nhi.
Vậy sẽ là cái nhược điểm gì? Liên Hoa Nhi kia rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện xấu?
“Mạn nhi, con nghĩ gì vậy?” Trương thị đánh mấy quả trứg gà, ngẩng đầu nhìn thấy Liên Mạn Nhi đang ngẩn người liền nói: “Cũng đừng đứng mãi ở đây, khói xông lửa đốt. Cũng không có việc gì cần con làm, con cùng Thái Vân ra ngoài chơi đi, không thì lên nhà tiếp khách.”
Nghe Trương thị nói vậy, Liên Mạn Nhi mới phục hồi lại.
“Mẹ, con nhìn thấy…” Liên Mạn Nhi đem chuyện thấy cha Anh Tử đánh ngã mẹ Anh Tử kể lại cho Trương thị.
Trương thị nghe xong thở dài.
Vợ Đại Lương tử ôm bó củi từ ngoài đi vào nghe thấy cũng thở dài nói: “mẹ Anh Tử bị đánh như vậy cũng không phải ngày một ngày hai.”
Liên Mạn Nhi đối với tin tức này cũng mới nghe thấy lần đầu liền có chút kinh ngạc.
“Cha Anh Tử hay đánh mẹ nàng?”
“Thường xuyên.” Vợ Đại Lương tử gật đầu “Ta vẫn nghe bà nội bọn nhỏ nói mẹ Anh Tử từ xa gả tới cũng lưu loát làm con dâu có thể diện. Chính là số mệnh không tốt gặp cha Anh Tử, vừa vào cửa đã bị đánh. Bỗng nhiên muốn đánh là đánh. Sinh hài tử, nghe lời răm rắp cũng đánh. Đem tiểu nương tử đánh đến ngây ngốc. Cha Anh Tử là một đầu hổ nhi…”
Đầu hổ nhi là thổ ngữ ở đây, cũng không phải là nói lớn lên khỏe mạnh kháu khỉnh mà là chỉ người thiếu tâm nhãn.
Thì ra Anh Tử ở trong hoàn cảnh bạo lực gia đình mà lớn lên, Liên Mạn Nhi nghĩ thầm.
Trong phòng bếp, mấy phụ nhân đều có chút thổn thức. Ở cái thời đại trọng nam khinh nữ này, nam nhân đánh vợ là chuyện thường tình. Thậm chí có người dã man, lúc tân nương tử mới vào cửa ra oai phủ đầu liền, dù có sai hay không đều bị đánh. Rất nhiều nữ nhân gả vào nhà chồng bị đánh như cơm bữa. Có mẹ chồng cùng nam nhân còn lấy mĩ danh là “dạy vợ”.
“… Trong mấy đứa con, Anh Tử là đứa có diện mạo tốt nhất làm cho cha nàng có ý nghĩ khác, ở nhà đem Anh Tử thổi phồng lên trời như … cây rụng tiền…” Vợ Đại Lương tử lại tự kể chuyện tiếp.
Chương 499: Lễ
Ediotr: Lãnh Phong
Nghe vợ Đại lương tử kể chuyện nhà Anh Tử một hồi, Liên Mạn Nhi lại lôi kéo Trương Thái Vân đi ra ngoài. Các nàng cũng không trở về tiền thính tiếp khách mà đi ra hậu viện, mang một băng ghế nhỏ ra giữa vườn hoa ngồi phơi nắng.
Mới đầu mùa hè, nắng không quá gắt, lại có gió nhè nhẹ thổi, vô cùng thoải mái.
“Ai. . . . . .” Liên Mạn Nhi thở dài.
“Ai. . . . . .” Trương Thái Vân cũng thở dài theo.
Hai tiểu cô nương liếc nhau một cái bật cười. Trương Thái Vân là người ngay thẳng liền mở lời trước.
“Bà nội cùng mẹ tỷ ở nhà hay nói Chi Nhi tỷ mệnh tốt. Khi còn bé chịu khổ liền chịu hết khổ sở của cả phần đời còn lại rồi, sau này đảm bảo thuận lợi, bình an.”
Đột nhiên nhắc tới Liên Chi Nhi mệnh tốt, Liên Mạn Nhi cũng có chút hiểu được Trương Thái Vân đang nghĩ gì. Là do vừa rồi trong phòng bếp nghe được chuyện nhà Anh Tử khiến cho Trương Thái Vân cảm khái, chắc hẳn còn lo lắng đến chuyện chung thân của nàng.
Cho dù là tính tình thoải mái như Trương Thái Vân đối với tương lai lập gia đình cũng tồn tại chút không xác định cùng hoảng hốt. Nhìn lại mẹ Anh Tử bị nam nhân của mình đánh chửi hơn nửa đởi, trước mặt nam nhân nhà mình địa vị lại không khác con chó nuôi trong nhà là mấy. Vẻ mặt co rúm, cái lưng cong gù kia không khỏi nói rõ khổ sở, khó khăn của nàng. Mà đối với nam nhân đánh chửi mình như vậy, biểu hiện của mẹ Anh Tử cũng chỉ có thể giống chó, không có oán hận, chỉ có khiếp sợ, hàng phục.
Mẹ Anh Tử gặp lúc cha Anh Tử cùng Liên Hoa Nhi tranh cãi lại ở thế hạ phong liền liều mình đụng ngã Liên Hoa Nhi nhưng đến lúc bị cha Anh Tử đá trên quan đạo lại chỉ có gượng dậy, không tiếng động tiếp tục đi sau cha Anh Tử.
Liên Mạn Nhi nhớ đến hai con chó béo mập nhà mình lại cảm thấy so sánh mẹ Anh Tử với chó cũng không thỏa đáng lắm. Trước giờ nhà nàng còn chưa có ai tự dưng không vui thì quay san

