“Vậy Trịnh Tiểu công tử, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Trương thị liền hỏi.
“Nghe người làm mai nói. Là tuổi chuột , năm nay mười sáu tuổi, nghe nói hiện tại cũng đã đọc sách, năm sau sẽ thi tú tài, qua một năm nữa, thì sẽ là Cử nhân lão gia.” Hà thị cười toe toét nói.
“Vậy cùng tuổi với Gia Hưng ca rồi.” Liên Mạn Nhi liền nói.
“Nói như vậy. Thật đúng là nơi rất tốt.” Trương thị liền nói.
“Đâu chỉ là nơi rất tốt thôi đâu.” Hà thị liền nói, ” Trịnh Tiểu công tử, là Trịnh lão gia lớn tuổi mới có được, nêu yêu quý vô cùng. Mấy ca ca của hắn đều sớm có gia đình rồi, con cái tuổi lớn cũng cỡ hắn. Núi vàng núi bạc, hắn thỏa thích mà tiêu xài. Tú nhi gả vào chỗ này, như rơi vào trong ổ phúc rồi.”
“Hôn sự này, là do ai đến nói?” Trương thị lại hỏi.
“Là Hồ ma ma Quan mai ở huyện nha.” Hà thị vừa nói chuyện, vừa lộ ra mấy phần vẻ mặt thần bí nói, “Nhưng mà, nghe nói, cửa hôn sự này, là Trịnh lão gia xem trúng con dâu cho Trịnh công tử.”
“A, đây là chuyện gì?” Liên Mạn Nhi rất thỏa đáng lộ ra vẻ mặt tò mò, hỏi.
“Còn không phải là ngày đó, Tú nhi cùng mấy người bọn ta thật vất vả mới được đi ra vườn hoa phía sau dạo một chút, vừa vặn đúng lúc, ngày đó Tri huyện lão gia mời khách, Trịnh lão gia cùng Tiểu công tử nhà hắn đến đây ăn cơm, cũng đi dạo ở vườn hoa đúng lúc gặp được.”
“Ngày đó a, bọn ta đầu tiên nhìn thấy chính là Trịnh lão gia. Bọn ta cũng không biết hắn, còn tưởng rằng lão đầu ở đâu ra, là ông lão tóc bạc khoản bảy mươi tuổi. Đang đi thì chạm mặt , Tú nhi còn khiển trách hắn hai câu. Người ta không chút tức giận, sau đó thì Trịnh Tiểu công tử tới, nhìn Tú nhi một cái thì ánh mắt đã không dời ra được.” Hà thị nói đến đây, thì cười ha ha.
“Qua hai ngày sau, Hồ ma ma liền tới cửa cầu hôn. Người ta điều kiện tốt như vậy, vừa nói một cái liền thành.” Hà thị nói đến nước miếng tung bay.
“Trịnh Tiểu công tử tuổi cũng không lớn, hôn kỳ đâu cần an bài gần như vậy?” Trương thị lại hỏi.
“Trịnh tiểu công tử tuổi không lớn, nhưng cha hắn lớn tuổi a.” Hà thị liền nói, “Trịnh Tiểu công tử nói, thừa dịp cha hắn còn cường tráng, nên cưới một phòng vợ, hiếu kính cha hắn. Nghe một chút xem, đã thấy là hài tử hiếu thảo. Sớm một chút thành hôn cũng tốt. Lão thái thái chúng ta, còn không phải mong nhanh chóng hơn sao? Điều này cũng xem như đưa đi một tâm bệnh.
Trong đông phòng nhà chính, Chu thị đang cùng Liên Lan nhi nói chuyện.
“Con người a, đều có số mệnh. Tú nhi của ta chính là mệnh tốt.” Chu thị vừa loay hoay với một cây vải, vừa nói cùng Liên Lan nhi, “Ở nhà mấy cửa hôn nhân đến nói kia, cũng không có thành, khi đó, mẹ thật nóng lòng đến phát hỏa. Ai ngờ được, nhân duyên của Tú nhi lại ở nơi này. Tới đây a, là quyết định đúng rồi. Không vì cái gì khác , chỉ vì chuyện này của Tú nhi thôi, thì cái gì cũng đều đáng giá.”
“Mẹ, hôn sự này, mẹ rất vui lòng?” ánh mắt của Liên Lan nhi có chút do dự, cúi đầu thấp giọng hỏi.
Chu thị cúi đầu nhìn cây vải trong tay, không có nhìn Liên Lan nhi, vì vậy cũng không có nhìn thấy ánh mắt kỳ quái kia của Liên Lan nhi.
“Rất vui lòng, cái này mà không tính là thập toàn thập mỹ sao?” Chu thị liền nói, “Tú nhi tuổi cũng không nhỏ, ta cũng không có cơ hội chọn nữa. . . . . . . Gia đình không tệ, thì Tú nhi nên gả đi vào, cũng để cho người ta hầu hạ, . . . . . . Phía trên không có mẹ chồng. . . . . . Mấy thiếp gì đó, cũng không coi là mẹ chồng đứng đắn . . . . . .”
Chương 430: Cơm Khách
Mấy mẹ con Liên Mạn Nhi ăn cơm xong, Hà thị đã bảo Bình tẩu, còn có một lão bà Tử hơi lớn tuổi tới đây, đem bàn cơm, bát đũa đều thu dọn xuống.
Vốn còn muốn cùng Hà thị nói thêm một chút, lại thấy cái Bình tẩu kia len lén hướng Hà thị nháy mắt, Hà thị liền nói có việc, theo Bình tẩu đi ra ngoài.
Liên Mạn Nhi ngồi ở trên giường gạch, hướng ngoài cửa sổ nhìn một chút.
Hà thị theo Bình tẩu đi phòng bếp, Liên lão gia tử thì đang ở trong sân đi dạo một vòng rồi một vòng để tản bộ.
“Ông nội nói ở trong nha môn, nhiều quy củ, cái nhà này cũng không thể tùy tiện đi ra ngoài. Ông nội ở trong phòng chịu không được, cũng chỉ có thể ở trong sân đi một chút.” Ngũ lang đã nói.
“Ông nội đã nói như vậy?” Liên Mạn Nhi liền nói, “Mới vừa rồi nghe Nhị bá mẫu nói, muội còn không có để ở trong lòng. Nhưng mà khi đến nơi này, sân cũng không thể tùy tiện ra vào.”
“Phía sau vốn có hai cái cửa nách, cũng là Tri huyện bảo khóa, không để cho đi đâu. Người trong viện tử này muốn đi ra ngoài, thì phải trải qua Nghi môn phía trước .” Ngũ lang liền giảm thấp giọng, nói, “Ở sau Nghi môn chính là đại đường của Tri huyện , . . . . . . huynh cùng tiểu Thất mới vừa rồi cùng ông nội tán gẫu, ông nội nói, Tri huyện này đặc biệt bá đạo, ở Nghi môn luôn có người giám thị. Nơi này người gì đi ra đi vào, bên kia đều phải hỏi, nghi thần nghi quỷ gì đó. Cả huyện nha, đều là người của Tri huyện . . . . . .”
Liên Mạn Nhi liên hiểu, đây là Tri huyện chèn ép, áp chế Liên Thủ Nhân.
” Tri huyện này thật độc đoán a?” Trương thị nghe cũng hiểu một chút, “. . . . . . Lúc ở nhà, cả một viện lớn vậy, ông nội con làm việc đã thành thói quen , thình lình phải đến ở cái sân nhỏ này lại không thể đi ra ngoài, thật đúng là rất ngột ngạt.”
Không trách được Liên lão gia tử lúc này, lại ở trong viện đi qua đi lại.
“Ông nội còn nói, đại bá làm quan thật cực khổ .” Ngũ lang lại nói, “Nói Huyện thừa này của đại bá, khác gì có chức không quyền. Bắt nhúng tay vào kiểm kê hộ khẩu quân nhân một huyện. . . . . . . Còn nói Tri huyện thì sai phái đại bá khổ làm khổ sai. Vừa tới còn không đến một tháng, là sai đại bá chạy đông chạy tây, một vài lần còn chạy đông chạy tây. Đại bá cả người đều gầy một vòng.”
Nghe Ngũ lang nói như vậy, Liên Mạn Nhi không khỏi lại nghĩ tới một ít chuyện Ngô Ngọc quý nói đến quan trường ở huyện nha. Kiểm kê quân hộ, là một công việc tệ nhất vì không dính chút béo bỡ nào. Chẳng những tệ nhất, còn là chuyện khổ sai nhất. Nếu như có vấn đề, nói thí dụ như thiếu cân ít đồ, hoặc là chất lượng không hợp lệ, muốn người chịu trách nhiệm bồi thường. Hơn nữa, còn phải chạy theo thời gian, nhiều khi phải lên đường vào canh năm canh ba nửa đêm, nếu như trễ ngày giao thì phải chịu phạt. Là việc tệ, mà phải cực kỳ cố hết sức mà chẳng được ích lợi gì.
Không nói đến chuyện có thường đồ hay không, chính là chuyện nửa đêm canh ba canh năm phải lên đường, Liên Thủ Nhân lúc ở nhà cũng không bị khổ qua như vậy. Đến lúc này tự nhiên là chịu đựng không được, kêu khổ thấu trời.
Liên lão gia tử nhất định là rất đau lòng .
“Ca, tiểu Thất, có nói với ông nội tất cả không?” Thừa dịp trong phòng không có người khác, Liên Mạn Nhi vội vàng hỏi.
“Nói tất cả.” Ngũ lang gật đầu nói.
“Vậy ông nội con nói gì rồi?” Trương thị liền hỏi.
“. . . . . . chuyện hôn sự nhà cô cả, ông nội nói, ông cũng vì xem thư của cô cả, nên muốn hai nhà đều tốt.


