Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4627)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

mẹ muốn nói chuyện không tốt trước kia.” Liên Mạn Nhi liền cười nói.


“Ta vừa rồi nói gì?” Trương thị liền hỏi.


“Mẹ, người vừa rồi nói chuyện trước kia.” Liên Mạn Nhi nói.


“A, là lời này a.” Trương thị liền làm như bừng tỉnh đại ngộ “Ta chính là thấy Tú Nhi sắp lấy chồng, nhớ tới lúc nàng còn nhỏ trước đây. Ta lúc ấy một tay ôm Chi Nhi, một tay đẩy diêu xe của Tú Nhi…” Trương thị nói.


Diêu xe, chính là nôi cho tiểu hài tử của hộ nông dân người ta, dùng dây thừng cột trên ở xà nhà. Nôi này, cũng không phải hộ nào cũng có, đứa nhỏ nào cũng có thể hưởng thụ.


Chu thị sau khi sinh hạ Liên Tú Nhi, bởi vì dù sao cũng lớn tuổi, mỗi ngày mang đứa nhỏ nên có chút cố hết sức, liền mua một cái diêu xe. Diêu xe, là Liên Tú Nhi chuyên hưởng. Liên Chi Nhi và Liên Tú Nhi cùng tuổi,mà chưa bao giờ được cho phép ngồi ở trong diêu xe, càng đừng nói là nằm ở bên trong loạng choạng ngủ.


Liên Tú Nhi thời điểm lớn một chút vẫn còn ngủ diêu xe, mà Liên Chi Nhi lại phải giúp đẩy diêu xe. Sau lại Liên Tú Nhi lớn, không cần diêu xe, Ngũ Lang, Liên Mạn Nhi, Liên Diệp Nhi mấy đứa nhỏ liên tiếp sinh ra. Nhưng mà diêu xe kia liền để không, tình nguyện bỏ đi, cũng không đưa cho mấy đứa nhỏ dùng. Bởi vì Liên Tú Nhi không cho phép.


“Là chưa nói gì, ta ai cũng chưa nói gì.” Liên Lan Nhi liền bồi cười nói.


Mấy mẹ con Trương thị liền trao đổi một cái ánh mắt. Kỳ thật, các nàng vốn chính là hù dọa một chút những người của Chu thị thôi, cũng không muốn thật sự đem những chuyện xấu của Liên Tú Nhi trước đây nói ra.


Chẳng qua, ý nghĩ như vậy cũng không có thể để bọn người Chu thị biết. Bởi vì nếu Chu thị biết, khẳng định sẽ không cho rằng Trương thị thiện lương, mà chỉ biết cho rằng Trương thị là có thể tiếp tục bị làm khó dễ.


“Để các nàng nghĩ chúng ta là người xấu tốt hơn. Ít nhất như vậy, các nàng về sau cũng không dám lại gây khó dễ cho chúng ta.” Liên Mạn Nhi lúc ấy đã nói như thế với Trương thị.


Chu thị một phen làm ầm ĩ này, không chiếm được lợi ít, ngược lại phải chịu thiệt thòi. Không khí trong phòng còn có chút xấu hổ, chẳng qua cũng dần bình tĩnh lại.


“Vợ Nhị lang ở phòng nào, ta muốn đi xem nàng.” Trương thị nói.


Các nàng lần này đến, còn muốn xuống sữa cho Triệu Tú Nga.


Trương thị, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đều từ trên kháng cao xuống, Liên Lão gia tử cũng xuống kháng.


Trương thị muốn dẫn Liên Mạn Nhi đi xem Triệu Tú Nga, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất không cần phải đi.


“Nội, chúng ta đến nơi khác tán gẫu.” Ngũ Lang liền nói với Liên Lão gia tử.


Đây cũng là chuyện đã thương lượng tốt trên đường đến đây, tuy rằng viết thư kể rất nhiều chuyện, nhưng để Ngũ Lang cùng Tiểu Thất trước mặt Liên Lão gia tử hảo hảo mà kể một chút, cũng rất tốt.


“Được. Ta cũng muốn cùng hai tôn tử nói chuyện một lúc…. Đại bá, Nhị bá, còn có mấy đường ca của các con, đều ở bên ngoài làm việc, buổi tối mới có thể trở về.” Liên Lão gia tử cười nói, liền dẫn Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đi nhà chính.


Liên Mạn Nhi và Trương thị đến Đông sương phòng, đến gặp Triệu Tú Nga.


Đông sương phòng cũng có ba gian được ngăn thành ba phòng ở. Ở phía bắc cũng chính là một gian thượng phòng, Liên Kế Tổ , Tưởng thị cùng Nữu Nữu ở. Gian ở giữa là Liên Thủ Nghĩa, Hà thị, Tam lang, Tứ lang cùng Ngũ Lang. Một gian ở phía nam, mới là phòng ở của Nhị lang cùng Triệu Tú Nga.


Các nàng đi tới cửa Hà thị liền mang theo Liên Nha Nhi ra đón. Vừa rồi mọi người đã gặp mặt, chính là Hà thị cùng Liên Nha Nhi cuối cùng không đi theo vào trong phòng Chu thị.


Vào phòng, chỉ thấy trên kháng bày ra một cái tấm bảng, bên ngoài tấm bảng có hai người ngồi, là cha Triệu Tú Nga – Triệu Văn Tài cùng đại ca Triệu Tú Nga.


Đều tiếp đón qua, Hà thị mới dẫn Trương thị đi đến bên kia tấm bảng.


Triệu Tú Nga đắp chăn ngồi ở trên kháng, bên cạnh là một đứa trẻ được bọc kĩ, chỉ lộ ra khuôn mặt nho nhỏ. Mẹ cùng chị dâu Triệu Tú Nga đều ngồi ở bên cạnh.


Triệu Tú Nga thấy Trương thị đến đây, liền thân ái tiếp đón, thỉnh Trương thị ngồi lên kháng.


“Nha nhi, đi, đi rót chén trà nóng cho Tứ thẩm cùng Mạn Nhi tỷ của muội.” Triệu Tú Nga liền nói với Liên Nha Nhi.


Liên Nha Nhi lên tiếng đáp, xoay người đi ra ngoài, một hồi thật sự mang trà vào, rót trà cho Trương thị cùng Liên Mạn Nhi, lại thêm trà vào chén của mấy người gồi trên kháng, xong rồi mới đứng dựa vào bên cạnh kháng.


Trương thị lấy ra phân hai lễ xuống sữa, Triệu Tú Nga nói cảm ơn, nói thẳng người có thể đến thăm nàng, nàng liền cảm kích không thôi, thái độ thập phần khiêm tốn, thân thiết, làm cho Liên Mạn Nhi không khỏi đoán rằng, vừa rồi Thượng phòng kia làm ầm ĩ một phiên, người trong phòng này hẳn là đã biết.


Dù sao viện này so với nhà cũ Liên gia còn nhỏ hẹp hơn, xem bốn vách tường kia, cũng không giống như là có thể cách âm tốt.


“… Mẹ con bình an, nhìn con cùng đứa nhỏ này khí sắc cũng không tồi…” Trương thị cười nói.


“Tứ thẩm a, thẩm nhìn mặt mũi a.” Vì nàng, mọi người đều cho ta sắc mặt kia.” Triệu Tú Nga chỉ chỉ đứa nhỏ trong bọc, lại đi ngoài cửa sổ liếc mắt một cái, liền bĩu môi nói.


Chương 429: Hôn Sự Tốt


Edit: Tiểu Tuyền


Liên Mạn Nhi cúi đầu nhìn đứa bé gái được bọc trong chăn. Bé gái này nhìn dáng dấp hết sức nhỏ gầy, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn như mèo Đại Hoa mới dứt sữa lúc mới tới nhà nàng. Một lần nữa ngẩng đầu nhìn Triệu Tú Nga, cũng là sắc mặt hồng nhuận, cũng so sánh với rời đi Tam Thập Lý Doanh Tử thì hơi mập một một chút.


Thời điểm Triệu Tú Nga mang thai, vốn nói trong bụng nhất định là chắt trai thứ nhất của Liên gia, khi đó nàng ta rất tác uy tác phúc . Hiện tại lại sinh ra bé gái gầy yếu, có người muốn cho nàng sắc mặt để nhìn, Liên Mạn Nhi cảm thấy rất bình thường.


Cái này không có liên quan đến việc trọng nam khinh nữ.


Triệu Tú Nga lôi kéo Trương thị tố khổ.


“. . . . . . Ăn nhiều hay ít đều tính toán, chỉ thiếu là không đem trong chén của cháu có mấy hạt gạo mà đếm luôn. . . . . . . Một nhà này bao nhiêu miệng ăn, chỉ ở có mấy gian phòng này, còn không có rộng rãi bằng lúc ở nhà. . . . . . . Tổng cộng chỉ mướn có chỗ cũ này, cùng một bếp lò , liền đem một nhà chúng ta xem như người ở làm việc lặt vặt mà dùng.”


“Trên bàn cơm, một nửa là gạo, một nửa là hoa màu, chỉ cho bọn ta ăn lương thực phụ. Trời lạnh, muốn đốt thêm chút củi, đều phải đi ba bốn lần để xin. . . . . . . cứ bắt bọn ta ở trong cái sân chết tiệt này, mà không cho bọn ta đi ra ngoài. Nói đi ra ngoài mà để cho Tri huyện lão gia nhìn thấy, đối với đại bá sẽ có ảnh hưởng không tốt, sẽ có lời đồn xấu.” Hà thị cũng oán trách theo, “Bọn ta năm miệng ăn, mà phải chen chúc ở một gian trong phòng nhỏ, ngay cả chỗ lật người cũng không có.”


“Con gái của ta thật đáng thương a, ” Mẹ của Triệu Tú Nga thở dài nói, “Thai đầu tiên, nhà ai mà không cố gắng nghỉ ngơi. Ngày hôm qua khi ta đến chỗ này, vừa nhìn thấy, toàn là súp lạnh canh lạnh, trong chén súp kia, một chút giọt nước

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Ngày mưa tôi lại thấy chông chênh

Đọc Truyện Em Là Để Yêu Thương

Thiên Thần Ác Quỷ Đều Là Em

Bất chấp cưới nhau và sống hạnh phúc, chúng tôi đã ‘cứu rỗi’ được niềm tin mù quáng của mẹ chồng

Giữ trinh tiết cho đến ngày tân hôn, nào ngờ vừa lên giường đã bị chồng đuổi ra cửa