“Cũng chỉ có biện pháp này thôi, chúng ta ai cũng đều không đọ lại với với nhà lão Vũ.” Liên Thủ Lễ trung thực nói.
“Kế Tổ ca, lời của Mạn Nhi chỉ là lời nói của hài tử. huynh nghe thì nghe, hoặc nghĩ ra biện pháp khác. Cuối cùng chủ ý thế nào cũng là phụ thuộc vào Kế Tổ ca.” Ngũ Lang lên tiếng. Ngũ Lang thông minh, đã hiểu rõ ý tứ của Liên Mạn Nhi, giúp đỡ hoàn thiện lời nói của Liên Mạn Nhi, đem nhà mình hoàn toàn thoát ra.
“Kế Tổ, lời của ông nội con phải nghe.” Liên Thủ Tín lên tiếng, “Thu tô thì được thì tốt, nếu thật sự không được thì hù dọa một chút cũng được, nhưng đừng làm thật. Nếu không, một mảnh hảo tâm của ông nội con đã bị chà đạp rồi.” Liên Thủ Tín nói.
Liên Mạn Nhi cơ hồ nhịn cười không được, nàng cũng đoán được Liên Thủ Tín sẽ nói như vậy.
Đây là lời thật tâm của Liên Thủ Tín. Mà nói vào lúc này rất có tác dụng. Đúng là mong muốn của Liên Mạn Nhi, đem nhà mình thoát sạch sẽ.
Giả vờ ngu ngốc gì đó Liên Thủ Tín đã làm được. Tuy trong lòng Liên Mạn Nhi cảm thấy ý của Liên Thủ Tín không giống với ý của nàng, nhưng một chiêu thái cực thôi thủ này, ba cha con các nàng đã phối hợp không chê vào đâu được, thật đáng mừng.
Thương nghị cả buổi, có được kết quả như vậy, Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị cũng đành phải cáo từ đi về.
“Lời nói kia, nói lão gia tử không nên cho nhà lão Vũ thuê đất, cũng chỉ Kế Tổ dám nói, ta thật không dám nói.” Liên Thủ Tín thở dài.
Tiếng thở dài này của Liên Thủ Tín có chút ý vị sâu xa. Liên Mạn Nhi cảm thấy cao hứng vì hắn, Liên Thủ Tín rốt cuộc đã bắt đầu biết suy nghĩ độc lập, không dựa vào quan hệ của hắn và Liên gia nữa.
“Kế Tổ hắn thực sẽ nhờ quan phủ sao?” Trương thị hỏi.
“Việc này còn phải tùy tình hình.” Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ rồi nói. Nếu như Liên Kế Tổ có bản lĩnh, như vậy thì hoàn toàn không cần làm thêm việc gì, chỉ cần hù dọa một chút, tiền thuê đất có thể lấy được ngay. Nhưng nếu hắn không có bổn sự như vậy, thì thực sự phải làm thật.
“Ta nói là, có phải Kế Tổ hắn không hạ thủ được phải không?” Trương thị giải thích.
“À.” Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ. “Mẹ, đây không phải là chuyện hung ác hay không hung ác, Kế Tổ ca muốn thu tô, không có biện pháp khác, chỉ có thể làm như vậy.”
“Con không tin biện pháp này Kế Tổ ca với đại tẩu không tự nghĩ ra được.” Ngũ Lang nói, “Bọn hắn là muốn cho cha làm việc này, bọn hắn sẽ vô can.”
Người một nhà đều nhìn Liên Thủ Tín.
“Bên trong bếp lò còn có hai củ khoai lang, có lẽ đã chín, Mạn Nhi, tiểu Thất, cha đi lấy cho hai con.” Liên Thủ Tín đứng lên.
… …
Hai ngày kế tiếp, mỗi ngày Liên Kế Tổ với Tưởng thị đều đến nhà Liên Mạn Nhi, nói chuyện thu tô không thuận lợi như thế nào như thế nào. Một nhà Liên Mạn Nhi chỉ cố dùng lời an ủi.
Không phải bọn họ không chịu hỗ trợ, mà là vì chuyện này chỉ có một biện pháp như vậy, Liên Kế Tổ có thể làm được, hơn nữa còn thích hợp hơn so với bọn hắn.
Cuối cùng, Liên Kế Tổ vẫn đưa danh thiếp cho huyện nha. Huyện nha phái người, cầm gông xiềng đến bắt huynh đệ Vũ gia.
Lão nương Vũ gia nhào vào trong ngực Liên Kế Tổ, người một nhà ôm lấy đùi Liên Kế Tổ.
“Ông nội ngươi là người phúc hậu như thế nào, ngươi thế nào lại hung ác như vậy a. Cháu trai à, ngươi tuyệt đối không giống ông nội ngươi, chúng ta là thân thích từ ngày xưa, ngươi thực nỡ xuống tay a, gia phong lão Liên gia thay đổi… Tiền thuê đất chúng ta giao, chúng ta giao còn không được à…”
Chương 418: Tiễn Đưa
Liên Kế Tổ đưa sai dịch tới, huynh đệ Võ Nhị Cẩu cùng Võ Tam Cẩu rốt cuộc cũng chịu thành thành thật thật giao tiền thuê đất. 24 mẫu đất của Liên gia, căn bản không mất mùa giống như lời hai người bọn họ nói, trái lại, bởi vì năm nay mùa màng tốt, Liên lão gia tử cùng chúng con cháu chăm sóc hoa mầu cũng tỉ mỉ, năm nay Liên gia có mùa thu hoạch lớn.
Huynh đệ Vũ gia đem hết lương thực đã giấu kín ra, có cả sổ sách lúc trước đã bán một phần.
Vốn có cả lương thực của ba khẩu phần nhà Liên Thủ Lễ. Những ngày này Liên Thủ Lễ cũng giúp Liên Kế Tổ chạy việc bên ngoài, bận không ít. Nên Liên Diệp Nhi không khách khí, cầm danh sách Liên Mạn Nhi đã giúp tính toán, bắt đầu đong lương thực.
100 cân đậu phộng nguyên vỏ, 800 cân gạo kê, 200 cân hạt kê, 80 cân đậu nành, 20 cân đậu đỏ.
Trong nhà Liên Diệp Nhi cũng có trồng đậu phộng, đủ cho người một nhà thỉnh thoảng làm bữa ăn ngon, 100 cân đậu phộng này định sẽ bán hết lấy tiền, ít nhất có thể được một lượng bạc. Gạo kê dùng làm lương thực hằng ngày; hạt kê với đậu đỏ dùng để gói bánh trái vào mùa đông, tết Đoan Ngọ sang năm có thể dùng để gói bánh chưng; về phần đậu nành có thể làm đậu hủ, làm dầu nành, còn có thể ủ thành rau giá ăn.
Từng này là một năm lương thực cũng không sai biệt lắm. Liên lão gia tử đã đáp ứng cho bọn hắn một năm khẩu phần lương thực, ai đều đã biết, bọn hắn lấy không nhiều cũng không ít.
Phần còn lại, ngoại trừ lương thực dùng để nộp thuế , Liên Kế Tổ lấy ba phần, Vũ gia giữ lại một phần.
600 cân đậu phộng , 2200 trăm cân gạo kê, 500 cân hạt kê, 200 cân đậu nành, 100 cân đậu đỏ, đây là số lương thực Liên Kế Tổ thu tô.
Mà huynh đệ Vũ gia cũng được không ít, 300 cân đậu phộng, 800 cân gạo kê, 200 cân hạt kê, 50 cân đậu nành, 30 cân đậu đỏ. Chỉ riêng tiền công thu hoạch hoa mầu đã có thể lấy được như vậy, mười dặm tám thôn quanh đây cũng chỉ duy nhất một hộ như Vũ gia. Hơn nữa ngoại trừ những lương thực này, tất cả củi rơm đều là Vũ gia được.
Đừng xem nhẹ những bó củi này, nếu muốn bán cũng có thể bán được một khoản tiền. Trong mùa đông giá rét ở Tam Thập Lý doanh tử, hộ nông dân muốn sưởi ấm phần lớn dựa vào đốt những bó củi ngoài đồng. Có những nhà ít ruộng, bó củi không đủ, phòng ở vào mùa đông như lò lạnh. Cứ đến mùa đông, các hộ nông dân thà nguyện ăn cơm ít một chút, cũng phải sưởi phòng cho ấm áp đã.
Dù vậy, đợi sai dịch đều đi hết, lão nương Vũ gia kia cùng với huynh đệ Võ Nhị Cẩu, Võ Tam Cẩu vẫn khóc mắng trước cửa ra vào một hồi. Đơn giản là mắng Liên Kế Tổ ỷ thế hiếp người, vi phú bất nhân, giàu mà không có nhân đức các loại.
Lúc ấy Liên Kế Tổ cũng không ở đó. Về sau nghe nói lại thì liền giận dữ. Liên Kế Tổ thả lời ra, nói muốn thu hồi lại đất, không cho huynh đệ Vũ gia trồng trọt nữa. Huynh đệ Vũ gia nghe xong, liền đem mặt cười đi tìm Liên Kế Tổ, cầu hắn đừng lấy lại đất.
Bởi vì chuyện thu tô, náo nhiệt vài ngày mới bình tĩnh lại. Một nhà Liên Mạn Nhi phải trông coi cửa hàng với xưởng, lại vội vàng bón phân cho ruộng, còn có làm rượu nho, bề bộn vô cùng, không có thời gian cùng tinh lực đi tham dự.
Hôm nay vừa ăn qua điểm tâm, Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị đã tới nói chuyện, nói ngày mai phải trở về Thái Thương.
“Đều sắp xếp xong rồi hả?” Liên Thủ Tín liền hỏi, “Xe ngựa đã thuê chưa, thuê mấy chiếc, đều là cái xe đó hả?”
“Đã thuê rồi, là xe trên thị trấn.” Liên Kế Tổ lên tiếng, dừng một chút mới nói tiếp. “Tứ thúc, cháu thuê một chiếc xe. Còn lương thực… cháu đều

