Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4502)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

i lang non năm văn tiền, đây cũng là giá cả tương đương có lợi.


“Hạt ngô giống với cây khoai lang non của ta số lượng cũng có hạn, không phải muốn mua bao nhiêu thì có bấy nhiêu.” Liên Mạn Nhi lại nói một mức số lượng đại khái rồi để cho Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng tùy tình hình mà xử lý.


“Được, chúng ta đây dựa vào cái này để thương lượng.”


… … …


Ngô Ngọc Quý không hổ là người môi giới nổi tiếng nhất trấn Thanh Dương, chỉ cần hai ngày, hắn với Ngô Gia Hưng đã bàn xong chuyện này.


“Nói xong việc này, mồm miệng của ta đều mỏng một tầng.” Có thể nói được một chuyện như vậy, Ngô Ngọc Quý rất đắc ý.


Buổi sáng hôm nay những người liên quan đều được mời đến chính sảnh Liên gia, rồi thỉnh một số người trong đó làm chứng, bắt đầu kí khế ước.


Trên giường gạch trong chính sảnh đặt một cái bàn. Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang với tiểu Thất an vị ở cái bàn bên cạnh, phía trước Ngũ Lang là giấy và bút mực, trước mặt tiểu Thất là một khung bàn tính. Ngô Gia Hưng lần lượt lấy khế đất từ trong tay từng người Triệu gia thôn, Liên Mạn Nhi phụ trách kiểm nghiệm khế đất, tiểu Thất phụ trách tính toán giá trị bao nhiêu bạc. Sau đó đem khế đất cho Ngũ Lang xem qua, đem đồng ruộng, giá cả các loại ghi chép lại.


Tổng cộng có mười tờ khế đất, mỗi một mảnh đất diện tích không giống nhau, tổng cộng chín mươi bốn mẫu, mỗi mẫu định giá bốn lượng bạc, tổng cộng tiền cần trả là ba trăm bảy mươi sáu lượng bạc.


Trải qua đo đạc, tương ứng với khế đất. Kế tiếp là khế ước mua bán, mọi người ký tên đồng ý. Bởi vì không phải là lần đầu tiên mua đất nên đối với thủ tục này mọi người đều rất quen thuộc, rất nhanh liền ký xong khế ước.


Khế ước được kí xong, Liên Mạn Nhi liền về hậu viện, mở rương lấy bạc. Năm nay thu nhập từ việc bán ngô, tiền Thẩm Lục để lại khi lấy đi khoai lang, cộng thêm thu nhập mấy tháng từ cửa hàng, còn có tiền bán một phần đậu phộng, gạo kê với hạt kê, ngoại trừ hai cọc chi tiêu là làm nhà mới và hơn mười mẫu đất núi thì tiền còn lại đủ trả chi phí mua đất lần này, lại còn thừa lại.


Ngô Gia Hưng cùng Ngũ Lang cầm bạc, Liên Mạn Nhi đi theo phía sau trở lại chính sảnh.


Đem bạc trả ra ngoài, văn khế trắng đã hoàn thành, chỉ cần Ngô Ngọc Quý cầm khế ước đến huyện nha đổi lấy khế ước đỏ nữa là xong xuôi.


Sau đó lại cùng mọi người ký kết việc mua bán hạt ngô giống với cây khoai lang non.


Hạt ngô giống bán ra ngoài ba trăm sáu mươi cân, cây khoai lang non bán ra ngoài một ngàn hai trăm ba mươi cây.


Ba trăm sáu mươi cân ngô giống đến sang năm sẽ thu được ba ngàn sáu trăm cân. Khoai lang non đầu xuân sang năm có thể thu được sáu ngàn một trăm năm mươi văn tiền.


Đương nhiên thu hoạch lớn nhất là mảnh ruộng đồng nối tiếp nhau kia, hôm nay mua vào được chín mươi bốn mẫu, cộng thêm nhà Liên Mạn Nhi vốn có bốn mươi lăm mẫu, tổng cộng là một trăm ba mươi chín mẫu đất.


Ngày hôm sau Ngô Ngọc Quý cầm văn khế trắng đi huyện nha, trong ngày trở về, đã đổi xong khế ước đỏ giao vào tay Liên Mạn Nhi.


Ăn xong bữa tối, người một nhà ngồi vây quanh trên giường gạch.


“Mạn Nhi a, hiện tại chúng ta có bao nhiêu mẫu đất rồi?” Trương thị liền cười ha hả hỏi.


Liên Mạn Nhi đang ăn hạt óc chó nên không nói chuyện, chỉ chỉ hướng tiểu Thất chép miệng.


“Mẹ, chúng ta hiện tại có một trăm ba mươi chín mẫu, vùng núi sáu mươi tám mẫu, tổng cộng là… 207 mẫu đất.” Tiểu Thất nói ra cực kỳ nhanh.


“Chúng ta cũng có hơn hai trăm mẫu đất rồi.” Trong thanh âm của Trương thị lộ ra mừng rỡ. Kỳ thật trong lòng nàng đã rõ trong nhà có bao nhiêu mẫu đất rồi, chỉ là cố ý muốn hỏi một câu bởi vì quá cao hứng. “Nhà chúng ta như vậy, xem như cũng là địa chủ phải không?”


Người một nhà ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, mỗi người có một ý kiến.


“Sao lại không tính, nhà có 100 mẫu đất đã là địa chủ rồi.” Lý thị trước tiên cười nói.


“Con cảm thấy chúng ta cũng có thể xem là địa chủ rồi. Cho dù không thể cùng so sánh với đại địa chủ, chúng ta có hai trăm mẫu đất này cũng có thể coi là tiểu chủ.” Trương thị lên tiếng.


“Mạn Nhi, con nói xem?” Liên Chi Nhi liền hỏi Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi nghiêng đầu, nàng suy nghĩ rất nghiêm túc, hiện tại nàng xem như địa chủ sao?


Chương 420: Công Nhân Làm Thuê


Trong lòng Liên Mạn Nhi âm thầm tính toán, nhà nàng tổng cộng có sáu miệng ăn, hai người trưởng thành, bốn đứa bé. Sáu miệng ăn cùng sở hữu hơn hai trăm mẫu ruộng đồng, một cái cửa hàng, xưởng dưa chua cùng xưởng rượu nho mỗi loại một cái. Chỉ tính sơ như vậy thì nhà nàng có lẽ đã bước vào cánh cửa địa chủ rồi.


Sĩ nông công thương.


Có hoàng đế tự mình hạ chỉ ban thưởng, có cổng chào ngự tứ khen ngợi, mặc dù nhà các nàng còn chưa có người làm quan, nhưng đã có được địa vị siêu nhiên, thậm chí vượt qua sĩ bình thường.


Như vậy xem ra, nhà các nàng không chỉ là địa chủ, mà vẫn là địa chủ cực kỳ có thể diện.


Nhưng xem xét từ một phương diện khác, trong cửa hàng nhà nàng chỉ có một số tiểu nhị, trong nhà chỉ có một chiếc xe bò con, thời điểm thu hoạch vụ thu tuy có mướn người làm công nhật, nhưng trong nhà lại không có đứa ở.


Chủ vị đã có, giờ còn thiếu hụt một ít phối trí, đợi các loại đều phối trí toàn bộ rồi, nhà các nàng liền là hoàn toàn là nhà chủ nhân rồi.


“Cha, mẹ, chúng ta nên tính mướn ít người thôi.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.


“Không phải đã thương lượng với Gia Hưng rồi sao, để cho bọn hắn tìm trước giúp ta. Đầu xuân sang năm trồng trọt, chúng ta liền mướn người.” Liên Thủ Tín cười nói, “Làm công nhật khẳng định phải mướn, nếu có đứa ở tốt, ta cũng mướn thêm hai ba người.”


“Còn có con la và xe ngựa, một thời gian nữa cũng phải dùng tới, cũng nói với ông ngoại chậm rãi tìm kiếm cho ta.” Trương thị cũng nói theo.


“Yên tâm, chuyện này cha con đều để trong lòng cho các con rồi, bảo đảm xử lý thỏa đáng.” Lý thị lên tiếng.


“Mẹ, con nghĩ giờ chúng ta nên mướn người.” Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ rồi nói ra.


“Hiện tại mướn người gì?” Trương thị liền hỏi.


“Người làm việc vặt trong sân chứ sao.” Liên Mạn Nhi nói.


Tạm thời trong hậu viện Liên Mạn Nhi không có ý định mướn người. Đây là bên trong, nếu như không phải người ở bán đứt thì nàng chưa đủ yên tâm để sử dụng. Nhưng tiền viện có rất nhiều chuyện, nàng muốn mướn người để giảm bớt gánh nặng cho người trong nhà.


Khí trời dần dần chuyển sang lạnh lẽo, nhiều gian phòng như vậy đều cần nhóm lửa sưởi ấm. Ví dụ như trong hai phòng bồn cầu tự hoại, ví dụ như phòng ngủ của Lỗ tiên sinh, còn có thư phòng của Ngũ Lang với tiểu Thất, chính sảnh tiền viện. Mỗi ngày cần phải đốt cho ấm áp, rất cần nhân công.


“… Liền mướn người nhóm lửa đi, nhất là vào sáng sớm và đêm khuya, cam đoan buổi sáng lúc chúng ta thức dậy phòng phải ấm áp, sau khi nằm ngủ, cả đêm cũng phải ấm áp. Còn có nhà vệ sinh kia, hàng ngày cũng phải cam đoan ấm áp, còn có đun nước nóng tắm nữa.” Liên Mạn Nhi đem ý nghĩ trong lòng đều nói ra.


“Cũng k

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cưng Chiều Em Cả Đời

Chồng coi tiền hơn cả mạng sống của con

Đọc Truyện Sao Đỏ Voz Full

Tôi nhớ cô rồi, về nhà đi!

Người gây ra chuyện rồi bỏ chạy là anh, bảo em phải làm sao đây?