Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4473)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

ợi gì.


“Lão Tứ, vậy ta về đây.” Liên Lan Nhi chào tạm biệt đám người Liên Thủ Tín. “ Chi Nhi, Mạn Nhi hai người cùng đại cô vào thành ở vài ngày, vui vẻ chơi đừa chút đi. Ngũ Lang và Tiểu Thất đi học mà được nghỉ cũng vào thành chơi nhé. Lão Tứ a, vợ chồng các đệ cũng đừng tham việc quá, nghỉ ngơi thì vào thành, ta và tỷ phu sẽ chiêu đãi mọi người.”


Liên Lan Nhi, La Bảo Tài mang theo Kim Tỏa, Ngân Tỏa lên xe ngựa, từ từ mà đi.


Tiễn Liên Lan Nhi đi xong, Trương Thanh Sơn, Ngô gia cũng lần lượt tạm biệt, chỉ có Lý thị và Trương Thái Vân ở lại.


Người một nhà liền tụ tập ở Đông phòng, kiểm kê lễ vật hôm nay nhân được. Trên giường gạch, bày một chiếc bàn ấm, Liên Mạn Nhi ngồi bên cạnh chấp bút ghi chép. Trầm gia tặng bồn cảnh bằng ngọc thạch, một chậu được bày tại Tây phòng, một chậu thì bày ở thư phòng ngoại viện. Tống gia tặng một đôi bình sứ lớn đem bày ở phòng khách ngoại viện. Tri Huyện tặng một đôi mạo đồng cũng bày ở phòng khách.


Còn những thước vải được Trương thị chia ra bọc lại, cất vào trong tủ. Tống gia tặng bạc thì giao lại cho Liên Mạn Nhi. Về phần những thứ khác, hoặc là niêm phong lại cất trong nhà kho, hoặc là đem ra bày trong phòng mọi người, Liên Mạn Nhi đều dựa theo đó ghi chép rõ ràng vào trong sổ.


Đem đồ đạc chỉnh lý xong hết thì sắc trời cũng đã tối đen. Liền gọi một nhà ba người Liên Diệp Nhi, còn có vợ chồng Liên Kế Tổ và Tưởng thị, mọi người cùng nhau ăn cơm.


Sau bữa cơm chiều, một nhà ba người Liên Diệp Nhi cùng vợ chồng Liên Kế Tổ và Tưởng thị trở về nhà cũ, Liên Thủ Tín cùng Lỗ tiên sinh nói chuyện. Liên Chi Nhi, Ngũ lang, Tiểu Thất và Trương Thái Vân cũng cùng nhau đưa Lý thị đi dạo trong sân. Đông phòng chỉ còn Liên Mạn Nhi và Trương thị.


“Mẹ, đại cô đem cha gọi đến một bên nói chuyện là có chuyện gì, người đã hỏi chưa?” Liên Mạn Nhi hỏi Trương thị.


“Có thể có chuyện gì, cha con cũng không đồng ý.” Trương thị nói.


Liên Mạn Nhi ồ lên một tiếng liền tiến đến sát gần Trương thị.


“Mẹ a, không phải đều nói đại cô rất biết cư xử sao? Người đã nói với nàng như vậy rồi, nàng quay lại, vẫn còn muốn nói chuyện với cha?” Liên Mạn Nhi chớp mắt hỏi Trương thị.


“… Nàng chưa từ bỏ ý định chứ sao.” Trương thị nghĩ một chút, nói.


“Mẹ, người không phải là đem lời nói ra rõ ràng rồi sao, nàng còn nghĩ gì mà không hết hy vọng?” Giọng Liên Mạn Nhi êm ái nói. “Mẹ, không phải nói chuyện hôn sự của chúng con đều là mẹ định đoạt sao? Muốn đặt hôn nhà chúng ta, người làm chủ là mẹ đã khẳng định rồi, nên mới đi tìm cha nói chuyện. Đại cô thật khôn khéo, xem nàng hành động thật…. “


Liên Mạn Nhi ra vẻ bối rối không biết giải thích thế nào.


“… Cha con, hắn nghe lời đại cô của con a…. “ Trương thị suy nghĩ, chậm rãi nói.


Liên Mạn Nhi ho khan hai tiếng che dấu nụ cười tươi, rốt cục cũng hướng dẫn được Trương thị nghĩ đến điểm quan trọng.


“Mẹ, hóa ra chúng ta ai nói cái gì cũng xem như không, vẫn là đại cô có thể a…. Lúc đại cô gọi cha đi nói chuyện, người xem cha, thật vâng lời, liền đi theo. Cái tư thế kia, cũng không khác biệt với lúc ở gần bà nội….”


Răng rắc, quả hạch đào trong tay Trương thị bị bóp nát.


Chương 411: Nổi Giận


Edit: Lê thanh Trên đường đi từ Tam Thập Lý doanh tử đến thị trấn Cẩm Dương, một chiếc xe ngựa đang chạy cực kỳ nhanh. Ngồi trong xe là một nhà bốn người Liên Lan Nhi, La Bảo Tài, Kim Tỏa cùng Ngân Tỏa.


Xe ngựa liên tục xóc nảy mấy lần làm cho Ngân Tỏa cau mày, lên tiếng phàn nàn.


“Xe này đi kiểu gì vậy, lúc đi cũng không xóc nảy như vậy.” Kim Tỏa không hạ giọng mà nói to cho phu xe ở ngoài thùng xe nghe thấy.


Không biết có phải vì vách xe vô cùng dày hay không mà xa phu bên ngoài không nghe được Ngân Tỏa phàn nàn, xe ngựa lại tiếp tục xóc nảy hai cái liên tục.


La Bảo Tài thấy con gái phàn nàn liền đem cái đệm dưới người hắn đưa tới. Đây cũng không phải xe ngựa của nhà bọn hắn, xa phu cùng xe ngựa đều là của Tống gia người ta, có chút không tiện cũng cố nhịn.


Liên Lan Nhi đang trầm tư chợt nghe thấy lời nói của Ngân Tỏa liền tỉnh lại. Nàng từ nhà Liên Thủ Tín đi ra, ngồi lên xe ngựa liền bắt đầu suy nghĩ, đem một chuyện trọng yếu đã quên mất.


Liên Lan Nhi đem tay vươn vào trong tay áo, lấy ra một túi tiền, từ bên trong lấy ra một thỏi bạc. Thỏi bạc kia chưa đủ một lượng mà chỉ khoảng năm sáu phân.


La Bảo Tài thấy Liên Lan Nhi lấy ra một thỏi bạc lớn như vậy cũng có chút đau lòng, môi rung rung hai cái nhưng cũng không lên tiếng. Ngân Tỏa liếc mắt nhìn thỏi bạc, trên mặt lộ ra chút không kiên nhẫn. Kim Tỏa bên cạnh đang buồn bực nhét điểm tâm vào trong miệng. Đây là điểm tâm lấy từ bàn rượu ban nãy. Hắn vừa lên xe liền bắt đầu ăn, căn bản không rảnh đi bận tâm sự tình khác.


… …


Xe rốt cục không hề xóc nảy nữa, Liên Lan Nhi lướt nhìn qua ba người nhà bên người, nhẹ nhàng thở một hơi.


“… Ai có thể nghĩ tới, một đám mây có thể khiến trời mưa kia!… Đúng là chuyện không ai nghĩ tới a…” Liên Lan Nhi phát ra một tiếng cảm khái không đầu không đuôi như vậy .


“Chuyện này…” La Bảo Tài đến bây giờ mới dám hướng Liên Lan Nhi hỏi thăm.


“Không thành.” Liên Lan Nhi liếc qua Kim Tỏa, thấy khóe môi Kim Tỏa vướng ít bột điểm tâm, liền lấy khăn ra, vươn tay giúp Kim Tỏa lau đi. “Chuyện này của Kim Tỏa coi như xong đi. Hôm nay ta cũng thấy, nha đầu Mạn Nhi kia cũng không dễ đối phó. Thực sự mà gả cho Kim Tỏa thì chúng ta không có đường chen vào trước mặt. Nàng sẽ chèn ép hết Kim Tỏa.”


La Bảo Tài a một tiếng, liền không nói thêm lời nào. Tất cả việc trong nhà hắn đều do Liên Lan Nhi quyết định, bảo hắn làm gì hắn liền làm cái đó là được rồi.


Liên Lan Nhi lại liếc nhìn Ngân Tỏa có chút nhíu nhíu mày.


“Mẹ nhìn con làm gì?” Ngân Tỏa hỏi.


“Mẹ không phải đang cân nhắc chuyện của con sao?” Liên Lan Nhi lên tiếng.


“Mẹ, con phải nói với mẹ trước. Mẹ muốn tìm người cho con cũng được nhưng không thể ở nông thôn, bẩn thỉu chết a.” Ngân Tỏa liếc mắt quay đầu đi.


“Nha đầu nhà ngươi, con sao lại không biết tốt xấu như thế.” Liên Lan Nhi liền quở trách Ngân Tỏa. “Ở nông thôn hay không ở nông thôn đều như nhau, cũng không phải đem ngươi cho cái nhà nghèo mạt rệp… Con chưa thấy qua đại địa chủ nhà người ta thôi, mẹ cũng chưa thấy nhưng đã nghe bà ngoại con từng kể qua rồi.”


“Hay con xem cậu tư con đấy, cái sân rộng kia, cái phòng kia, xem người mà người ta kết giao, lễ vật mà người ta nhận. Đã có tòa cổng chào này, lúc này mới cái chỉ có thế thôi. Về sau a… Đồ đến thò tay, cơm đến há miệng, ai trông thấy người ta cũng phải cúi đầu khom lưng kia… Trong huyện thành những nhà chân chính có tiền có thể diện, nhà ai mà không phải đại địa chủ? Muốn mua một tòa nhà trong thành là chuyện nhỏ như nhổ một cọng tóc thôi. Như chúng ta khổ ha ha đấy, phải dựa vào tiền kiếm từ cửa hàng để ăn cơm. Một hạt gạo, một mảnh lá rau ta đều phải dùng tiền đi mua, người ta cái gì cũng không cần dùng tiền nhưng đều được ăn thứ tốt nhất, tươi m

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Đã Nói Lời Tạm Biệt Full

Năm Ấy Được Gặp Anh

Cô Dâu Mạo Danh

Bị vợ phát hiện ngoại tình, chồng còn thẳng thắn đưa ra ”giao kèo ly hôn” khiến vợ sững người

Người yêu tôi là ma cà rồng