Hôm nay, Trương thị còn nấu thêm vào một cái trứng vịt muối cho mỗi người.
Trứng vịt muối muối đủ ngày, đập nhẹ ở đầu, rồi dùng chiếc đũa đâm vào trong lòng đỏ trứng là lấy ra dễ dàng.
Tiểu Thất thích ăn trứng vịt muối, chờ hắn ăn xong phần của mình, đưa đôi đũa sang thức ăn, thời điểm thu hồi ánh mắt về, liền thấy trong bát cơm đã thêm một cái lòng đỏ trứng vịt muối béo ngậy.
Ăn cơm xong, Triệu thị và Liên Diệp Nhi dùng xe ba gác, đẩy hai thùng nước cơm cặn về nhà cũ, nơi đó còn có hai mươi con gà cùng sáu còn heo phải cho ăn.
Nhà Liên Mạn Nhi hứa cho Triệu thị một con heo, chỉ cần Triệu thị cho ba con heo ăn, thì thức ăn gia súc đều là nhà Liên Mạn Nhi ra. Triệu thị cảm thấy như vậy là rất quý, lại đem việc cho ăn ba con heo nhà Liên Mạn Nhi cũng ôm đồm luôn.
“Ba con cũng là cho ăn, sáu con thì cũng như vậy, không khác là bao.” Triệu thị nói như vậy.
Một nhà Liên Mạn Nhi cơm nước xong, liền ngồi nói chuyện để tiêu thực.
“Ca, ca cùng Tiểu Thất buổi chiều đi đến trường trấn trên, xem có thể đi chỗ Ấu Hằng ca một chuyến hay không, hỏi một chút năm nay trái tầm bóp lúc nào nhà hắn sẽ lấy.” Liên Mạn Nhi liền nói với Ngũ Lang cùng Tiểu Thất, “Miếng đất trồng trái tầm bóp của chúng ta cũng chín rồi.”
“Đúng là nên hỏi một chút, mẹ xem đều có người đến thu hoặc rồi, nhưng không phải là nhà của Vương tiểu Thái y.” Trương thị nói.
“Được, một hồi ta sẽ mang Tiểu Thất đi trước tìm Ấu Hằng ca, sau đó lại đi học.” Ngũ Lang nói.
“Tỷ, muốn hái trái tầm bóp, chờ đệ và ca ca học xong rồi hái.” Tiểu Thất nói.
Chờ chạng vạng Ngũ Lang và Tiểu Thất từ trường học trở về, liền kể việc buổi trưa bọn họ gặp được Vương Ấu Hằng.
“Ấu Hằng ca nói nhà hắn đã bắt đầu thu trái tầm bóp, chúng ta lúc nào đưa đi qua đều được.”
“Vậy ngày mai đi hái trái tầm bóp nhé?” Liên Thủ Tín nói.
“Cha, đợi một ngày nữa đi, ngày kia con và Tiểu Thất được nghỉ, chúng ta cùng nhau hái.” Ngũ Lang nói.
“Cũng được.” Liên Thủ Tín đồng ý.
Lúc này, Lỗ tiên sinh từ trên núi xuống dưới, mọi người vội vàng mời Lỗ tiên sinh lui qua kháng, bưng lên trà ngon trái cây ngon chiêu đãi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất bày bàn học, bắt đầu làm bài tập, cũng thường hướng về phía Lỗ tiên sinh thỉnh giáo.
Trương thị, Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi ba mẹ con chuẩn bị cơm chiều.
Hiện tại cơm chiều người một nhà các nàng đã ở cửa hàng bên này ăn, bởi vì có Lỗ tiên sinh cùng bọn họ ăn cơm, nên bữa cơm đêm nay, tự nhiên thêm đồ ăn.
Lỗ tiên sinh là người phía nam, so với món ăn chưng hấp, thì hắn càng thích ăn xào rau.
Trứng gà xào mộc nhĩ, đậu cô-ve xào tỏi, đây là món làm cho Lỗ tiên sinh, mặt khác còn có làm bí đao xào tôm, đậu hũ dồn thịt, đậu hủ xào cay, canh cải thìa.
Tay nghề của mấy mẹ con đều bất phàm, hơn nữa có thêm đồ gia vị Liên ký đặc chế, bữa cơm này, ngay cả Lỗ tiên sinh từng ăn qua sơn trân hải vị, cũng ăn vừa lòng cực kỳ.
Sau khi ăn xong, Liên Thủ Tín đem cái bàn đặt ở trong viện, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang, Tiểu Thất ngồi cùng một chỗ, nghe Lỗ tiên sinh giảng bài.
Xa hơn một chút, Trương thị và Liên Chi Nhi đang thiêu thùa may vá, Liên Thủ Tín lấy cỏ khô cho bò con.
Hết thảy đều bình lặng mà tốt đẹp…
Hôm sau, là ngày hưu mộc Ngũ Lang cùng Tiểu Thất được nghỉ ở trường, trong cửa hàng chỉ để lại Trương thị coi chừng, còn lại một nhà năm người vội vàng lên xe đi xuống ruộng. Còn chưa tới đầu mảnh đất, xa xa liền thấy một mảnh màu hồng như lửa.
Nhà Liên Mạn Nhi đã mở hơn ba mẫu đất trồng trái tầm bóp, trái tầm bóp này sức sống rất mạnh, tự mình mọc lan tràn từng mảnh từng mảnh đất, hiện tại trái tầm bóp chín, từng trái màu đỏ hợp thành một biển đỏ.
Đến đầu đất, người một nhà đều cầm theo rổ, và bao tải đi xuống xe.
Liên Mạn Nhi giúp Tiểu Thất sửa sang lại một chút cái mũ rơm trên đầu, liền vào đất trồng trái tầm bóp.
Chỉ hái trái tầm bóp màu hồng đậm, chín rộ, đựng đầy rổ, đổ vào bao tải, bao tải đầy, liền cột miệng, đưa đến trên xe. Chờ chất đủ một xe, liền theo Liên Thủ Tín nhanh chóng đưa xe đến trấn trên.
Tới gần buổi trưa, Trương thị, Triệu thị và Liên Diệp Nhi mang đến bánh bao, đậu hủ cùng canh xương hầm, người một nhà vội vàng ăn qua, lại tiếp tục làm việc.
Tới gần chạng vạng, mới hái xong trái tầm bóp đã chín, một xe cuối cùng, Liên Mạn Nhi đi theo Liên Thủ Tín cùng nhau đưa đến trấn trên.
“Loại này, tốt hơn loại mọc trong khe suối.” Vương Ấu Hằng nói.
“Đây là thu hoạch lần đầu, ” Liên Mạn Nhi nói, “Tiếp qua nửa tháng, còn có thể lại thu một lần nữa.”
Đang nói chuyện, thì Vương chưởng quầy mamh bàn tính cùng sổ sách tiến vào báo sổ sách.
“Chúc mừng Liên tứ gia, tam cô nương, năm nay thu hoạch lớn…
Chương 388: Khuyên Học
Vương chưởng quầy liền gẩy đẩy hạt châu trên bàn tính báo cáo.
Nhà Liên Mạn Nhi tổng cộng đưa tới ba xe trái tầm bóp, mỗi một xe đều là mười bao tải.
“… Hai ngàn hai trăm mười ba cân, vẫn là giá năm trước, mỗi một cân năm văn tiền, tổng cộng là… Một vạn một ngàn lẻ sáu mươi lăm văn tiền.”
Nghe Vương chưởng quầy báo ra số lượng này, Liên Thủ Tín liền sửng sốt.
Hơn một vạn một ngàn văn tiền, cũng chính là mười một điếu tiền, đối với Liên Thủ Tín xem tiền lời quán cửa hàng Liên ký mỗi ngày mà nói, không coi là khoản lớn. Nhưng mà lấy ánh mắt hộ nông dân người ta bình thường nhìn, đây cũng là một số tiền lớn, đủ chi tiêu cho cả nhà trong một năm, còn có thể dư lại một ít.
Liên Thủ Tín sở dĩ có chút sững sờ, là vì hắn thật không ngờ, tùy tiện khai hoang trồng trái tầm bóp là có thể lập tức bán được như vậy. Tuy rằng lúc trước trồng, Liên Mạn Nhi nói qua đến lúc thu có hiệu thuốc bắc thu, khẳng định có thể kiếm tiền. Liên Thủ Tín cũng tin tưởng, nhưng cái thời điểm này, trong lòng hắn tính ra, hơn ba mẫu kia, nhiều nhất có thể kiếm một điếu tiền, đã là tốt nhất.
Hiện tại, mới thu trái tầm bóp đợt đầu, đã có mười một điếu tiền thu vào, làm cho Liên Thủ Tín như thế nào có thể không mừng rỡ kia chứ.
“Thiếu gia chúng ta biết Liên tứ gia trồng trái tầm bóp, nên năm nay cũng không tính thu người khác.” Vương chưởng quầy lúc này liền cười nói, “Hiện tại xem ra, quyết định của thiếu chủ nhà chúng ta là đúng.”
Vương chưởng quầy lời này tựa hồ là nhẹ nhàng nói tới, nhưng mà Liên Mạn Nhi lập tức liền hiểu được, Vương Ấu Hằng vẫn này chiếu cố các nàng.
“Mạn Nhi, tiền này, muội muốn lấy bạc. Hay là đồng tiền?” Vương Ấu Hằng liền hỏi Liên Mạn Nhi.
“Ấu Hằng ca, nếu tiện, liền cho chúng ta bạc đi.” Liên Mạn Nhi nói, cửa hàng nhà nàng mỗi ngày thu vào đều là tiền đồng. Cho nên có thể, nàng càng thích thu bạc.
Vương Ấu Hằng liền phất phất tay với Vương chưởng quầy, bảo hắn đi lấy bạc.
“Ấu Hằng ca. Một lát đến nhà muội ăn cơm đi.” Liên Mạn Nhi nói, “Lỗ tiên sinh buổi sáng hôm nay còn nhắc


