gọi tên cô lên bảng như lần trước nữa thì nguy.
Nam và Hưng nằm trong ban cán sự lớp, cũng là hai trong số ba thành viên của ban cán sự chi Đoàn. Thành viên còn lại là bạn hoa khôi Thùy Uyên. Chẳng hiểu sao mà Uyên lại được nằm trong ban chi Đoàn nữa, Nam cũng không nhớ rõ kết quả phiếu bầu đầu năm. Ngọc nói rằng chắc chắn có gian lận. Mà gian hay không thì chỉ có mình Uyên biết.
Giờ ra chơi, Nam, Hưng và Uyên cùng đến văn phòng Đoàn theo thông báo đã nhận. Tuy là không ưa nhau nhưng cùng là cán sự nên dù không muốn vẫn phải giáp mặt, với lại Nam không thích để chuyện riêng ảnh hưởng đến phong trào thi đua của lớp.
Tờ báo tường chắc là Duy đã mang đi nộp hôm qua rồi, không thấy ai đá động gì đến nữa. Chậu kiểng cũng được mấy đứa tổ Ba khiêng lên. Tập san thì khỏi phải bàn, hay tuyệt cú mèo, dù gì cũng là thành viên lớp Xã hội. Điều mà Nam tiếc rẻ chính là không được xem tiết mục văn nghệ mừng xuân trong giờ chào cờ hôm thứ Hai.
Gặp Kỳ ở cửa phòng Đoàn, Nam lùi lại để Hưng và Uyên vào trước, Uyên nhìn thấy Kỳ không thèm chào hỏi bạn bè gì, khoác tay Hưng đi thẳng vào trong. Nam đứng lại, cười toe toét với cô bạn, chắc sẽ mở màn bằng một câu đá xoáy nào đó chẳng hạn.
-Tạ Thế của mày rất đẹp trai nha. Con Múp mà biết là nó chọc mày chết luôn đó.
Kỳ cười gượng gạo. Đẹp trai thì đẹp trai, nhưng người ta đâu phải của cô. Chợt nhớ đến lời Thiên dặn mình, Kỳ kéo Nam lại gần hỏi nhỏ.
-Mày có uống thuốc ổng dặn không? Thuốc đó mắc lắm nha. Phải uống cho đều cho đủ nha.
-Tao biết rồi. Đâu dễ mà có thuốc bổ chùa uống vậy. Haha, lần này tao sẽ đá bay ông Duy xuống hạng cho mày coi.
Nam vỗ ngực đầy tự tin, Kỳ nở nụ cười có hơi chút toát mồ hôi, rồi hai người hí hửng dắt tay nhau vào phòng, đợi thầy Minh đứng ra chủ trì cuộc họp như thường lệ.
-Chủ nhật, thứ Hai và thứ Ba tới, trường chúng ta sẽ tham gia giao lưu với trường đại học Sư Phạm thành phố. Hội đồng nhà trường đã thống nhất để cán sự chi Đoàn mỗi lớp tham gia, không bắt buộc các em. Chi phí nhà trường sẽ lo.
-Tao thấy hay rồi đó Su.
-Chưa biết đi đâu mà hay cái gì? Giao lưu mà đi ba ngày chắc là cắm trại rồi. Để coi thử cho tụi mình đi đâu.
Cả đám lại tập trung nghe thầy Minh nói tiếp.
-Bên đại học Sư phạm đề xuất chúng ta sẽ đi Phan Thiết.
Rầm rì. Bàn tán xôn xao.
-Tao là tao kết rồi nha Su. Mày đi không? Đi luôn nha!
Tất nhiên là Kỳ phải đi rồi, nếu không ai sẽ giám sát Nam đây? Phan Thiết cách Sài Gòn những hơn 200 cây số, đi chi mà xa dữ vậy trời? Miệng thì cười nhưng trong lòng Kỳ bắt đầu lo lắng.
-Theo lịch trình thì hai trường sẽ tập trung ở đại lộ Đông- Tây lúc 7 giờ sáng ngày chủ nhật, cho nên các em phải có mặt ở trường lúc 5 giờ để chuẩn bị điểm danh và lên xe.
-Sớm vậy thầy! 6 giờ đi thầy, trường mình ra đó gần sát bên mà thầy!
-Không được, đây là quy định của cả trường, học sinh lẫn giáo viên đều phải thực hiện. Các em mang theo quần áo cho ba ngày ở lại, thuốc men nếu cần thiết. Xin phép gia đình là quan trọng.
-Ở lớp có bạn muốn đi cùng thì sao hả thầy?
Một đứa học ban Tự nhiên đứng dậy thưa.
-Bạn nào muốn đi cùng thì đóng 200 ngàn và chốt danh sách trước ngày thứ Sáu rồi nộp cho thầy. Để nhà trường còn thuê xe. Có ý kiến nào nữa không?
-Thầy cho cái lịch cụ thể đi. Ở ngoài đó 3 ngày mình đi đâu? Làm gì? Rồi ở đâu hả thầy?
Một đứa nữa học Cơ bản cũng xung phong.
-À, thầy quên. 7 giờ sáng chủ nhật khởi hành. Ra tới Phan Thiết là khoảng 2 giờ chiều, chúng ta sẽ được ở nhà nghỉ. Trường đại học Sư Phạm chịu tiền phần ở, chúng ta chịu phần ăn, nên ở chỗ nào là do họ quyết định. Sau đó, ăn trưa, ngủ nghỉ. Chiều 3 giờ, các em sẽ đi tham quan khu di tích Dục Thanh, nơi Bác Hồ đã từng dạy học trước khi lên đường vào Sài Gòn ra đi tìm đường cứu nước…
Nghe cái lịch trình dài dòng văn vẻ của thầy Minh, Nam che miệng ngáp dài, cô rất nóng lòng mong cho tới cuối tuần. Một cuộc thăm thú vui chơi trước Tết, cùng với Kỳ và… Bảo. Anh Hai cô học Sư phạm mà.
-Con Múp không có ở đây ha. Không là tao lôi nó đi luôn rồi. Sẵn tiện vun vén cho Hai tao với nó. Buồn tè luôn.
Kỳ hất đầu Nam nghiêng sang một bên,
đụng vai một thằng nào đó học A22, nó chử.i cũng ráng mà nghe chứ biết sao. Ngọc có nhắn tin cho Kỳ nói về việc cô sẽ nghỉ Tết trước, ở dưới quê lo đám tang cho nội rồi ăn Tết luôn hay sao đó, không nghe cô nhắc đến khi nào sẽ về Sài Gòn lại.
-À, mày có ở lại không? Chiều có tiết Thể Dục mà phải không?
-Có. Nhưng mà tao không ở lại được, thằng chả lôi tao đi ăn.
Vốn dĩ Kỳ định từ chối rồi, nhưng Thiên lại tìm cớ nói cần bàn về số thuốc đã đưa cho Nam nên bắt buộc cô không muốn đi cũng phải đi. Thiên nắm được điểm yếu của cô rồi. Nam cười gian tà nhìn Kỳ, hai người tự nhiên vô cùng mặc kệ bên kia Uyên đang liếc xéo và tức giận. Cô không hiểu tại sao Kỳ lại quan tâm và thân thiết với Nam như vậy, cả Hưng cũng nói tốt Nam trước mặt cô. Hai người cô yêu thương nhất đều trở mặt với mình và quay sang đối tốt với con nhỏ đó.
Uyên ghét Nam, ghét cái bộ dạng nhí nha nhí nhảnh đó. Gì mà tự nhiên và đáng yêu? Cô cảm thấy bất mãn vô cùng. Đáng ghét thì có. Người ta nói không có được thì phải cướp, và Uyên thì không thể dễ dàng mà để yên mọi thứ như vậy.
Theo lịch học của 12A7, hai tiết Thể Dục học từ 3 giờ 35 cho đến 5 giờ 15 chiều. Vẫn như thường lệ, mở màn bằng mấy vòng sân hồng hộc thở. Thầy Lập vẫn yêu thương học trò bằng cái cách quen thuộc của thầy như mọi khi.
Tiết đầu học thể dục nhịp điệu. Thầy bật nhạc cho các em cùng nghe, rồi cùng tập. Thầy làm mẫu một lần, hai lần, ba lần, các em tay chân quơ tứ tung loạn xạ, muốn xoay bên này nghiêng bên kia làm cái bài nhịp điệu giống như một bản kịch tàn. Thầy Lập cũng bất lực nhìn sang lớp bên kia, 12A21 cũng không khá hơn 12A7 là bao nhiêu.
Lắc đầu, hai thầy giáo dắt tay nhau vào ghế đá ngồi hàn huyên tâm sự chuyện từ nhà ra cổng, từ cổng đến trường. Mặc kệ các em muốn làm gì thì làm, dù sao cái môn này cũng không quan trọng, chỉ cần cuối năm thầy cho các em một chữ “Đạt” vào sổ là được rồi.
Tiết Thể Dục thứ hai thì khá hơn đôi chút, vì các bạn trai phấn khởi hơn với môn bóng chuyền. Còn mấy bạn gái cứ thấy bóng là sợ, nên cuối cùng toàn thấy con trai ra sân, tụi con gái tụm lại chia nhau hột dưa, hột bí ngồi cắn chơi.
-Thầy ơi, kí sổ đầu bài giùm em. Hai tiết A nha thầy.
Thầy Lập lườm lườm Nam, con bé này chỉ giỏi nịnh, nhưng có đứa học trò chăm như cô thì trường Phan mới nở mày nở mặt. Nhiều lúc thầy cũng muốn nổ banh chành như vị đồng nghiệp tên Giang kia lắm, thiếu điều muốn xin hiệu phó chuyên môn chủ nhiệm cái lớp A7 này nhưng mà nghĩ lại thì thôi, mình làm giáo viên thể dục cũng được rồi.
Thầy giở sổ, lấy viết kí cái roẹt rồi trả lại cho Nam, cô cười toe toét để lộ hàm răng trắng đều, đâu có ai mướn đi đóng quảng cáo kem đánh răng đâu mà lúc nào cũng cười hết. Mà thầy cũng phải công nhận Nam có nụ cười duyên hết sức, nhìn thấy con bé cười là có muốn cho giờ B cũng không được. Thương con bé vậy đó. Nên cả năm học Thể dục 12A7 toàn chơi nhưng chẳng có tiết nào không được loại tốt.
-Nam, em cất sổ đầu bài sẵn mang giỏ
bóng lên phòng dụng cụ giùm thầy. Phiền em quá!
Đâ
Nam và Hưng nằm trong ban cán sự lớp, cũng là hai trong số ba thành viên của ban cán sự chi Đoàn. Thành viên còn lại là bạn hoa khôi Thùy Uyên. Chẳng hiểu sao mà Uyên lại được nằm trong ban chi Đoàn nữa, Nam cũng không nhớ rõ kết quả phiếu bầu đầu năm. Ngọc nói rằng chắc chắn có gian lận. Mà gian hay không thì chỉ có mình Uyên biết.
Giờ ra chơi, Nam, Hưng và Uyên cùng đến văn phòng Đoàn theo thông báo đã nhận. Tuy là không ưa nhau nhưng cùng là cán sự nên dù không muốn vẫn phải giáp mặt, với lại Nam không thích để chuyện riêng ảnh hưởng đến phong trào thi đua của lớp.
Tờ báo tường chắc là Duy đã mang đi nộp hôm qua rồi, không thấy ai đá động gì đến nữa. Chậu kiểng cũng được mấy đứa tổ Ba khiêng lên. Tập san thì khỏi phải bàn, hay tuyệt cú mèo, dù gì cũng là thành viên lớp Xã hội. Điều mà Nam tiếc rẻ chính là không được xem tiết mục văn nghệ mừng xuân trong giờ chào cờ hôm thứ Hai.
Gặp Kỳ ở cửa phòng Đoàn, Nam lùi lại để Hưng và Uyên vào trước, Uyên nhìn thấy Kỳ không thèm chào hỏi bạn bè gì, khoác tay Hưng đi thẳng vào trong. Nam đứng lại, cười toe toét với cô bạn, chắc sẽ mở màn bằng một câu đá xoáy nào đó chẳng hạn.
-Tạ Thế của mày rất đẹp trai nha. Con Múp mà biết là nó chọc mày chết luôn đó.
Kỳ cười gượng gạo. Đẹp trai thì đẹp trai, nhưng người ta đâu phải của cô. Chợt nhớ đến lời Thiên dặn mình, Kỳ kéo Nam lại gần hỏi nhỏ.
-Mày có uống thuốc ổng dặn không? Thuốc đó mắc lắm nha. Phải uống cho đều cho đủ nha.
-Tao biết rồi. Đâu dễ mà có thuốc bổ chùa uống vậy. Haha, lần này tao sẽ đá bay ông Duy xuống hạng cho mày coi.
Nam vỗ ngực đầy tự tin, Kỳ nở nụ cười có hơi chút toát mồ hôi, rồi hai người hí hửng dắt tay nhau vào phòng, đợi thầy Minh đứng ra chủ trì cuộc họp như thường lệ.
-Chủ nhật, thứ Hai và thứ Ba tới, trường chúng ta sẽ tham gia giao lưu với trường đại học Sư Phạm thành phố. Hội đồng nhà trường đã thống nhất để cán sự chi Đoàn mỗi lớp tham gia, không bắt buộc các em. Chi phí nhà trường sẽ lo.
-Tao thấy hay rồi đó Su.
-Chưa biết đi đâu mà hay cái gì? Giao lưu mà đi ba ngày chắc là cắm trại rồi. Để coi thử cho tụi mình đi đâu.
Cả đám lại tập trung nghe thầy Minh nói tiếp.
-Bên đại học Sư phạm đề xuất chúng ta sẽ đi Phan Thiết.
Rầm rì. Bàn tán xôn xao.
-Tao là tao kết rồi nha Su. Mày đi không? Đi luôn nha!
Tất nhiên là Kỳ phải đi rồi, nếu không ai sẽ giám sát Nam đây? Phan Thiết cách Sài Gòn những hơn 200 cây số, đi chi mà xa dữ vậy trời? Miệng thì cười nhưng trong lòng Kỳ bắt đầu lo lắng.
-Theo lịch trình thì hai trường sẽ tập trung ở đại lộ Đông- Tây lúc 7 giờ sáng ngày chủ nhật, cho nên các em phải có mặt ở trường lúc 5 giờ để chuẩn bị điểm danh và lên xe.
-Sớm vậy thầy! 6 giờ đi thầy, trường mình ra đó gần sát bên mà thầy!
-Không được, đây là quy định của cả trường, học sinh lẫn giáo viên đều phải thực hiện. Các em mang theo quần áo cho ba ngày ở lại, thuốc men nếu cần thiết. Xin phép gia đình là quan trọng.
-Ở lớp có bạn muốn đi cùng thì sao hả thầy?
Một đứa học ban Tự nhiên đứng dậy thưa.
-Bạn nào muốn đi cùng thì đóng 200 ngàn và chốt danh sách trước ngày thứ Sáu rồi nộp cho thầy. Để nhà trường còn thuê xe. Có ý kiến nào nữa không?
-Thầy cho cái lịch cụ thể đi. Ở ngoài đó 3 ngày mình đi đâu? Làm gì? Rồi ở đâu hả thầy?
Một đứa nữa học Cơ bản cũng xung phong.
-À, thầy quên. 7 giờ sáng chủ nhật khởi hành. Ra tới Phan Thiết là khoảng 2 giờ chiều, chúng ta sẽ được ở nhà nghỉ. Trường đại học Sư Phạm chịu tiền phần ở, chúng ta chịu phần ăn, nên ở chỗ nào là do họ quyết định. Sau đó, ăn trưa, ngủ nghỉ. Chiều 3 giờ, các em sẽ đi tham quan khu di tích Dục Thanh, nơi Bác Hồ đã từng dạy học trước khi lên đường vào Sài Gòn ra đi tìm đường cứu nước…
Nghe cái lịch trình dài dòng văn vẻ của thầy Minh, Nam che miệng ngáp dài, cô rất nóng lòng mong cho tới cuối tuần. Một cuộc thăm thú vui chơi trước Tết, cùng với Kỳ và… Bảo. Anh Hai cô học Sư phạm mà.
-Con Múp không có ở đây ha. Không là tao lôi nó đi luôn rồi. Sẵn tiện vun vén cho Hai tao với nó. Buồn tè luôn.
Kỳ hất đầu Nam nghiêng sang một bên,
đụng vai một thằng nào đó học A22, nó chử.i cũng ráng mà nghe chứ biết sao. Ngọc có nhắn tin cho Kỳ nói về việc cô sẽ nghỉ Tết trước, ở dưới quê lo đám tang cho nội rồi ăn Tết luôn hay sao đó, không nghe cô nhắc đến khi nào sẽ về Sài Gòn lại.
-À, mày có ở lại không? Chiều có tiết Thể Dục mà phải không?
-Có. Nhưng mà tao không ở lại được, thằng chả lôi tao đi ăn.
Vốn dĩ Kỳ định từ chối rồi, nhưng Thiên lại tìm cớ nói cần bàn về số thuốc đã đưa cho Nam nên bắt buộc cô không muốn đi cũng phải đi. Thiên nắm được điểm yếu của cô rồi. Nam cười gian tà nhìn Kỳ, hai người tự nhiên vô cùng mặc kệ bên kia Uyên đang liếc xéo và tức giận. Cô không hiểu tại sao Kỳ lại quan tâm và thân thiết với Nam như vậy, cả Hưng cũng nói tốt Nam trước mặt cô. Hai người cô yêu thương nhất đều trở mặt với mình và quay sang đối tốt với con nhỏ đó.
Uyên ghét Nam, ghét cái bộ dạng nhí nha nhí nhảnh đó. Gì mà tự nhiên và đáng yêu? Cô cảm thấy bất mãn vô cùng. Đáng ghét thì có. Người ta nói không có được thì phải cướp, và Uyên thì không thể dễ dàng mà để yên mọi thứ như vậy.
Theo lịch học của 12A7, hai tiết Thể Dục học từ 3 giờ 35 cho đến 5 giờ 15 chiều. Vẫn như thường lệ, mở màn bằng mấy vòng sân hồng hộc thở. Thầy Lập vẫn yêu thương học trò bằng cái cách quen thuộc của thầy như mọi khi.
Tiết đầu học thể dục nhịp điệu. Thầy bật nhạc cho các em cùng nghe, rồi cùng tập. Thầy làm mẫu một lần, hai lần, ba lần, các em tay chân quơ tứ tung loạn xạ, muốn xoay bên này nghiêng bên kia làm cái bài nhịp điệu giống như một bản kịch tàn. Thầy Lập cũng bất lực nhìn sang lớp bên kia, 12A21 cũng không khá hơn 12A7 là bao nhiêu.
Lắc đầu, hai thầy giáo dắt tay nhau vào ghế đá ngồi hàn huyên tâm sự chuyện từ nhà ra cổng, từ cổng đến trường. Mặc kệ các em muốn làm gì thì làm, dù sao cái môn này cũng không quan trọng, chỉ cần cuối năm thầy cho các em một chữ “Đạt” vào sổ là được rồi.
Tiết Thể Dục thứ hai thì khá hơn đôi chút, vì các bạn trai phấn khởi hơn với môn bóng chuyền. Còn mấy bạn gái cứ thấy bóng là sợ, nên cuối cùng toàn thấy con trai ra sân, tụi con gái tụm lại chia nhau hột dưa, hột bí ngồi cắn chơi.
-Thầy ơi, kí sổ đầu bài giùm em. Hai tiết A nha thầy.
Thầy Lập lườm lườm Nam, con bé này chỉ giỏi nịnh, nhưng có đứa học trò chăm như cô thì trường Phan mới nở mày nở mặt. Nhiều lúc thầy cũng muốn nổ banh chành như vị đồng nghiệp tên Giang kia lắm, thiếu điều muốn xin hiệu phó chuyên môn chủ nhiệm cái lớp A7 này nhưng mà nghĩ lại thì thôi, mình làm giáo viên thể dục cũng được rồi.
Thầy giở sổ, lấy viết kí cái roẹt rồi trả lại cho Nam, cô cười toe toét để lộ hàm răng trắng đều, đâu có ai mướn đi đóng quảng cáo kem đánh răng đâu mà lúc nào cũng cười hết. Mà thầy cũng phải công nhận Nam có nụ cười duyên hết sức, nhìn thấy con bé cười là có muốn cho giờ B cũng không được. Thương con bé vậy đó. Nên cả năm học Thể dục 12A7 toàn chơi nhưng chẳng có tiết nào không được loại tốt.
-Nam, em cất sổ đầu bài sẵn mang giỏ
bóng lên phòng dụng cụ giùm thầy. Phiền em quá!
Đâ

