Ông xã thần bí không thấy mặt - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
80s toys - Atari. I still have

Ông xã thần bí không thấy mặt (xem 6505)

Ông xã thần bí không thấy mặt

30;


Theo thói quen, chuẩn bị xong sữa tươi và xúc xích – đồ Only thích ăn nhất, sau đó giống như mọi ngày, tới sân gọi nó ăn bữa sáng, “Only! Only!”


Chỉ có điều gọi mấy lần vẫn không thấy hồi âm.
Duy Nhất dần cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ ra ngoài tìm em chó xinh đẹp chơi?


Nhưng giờ là mùa đông!


Không mặc áo khoác, cô đã ra khỏi phòng, tìm kiếm trong vườn hoa, “Only? Only?”


Đột nhiên, bước chân cô cứng lại tại chỗ, ly sữa tươi rớt trên đất, chất lỏng màu trắng tung tóe đầy đất.


“A -” Tiếp theo là tiếng thét chói tai chạy như điên về nhà, nôn mửa từng chặp trên bậc cầu thang.


Tiếng thét chói tai kinh động Lãnh Ngạn, anh chạy đến đỡ Duy Nhất không ngừng nôn mửa, “Xảy ra chuyện gì?”


Tròng mắt Duy Nhất mở lớn, vô cùng hoảng sợ, chỉ về phía vườn hoa khóc thút thít, “Only, anh đi nhìn Only!”


Lãnh Ngạn không hiểu, chạy đến vườn hoa nhìn, chỉ thấy Only chết trong vườn hoa, bị người ta rạch bụng, thê thảm không nỡ nhìn.


Anh trở về, ôm lấy Duy Nhất vào bên trong, gào to, “Dì Liên?!”


“Đến đây!” Dì Liên nơm nớp lo sợ mà đến.


“Only đâu?” Lãnh Ngạn hỏi.


“Tôi… Tôi không biết! Tối hôm qua không thấy nó, tôi cho rằng nó ở gian phòng ngủ của thiếu gia!” Dì Liên hoảng hốt.


“Không biết?” Chân mày anh nhíu lại, tròng mắt bình tĩnh che giấu gợn sóng, “Tối hôm qua ai tới?”


“Không có ai!” Dì Liên cố gắng nhớ lại, “A, hình như có một bóng đen lóe lên, tôi có kêu mấy tiếng, nhưng không có phản ứng, cho rằng nhìn nhầm!”


Lãnh Ngạn âm thầm nghĩ ngợi, chung quanh đây đều có người của Lôi Đình Ân, nếu có người định xông vào cũng không dễ dàng, chẳng lẽ cái chết của Only có liên quan đến người trong nhà?


Trong đầu anh thoáng qua một người, hơi đắn đo không chắc chắn.


“Only chết rồi, ở bên ngoài vườn hoa, dì đi chôn nó.” Anh thản nhiên dặn bảo.


“Không!” Duy Nhất vẫn cuộn người trong ngực Lãnh Ngạn ngồi dậy, “Đừng chôn, Ngạn, ném nó vào trong biển đi, sạch sẽ, anh tự mình đi, được không? Coi như đi thay em, em rất muốn đi, nhưng mà không dám, em không dám nhìn dáng vẻ kia của Only, em sợ đau lòng…”


Lãnh Ngạn nâng đầu cô hôn lên trán cô, “Được, anh đi, đừng sợ.”


Duy Nhất rúc vào trên sô pha, ôm đệm ngồi, “Đi nhanh về nhanh.”


Lãnh Ngạn đứng dậy, móc ra một xấp tiền trong ví, đưa cho dì Liên, “Dì Liên, dì về đi, nơi này không cần dì làm nữa!”


“Hả? Tại sao? Thiếu gia, tôi đã làm gì sai?” Dì Liên cảm thấy rất uất ức.


“Không sai.” Anh cũng không nói gì thêm.


Có liên quan tới dì Liên không, anh không nắm chắc, nhưng mà, anh không thể mạo hiểm, chỉ cần mẹ con Duy Nhất có nửa phần nhân tố không an toàn, anh đều muốn trừ tận gốc, bởi vì, lần này là Only chết, lần sau sẽ là ai?


Lần này, tuyệt đối không dám khinh thường nữa!


Chương 236: Thân thế của Duy Nhất (1)


Dì Liên biết thiếu gia mặt lạnh vô tình, không dám nói nhiều nữa, thu dọn đồ đạc, đi ngay lập tức.


Cái gọi là ý đề phòng người khác, Lãnh Ngạn lập tức gọi điện thoại thông báo, giám sát từng cử động của dì Liên.


Lại nhìn mặt Duy Nhất nước mắt loang lổ, Lãnh Ngạn theo chúc phúc của Duy Nhất, thả Only an táng dưới biển, trái tim lưu luyến, anh và Only nương tựa lẫn nhau qua ngày, quay đầu lại nhìn lên bờ cát, dấu chân của anh không còn dấu ấn hoa mai mà lộ vẻ đơn điệu nhàm chán, lập tức sầu não vô hạn.


Một con chó còn như vậy, nếu là người, sao chịu nổi?


Mà Duy Nhất, ngồi yên trước cửa nhà, nhìn ra biển, đau lòng tình cảm bi thảm của Only, trong đầu không ngừng tái hiện ác mộng tối hôm qua, chẳng lẽ chứng minh trên người Only?


Bọn họ vẫn coi Only như con, không phải sao?


Lãnh Ngạn trở về, khoác một thân gió biển chát mặn, nhẹ nhàng ôm lấy Duy Nhất ngồi trước cửa, “Đừng buồn nữa, sau này chúng ta lại mua một con, không bằng con này gọi Ngạn Ngạn chứ?”


Thật ra thì anh cũng buồn, nhưng mà, anh là núi của Duy Nhất, anh không thể khổ sở.


Duy Nhất túm lấy áo sơ mi của anh, rưng rưng lắc đầu, “Không cần, nuôi một con nữa cuối cùng nó sẽ chết, Ngạn, em sợ sinh ly tử biệt.”


“Không có, chúng ta vĩnh viễn ở chung một chỗ!” Anh chỉ có thể an ủi cô như thế, hôn môi cô.


Biển trời một màu.


Ngày áo cưới đặt trước từ Pháp về, Lãnh Ngạn không dám để Duy Nhất ở nhà, mang cô cùng đi lấy.


Dọc đường qua tập đoàn Doãn thị, Lãnh Ngạn thuận tiện đi lên lấy tài liệu, Duy Nhất đợi trong xe, đợi rất lâu vẫn không thấy Lãnh Ngạn xuống, không nhịn được gọi điện thoại cho anh, “Anh ở đó làm gì? Có phải quên em còn ở trong xe rồi không?”


Anh cười nhẹ nhàng, “Bà xã, anh mới ra ngoài mười phút, đã cảm thấy rất lâu sao?”


Mới mười phút? Duy Nhất bĩu môi, thật sự cảm thấy lâu quá mức, hơi xấu hổ, cúp điện thoại, nhớ tới Lãnh Ngạn cảnh cáo không cho cô dùng di động, le lưỡi một cái, lơ đãng ngó ra ngoài cửa sổ, lại phát hiện có một bóng người lén lút thò đầu ra dưới lầu một tập đoàn Doãn thị, hết nhìn đông lại ngó tây chung quanh.


Cảm thấy thân hình anh ta rất quen thuộc, cô híp mắt nghĩ kỹ, Nhiễm Duy Nhất cô mặc dù hơi ngốc, nhưng bởi vì đam mê thiết kế con nít, quan sát lập luận người khác sắc sảo.


Dần dần, trong lúc vô hình trong đầu cô cho người đàn ông này đội lên đầu chiếc tất chân, dòng máu của cô dâng trào, anh ta, chính là người đàn ông bắn súng ngày hôm đó!


Tình huống trước mắt của cô, tuyệt đối không thể đi ra ngoài, lập tức cầm điện thoại di động lên gọi cho Lãnh Ngạn, lại gặp phải cười nhạo của Lãnh Ngạn, “Bà xã đại nhân, mới vừa qua một phút, lại điện thoại tới! Nói không cho dùng điện thoại em còn càng dùng càng thích!”


“Lãnh Ngạn! Mau xuống đây, em phát hiện người nổ súng ngày hôm đó rồi! Đang ở lầu dưới tập đoàn Doãn thị, tóc húi cua, áo khoác da màu đen, ngậm điếu thuốc!”


Lãnh Ngạn rùng mình, “Tới đây, anh đã đến lầu một rồi!”


“Anh đừng tự mình ra! Gọi an ninh!”Duy Nhất nói còn chưa dứt lời, điện thoại đã cắt, dưới tình thế cấp bách, cô lập tức lại báo cảnh sát.


Nhanh chóng, bóng dáng của Lãnh Ngạn xuất hiện, sau đó một đám an ninh.


Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm, may mà không ngốc!


Nếu anh dám can đảm làm người hùng, nhất định đập chết anh!


Mười người đánh nhau với một người, rất dễ dàng bắt được kẻ tình nghi, mấy phút sau, xe cảnh sát gào thét mà đến, mang phạm nhân đi, chỉ chờ kết quả tra hỏi.


Lãnh Ngạn đã suy đoán vô số lần, người làm bị thương Duy Nhất chắc không phải là người giết chết Only, sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại cảm thấy không giống, bên theo dõi dì Liên chưa phát hiện khác thường, tất cả chỉ có thể chờ kết quả điều tra của cảnh sát.

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nàng dâu khổ với bố chồng cay nghiệt

Không biết mình là ai

Truyện Anh Nhất Định Làm Em Yêu Anh

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí

Hạo Nhiên: Năm năm tháng tháng