Đợi đến khi tiếng bước chân của Lý Nhậm Trình xa hẳn, xa hẳn, Lâm Vĩnh Túc mới ngẩn đầu nhìn Trịnh Liệt.
Hắn đang lấy ra từ trong túi một gói thuốc lá loại Kent ra, vừa định châm lửa lại nghĩ tới trong bệnh viện không được hút thuốc, liền cầm điếu thuốc bỏ lại vào trong hộp.
“Anh quen bố tôi à?”
Động tác tay bỏ thuốc vào hộp của Trịnh Liệt khẽ khựng lại một chút, nhưng rất nhanh chóng lại tiếp tục hành động còn đang dang dở, sau khi bỏ hộp thuốc vào túi xong xuôi, hắn mới đứng thẳng người lên, bước tới hàng ghế của Lâm Vĩnh Túc đang ngồi, ngồi ở một bên cô.
Lưng dựa vào thành ghế, đầu hắn hơi ngả ra phía sau, hai mắt nhắm lại, mở miệng nói: “Ngày xưa, có một cậu bé có cả bố lẫn mẹ, gia đình rất hạnh phúc, nhưng đến một ngày có một người đàn ông lạ mặt tới tìm mẹ cậu bé, sau đó không hiểu sao mẹ cậu ta lại đem hết tài liệu của công ty cho ngừoi đàn ông đó, không lâu sau công ty của bố cậu bé vì bị lộ thông tin mà cổ phiếu rớt giá, tình trạng công ty rối loạn, người người tới đòi nợ. Bố cậu bé sau khi biết là do vợ mình làm thì vô cùng tức giận liền không thương tiếc mà nhục mạ bà.” Ngừng một chút như để bình tĩnh lại, Trịnh Liệt nói tiếp: “Mẹ cậu bé vì quá đau khổ mà đã tự kết liễu đời mình, bỏ lại người chỗng đang cô độc mất hết hy vọng cùng đứa con trai mới mười lăm tuổi.”
Nói đến đây, toàn bộ không gian xung quanh hai ngừoi như đông đặc lại, tiếng hít thở chậm rãi dường như cũng nghe rõ mồm một.
Hai bàn tay Lâm Vĩnh Túc siết lấy nhau, da dẻ trắng xanh khiến bàn tay cô càng thêm mong manh, tựa hồ như cành ngọc có thể gãy bất cứ lúc nào.
Lúc này đây không ai nói gì, không ai làm phiền tới ai, bởi trong cả hai đều đang chứa những tâm sự riêng.
Lâm Vĩnh Túc thấy không bị làm phiền như thế này thật dễ chịu, nếu như bây giờ hắn nói thêm gì đó, hẳn cô sẽ không chịu nổi mà bậy dậy mất.
Có điều, cô biết…”người đàn ông” mà Trịnh Liệt nói là ai. Hay đúng hơn, cô đoán là vậy.
Hắn hận bố cô, cô có thể hiểu. Nhưng mà khiến ông ấy ra nông nỗi này… Lâm Vĩnh Túc run run hàng lông mi cong dài, cô không dám nhớ tới hình ảnh vừa nãy. Người bố yêu chiều cô, người đàn ông lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ ấm áp với cô đang kịch liệt nằm co giật ở dưới sàn nhà, hai con ngươi trắng dã, miệng mấp máy mấy chữ có thể nghe ra là: “Xin cậu, buông tha cho Vĩnh Túc.”
Đến cuối cùng ông vẫn cầu xin cho cô, đến cuối cùng ông vẫn chỉ nghĩ tới an toàn của cô.
Lồng ngực khó chịu nhói lên, một tay cô đưa lên ngực trái, đặt lên đó. Nếu như bố cô có chuyện gì, Lâm Vĩnh Túc này sẽ hận Trịnh Liệt hắn cả đời.
CHƯƠNG 27: TÔI HẬN ANH
Cạch một tiếng!
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, theo đó là một dáng người xinh đẹp bước ra, dù đã che bịt kín mặt, mặc áo blu trắng dài rộng, chỉ còn lại đôi mắt vương chút mệt mỏi, nhưng là không thể không đoán ra nếu cởi bỏ lớp quần áo bác sĩ đó ra thì người này chắc hẳn phải là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp.
Lâm Vĩnh Túc không chần chờ thêm chút nào mà chạy nhanh tới, cầm lấy tay vị bác sĩ đó, khuôn mặt ngước lên nhìn vào đôi mắt của vị bác sĩ, nuốt một ngụm nước bọt rồi khó nhọc hỏi: “Mẹ, bố…bố sao rồi?”
Cô hỏi vậy bởi vì mẹ cô – Khiên Thục Linh là người phụ nữ vô cùng cứng rắn và lạnh lùng, nếu chỉ nhìn vào biểu cảm của bà thì sẽ không ai có thể biết rằng bà thật sự đang nghĩ gì.
Vậy nên dù cho đôi mắt bà vương mệt mỏi, nhưng chắc chắn là không sao đúng không? Bố cô vẫn ổn mà đúng không? Chỉ là mẹ cô làm việc quá sức nên sức khoẻ không tốt thôi.
Được rồi! Sau khi đón bố về nhà thì cô sẽ chăm sóc cho mẹ cẩn thận hơn.
Lâm Vĩnh Túc nhìn Khiên Thục Linh vẫn đang đeo khẩu trang y tế còn chưa tháo ra, trong mắt Lâm Vĩnh Túc hiện lên sự lo sợ nhưng đôi môi lại nở nụ cười nhàn nhạt, như thể làm vậy sẽ khiến cho cô cảm thấy an tâm hơn phần nào.
Khiên Thục Linh nhìn nụ cười của cô, trong lòng xuất ra hàng vạn cảm giác bất lực, đứa con gái này…
“Vĩnh Túc à…” Khiên Thục Linh tháo khẩu trang ra, khuôn mặt mang theo nhiều mệt mỏi, dường như là đã mấy đêm liền không ngủ mà hai mắt thâm quầng lên vậy. Trên gương mặt xinh đẹp cũng đã bớt đi phần nào sự nghiêm nghị ngày thường, chăm chú nhìn vào Lâm Vĩnh Túc. “Bố con, ông ấy…” Ngừng một chút, như để lấy thêm sức lực, Khiên Thục Linh nói tiếp: “Rất thương con.” Nói xong liền bước đi thẳng, bỏ lại Lâm Vĩnh Túc vẫn còn ngơ ngác không hiểu gì.
Sau một lúc thất thần, tiếng giày lộc cộc bước trên hành lang bệnh viện khiến Lâm Vĩnh Túc bừng tỉnh, vội xoay người chạy theo Khiên Thục Linh. Trong lòng có một nỗi sợ hãi không tên đột nhiên bao vây lấy cô.
Mẹ cô nói vậy là có ý gì? Bà nói vậy nghĩ là sao? Bố rất thương cô, cô biết điều đó hơn ai hết. Đến cả khi cái chết cận kề, đau đớn bao vây mà ông cũng chỉ quan tâm đến cô, cô đã biết đối với Lâm Trạch ông thì đứa con gái này là một vật vô giá, là viên ngọc được ông cất giữ, là mảnh pha lê mà ông nâng niu rồi. Nhưng mẹ cô nói vậy là sao?
Hay trong lúc cấp cứu, ông đã nói gì khi đang hôn mê sao?
Hay là …
Cầm lấy cánh tay của Khiên Thục Linh, Lâm Vĩnh Túc níu chặt như thể nếu buông ra thì mẹ cô sẽ đi mất luôn vậy. Vẻ mặt mang theo hoang mang cùng lo sợ, Lâm Vĩnh Túc vẫn cố gắng nở ra nụ cười, nhưng là bàn tay nắm lấy tay mẹ cô đang run lên đã tố cáo rằng cô đang rất sợ, còn sợ cái gì, cô chính là không dám nghĩ tới.
“Mẹ…Bố vẫn ổn đúng không?”
Đôi mắt long lanh như có như không có dòng chất lỏng trong suốt đang ở trong đó, dường như nó chỉ đang chực trào ra mà thôi.
Khiên Thục Linh nhìn một màn này, không nhịn được đau lòng hơi cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào đứa con gái đáng thương của mình: “Ông ấy đi rồi.” Sau đó liền quay người đi, mất bóng qua ngã rẽ hành lang. Chỉ còn lại Lâm Vĩnh Túc ngây ngốc, như một kẻ mất hồn ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy chân, cằm đặt lên đầu gối.
Là đùa đúng không? Mẹ cô…bà ấy đang đùa đúng không?
Đây không phải sự thật…
Đây là một cơn ác mộng…
Đây…
Tiếng bước chân từ đằng sau nghe dần rõ ràng hơn. Không cần nhìn lại cũng biết người đang bước lại phía cô là ai?
Bước chân dừng lại, ngay sát sau lưng cô.
Trầm mặc một lúc, hắn khẽ hắng giọng ho một tiếng: “Khụ…Tôi…”
CHÁT!!!!!!
Trịnh Liệt còn chưa nói xong, một cái tát như trời giáng liền đặt lên mặt hắn khiến cho hắn nghiêng đầu sang một bên, đủ biết lực đánh không hề nhẹ. Bên má nhanh chóng hằn lên năm lằn ngón tay đỏ chót.
Lâm Vĩnh Túc nhìn hắn, trong mắt nổi lên một tia căm hận thốt ra mấy chữ: R

