Mộng dục - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Mộng dục (xem 6255)

Mộng dục

ngắn 1:


Choang!!!


Một tiếng thuỷ tinh võ giòn tan phá hỏng bầu không khí êm lành của buổi sáng nhà Trịnh gia.


Vú Trần nghe thấy tiếng vỡ thì vội vàng chạy vào bếp. Chỉ thấy một cậu bé đang ngồi giữa phòng bếp, cậu đang dùng những ngón tay bé xíu trắng nõn nhặt những mảnh vỡ thuỷ tinh lên.


Cậu bé tên là Trịnh Thế Phong, năm nay vừa lên hai tuổi. Nghe thấy tiếng động trước cửa phòng bếp, cậu bé liền ngẩng đầu lên.


Nhìn thấy vú Trần thì nở nụ cười tít mắt: “Vú Trần ơi. Cái cốc nó vỡ rồi.” Nói xong, dường như còn cảm thấy vẫn chưa đủ, Trịnh Thế Phong còn bổ sung thêm một câu: “Là con làm vỡ đấy.” Nói xong, nở nụ cười như màu nắng sau cơn mưa, trên khuôn mặt bầu bĩnh lộ ra hai hàm răng sữa nhỏ nhắn chưa nhú ra hết.


Vú Trần chạy lại, nhấc bổng TRịnh Thế Phong ra xa đống vụn thủy tinh, sau đó bà cúi người xuống, nhặt từng mảnh vỡ, vứt vào trong sọt rác. Xong xuôi, vú Trần nhìn Trịnh Thế Phong bằng đôi mắt hiền từ, nói: “Sao thiếu gia lại xuống bếp?”


NHìn bộ dạng vú Trần hiện tại đang rất nghiêm túc, nhưng Trịnh tiểu thiếu gia có thể nhìn ra tia ưu thương cùng lo lắng lộ ra trong lời nói của bà.


Bắt được điểm yếu này, tiểu quỷ Trịnh Thế Phong rất biết thức thời mà nắm lấy cơ hội, hai mắt ngân ngấn nước, cánh môi nhỏ nhắn mím lại như kìm nén, cái má tròn trịa trắng trẻo ửng lên một mảng hồng: “Con muốn uống sữa.”


“Ây da. Muốn uống sữa thì phải nói với vú Trần chứ. Lần sau không được tự ý vào bếp nghe chưa?”


Trịnh Thế Phong mân mê ngón tay nhỏ nhắn mũm mĩm của mình, gật gật đầu. Hai mắt long lanh ánh nước: “Là con không tốt. Đã để cho vú phải lo. Con xin lỗi.”


Vừa nói, tiểu thiếu gia Trịnh Thế Phong vừa bày ra bộ dạng đáng thương nhất của cún con khiến cho vú Trần kìm lòng không được mà thở dài một cái, sau đó ôm cậu ra khỏi phòng bếp: “Thôi. Lần này vú sẽ không nói cho bố và mẹ của thiếu gia biết. Nhưng lần sau không được như vậy nữa đâu đấy.”


Vú Trần cứ nói, chỉ là không biết đôi mắt to tròn trong veo của tiểu quỷ đang láo liếc nhìn lỗ hổng mới được đục mấy ngày hôm nay ở góc phòng bếp.


Trịnh Thế Phong đưa hai bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng cười tủm tỉm. May quá, cái lỗ cậu cất công đục khoét bốn hôm nay để trốn ra ngoài chơi vẫn chưa bị phát hiện. Chả là… cậu vừa trốn ra ngoài để đi chơi với chú xinh đẹp.


*****************


Câu chuyện ngắn 2:


“Trịnh thiếu, Không hay rồi. Cậu chủ bị mất tích rồi.” Vú Trần hớt ha hớt hải chạy vào thư phòng để thông báo. Trịnh Liệt đang điềm nhiên đọc sách trong phòng, hắn chỉ ngước mắt nhìn vú Trần một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi lại cúi đầu, tiếp tục đọc sách.


“Mất tích? Bao lâu rồi?”


“Hai tiếng trước ạ.” Vú Trần nói vội: “Cậu chủ mới có hơn hai tuổi, làm sao mà đi đâu được cơ chứ? Trịnh thiếu, hay là…”


“Kệ nó đi. Nó chỉ đi chơi lung tung thôi.”


Ba tiếng sau…


“Trịnh thiếu à. Đến bây giờ cậu chủ vẫn chưa trở về. Có nên cho người đi tìm rồi không?”


Trịnh Liệt ngẩng đầu, trong đôi mắt hẹp dài băng lãnh mười phần, nhưng sự âu lo ở đáy mắt thì vẫn là không thể giấu.


Tuy nói là thằng bé đi khỏi nhà, tránh xa Lâm Vĩnh Túc là rất tốt. Thằng bé cứ suốt ngày quấn lấy Lâm Vĩnh Túc khiến hắn không thể không khó chịu.


NHưng mà… hừmmmmmm….


Nếu như Lâm Vĩnh Túc đi làm về không thấy thằng bé. Chắc chắn sẽ nổi điên lên mất. Mà hắn thì không muốn nhìn thấy cô nổi điên.


Rất đáng sợ.


Tính tình hiền dịu với ngoan ngoãn của Lâm Vĩnh Túc từ sau khi đi làm rồi đến sau khi sinh tiểu quỷ kia đã bị biến chất hoàn toàn. Đến hắn cũng không thể kiểm soát được rồi. Aizzz…..


“Truyền lệnh đến mọi người trong Trịnh gia. Phải tìm được cậu chủ trước tám giờ tối.”


Bíp bíp…


Trịnh Liệt vừa truyện lệnh xong thì một tiếng bíp bíp kêu lên. Trịnh Liệt liền mở laptop lên.


Trên màn hình liền hiện lên một cậu nhóc hai tuổi trắng nõn với đôi má phúng phính, hai mắt to tròn đang ngồi trên đùi của một người đàn ông.


Cậu ta vừa nhìn thấy Trịnh Liệt thì cười tươi như hoa: “Papa. Papa mau tới cứu con đi. Con bị bắt cóc rồi.”


Trịnh Liệt nhíu mày, nắm tay siết chặt lại, hai hàm răng nghiến chặt lại, tiếng nói rít qua kẽ răng: “Paul Khải Ân. Sao con tôi lại chạy sang bên Anh quốc rồi? Hả?”


Paul Khải Ân nghe Trịnh Liệt nói vậy thì nhún nhún vai, nhướng mày một cái, nói: “Em trai à. Là nó gọi điện cho anh, nói em bắt nạt nó. Không cho nó ngủ chung với mẹ nên muốn sang đay mách tội bố nó đấy.” Nói xong, Paul Khải Ân còn cúi xuống nhìn cục bánh bao trong lòng, hỏi: “Đúng không tiểu mỹ nhân?”


Trịnh Thế Phong ngước nhìn Paul Khải Ân, cười tít mắt: “Dạ đúng. Vì chú xinh đẹp thương cháu nhất nên cháu muốn ngủ với chú xinh đẹp.”


Paul Khải Ân đen mặt.


Muốn ngủ… với chú xinh đẹp?????


****************


Câu chuyện ngắn 3:


Tết nguyên đán.


Còn hai ngày nữa là tới tết cổ truyền của người Việt Nam.


Trong Trịnh gia vô cùng bận rộn. Gia nhân đang tất bất chuẩn bị cho tết nguyên đán sắp tới.


AI ai cũng phấn khởi mong một cái tết mới, tạm biệt năm cũ, chào đón năm mới sang. Chỉ có một cục bánh bao đang ngồi trên xích đu ở góc vườn là không một ai để ý.


Na bước lại, nhạ nhàng đặt hai tay lên đôi vai nhỏ của Trịnh Thế Phong: “Hù. Giật mình không?”


Trịnh Thế Phong quay mặt lại, hai má phồng ra, đôi mắt ngân ngấn nước.


Ôi mẹ ơi! Máu mũi của Na muốn chảy tùm lum.


Trai đẹp trước mặt mà không được sờ là cả một cực hình. Nhân dịp không có ai để ý, Na đưa tay bẹo má tiểu bánh bao, nhéo nhéo cái mũi, sờ sờ hai má mềm mại.


Aaaaa…. muốn cắn cho một cái. Liếc… liếc… Không có ai. Được rồi. Cắn một cái, chỉ một cái thôi.


Trong lúc Na đang chu mỏ muốn cắn thì Trịnh Thế Phong lên tiếng, cắt đứt hành động đáng khinh bỉ của Na: “Dì Na ơi, con muốn gặp tiểu Hàm.” Vừa nói, hai mắt đỏ lên, nước trong mắt long lanh như muốn rơi xuống: “Dì Na cho con gặp tiểu Hàm đi mà. hu…huhu….”


Tiểu Hàm? Tiểu Hàm nào? Là con của Mạc Thuần Uy, Mạc Vỹ Hàm ấy hả?


Với cả…


Sao dám gọi tôi là ‘dì’? Tôi đâu đã già đến mức bị gọi là ‘dì’?


Aaaaaaaa…. Na ghét tiểu Phong rồi. Huhuhu….


********


Câu chuyện ngắn 4:


Hôm nay là ngày ba mươi tết.


Vì Na là người lớn, không chấp nhặt trẻ nhỏ, không để bụng việc bị tiểu Phong gọi là ‘dì’, nên đã cho cả gia đình nhà Mạc Thuần Uy đến nhà Trịnh Liệt để ăn tất niên.


“Này lão nhị.” Trịnh Liệt ngồi trên ghế, tay cầm tách trà đang bốc lên làn khói mỏng mờ mờ như sương mai nhàn nhạt. Trước mặt hắn là Mạc Thuần Uy, lão nhị của tứ đại

Từ khóa: Mộng dục,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Nước Mắt Sao Bắc Cực Full

Chồng đuổi tôi ra khỏi nhà vì dám đốt ảnh người yêu cũ của anh

Em gái của trời

Yêu nhau 11 năm rồi quyết chia tay tình đầu chỉ vì hai chữ trách nhiệm

Tôi đã thẳng tay bỏ bạn trai yêu 6 năm để cưới người đàn ông lương 50 triệu