Mộng dục - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Mộng dục (xem 6258)

Mộng dục

thiếu gia danh chấn bốn phương: “Cậu nói, sau tết sẽ mang tiểu Phong đến Mạc gia. Là thật chứ?” Trịnh Liệt nhìn Mạc Thuần Uy, trong ánh mắt mang theo tia dò hỏi.


Mạc Thuần Uy đang hướng mắt về phía hai đứa nhỏ, tức Trịnh Thiếu Phong và Mạc Vỹ Hàm đang ngồi giảng dạy đạo lý cho mấy cô hầu nữ ở Trịnh gia. Hắn gật đầu một cái: “Con dâu Mạc gia, tất nhiên tôi phải đưa về Mạc gia rồi.”


Phụt…..


Trịnh Liệt vừa nhấp một ngụm trà vào miệng, còn chưa kịp nuốt xuống cổ họng đã phun hết ra ngoài. Hắn dùng tay lau lau khóe miệng, lắp bắp nói: “Co…Con dâu? Lão nhị à? Có Phải là cậu bị bà nhà bắt nạt đến lú lẫn rồi không? Con tôi là con trai. Không phải gái.”


Gật đầu một cái, Mạc Thuần Uy nói: “Tôi biết.”


Trịnh Liệt đứng bật dậy: “Mẹ kiếp! Hôm nay đâu phải là ngày mồng một tháng tư đâu.” không thể chấp nhận được, một Mạc Thuần Uy lạnh lùng bá đạo, lại đi nói sẽ lấy con trai hắn làm con dâu.


Mạc Thuần Uy cũng đứng lên, vuốt vuốt cổ áo, không thèm nhìn Trịnh Liệt mà nhấc chân, muốn bước về phía hai đứa nhỏ. Nhưng còn chưa kịp bước thì Trịnh Liệt kéo tay lại.


Thực ra Trịnh Liệt chỉ muốn nói là: Mạc Thuần Uy, cậu quay về nhà của cậu ở bên Mỹ đi. Đừng ở lại Việt Nam nữa.


nhưng mà kéo thế nào , lại kéo khiến cho Mạc Thuần Uy không chưa kịp ý thức được mình bị kéo áo, liền chới với muốn ngã, Trịnh Liệt thấy vậy liền lại đỡ.


RẦMMMM….


Cả Trịnh Liệt và Mạc Thuần Uy đều ngã xuống sàn nhà. Chỉ là… tư thế ngã của bộn họ quá mờ ám.


Trịnh Liệt nằm trên người Mạc Thuần Uy. Do thân hình của cả hai người bọ họ gần như là tương đồng nên môi chạm môi, hạ bộ trùng khớp với nhau.


Két….


Đúng lúc này, cánh cửa phòng khách được mở ra. Đi vào là hai cô gái xinh đẹp, một dịu dàng, với mái tóc đen nhánh rủ xuống qua vai. Một quyến rũ nóng bỏng với gương mặt sắc sảo và đôi mắt màu xanh lam.


Hai người đứng trước cửa một giây, đồ dùng vừa mua đang cầm trên tay rơi xuống nền nhà, từng cái một. Sau đó, cả hai người đồng thanh hô lớn:


“AAAAAAA……. Trịnh Liệt. Mạc Thuần Uy. Hai người đang làm cái gì thế hả?”


************


Câu chuyện ngắn 5:


Giao thừa…


hai phút nữa là đến giao thừa rồi.


Trịnh gia và Mạc gia cùng ăn tết chung với nhau.


Hai đứa nhỏ là hăng hái nhất.


Được Lâm Vĩnh Túc và Lý Hiểu Thiên mua cho hai bộ áo dài cổ truyền, thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, cái môi chu ra và cầm trên tay những bao lì xì đỏ chót.


Trịnh Thế Phong nhìn Mạc Vỹ Hàm, phụng phịu nói: “Tiểu Hàm à, Sao lì xì của cậu lại nhiều hơn của tớ?” Nói xong, cái môi nhỏ màu anh đào mím lại, hai hàng lông mày thanh tú nhíu nhíu, cho thấy sự không cam tâm.


Mạc Vỹ Hàm nhìn Trịnh Thế Phong như vậy, liền ghé sát tai cậu nói: “Yên tâm đi. Tớ có cách này để kiếm lì xì này.”


Nghe ba chữ “kiếm lì xì”, hai mắt của Trịnh Thế Phong mở to, sáng rực lên: “Cách gì cách gì?”


“Xin mấy cô mấy chú đang đọc truyện đi.” Mạc Vỹ Hàm thì thầm.


“Nhưng mà tự dưng xin lì xì… không được nha. Mẹ Túc của tớ bảo, mình không được đi xin tiền lung tung. Như thế là xấu.” Vừa nói, Trịnh Thế Phong vừa chu cái miệng như để chứng tỏ điều cậu nói là không thể sai.


Mạc Vỹ Hàm nghe vậy thì nhíu nhíu mày, bàn tay bé xíu sờ sờ cằm vẻ suy nghĩ: “A. Tớ có cách rồi. Thế này nhé. Bây giờ chúng ta chúc mừng năm mới mấy cô chú, rồi mấy cô chú sẽ lì xì cho chúng ta. Cái này là có qua có lại nha. Chúng ta không đi xin tiền nha.”


Nghĩ nghĩ cũng không sai. Trịnh Thế Phong nhìn Mạc Vỹ Hàm gật đầu một cái: “Được.”


Hai đứa đứng thẳng người, nở nụ cười thật tươi, sau đó hét lớn: “Chúc anh, chúc chị đang đọc truyện, năm mới vui vẻ, đẹp trai xinh gái hơn, luôn hạnh phúc và gặp nhiều may mắn nhé.”


Đùng… Đùng… Đoàng…


Đúng lúc này, đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, bên ngoài vang lên những tiếng pháo hoa chào mừng một năm mới và những tiếng cười nói của mọi người trong Trịnh gia.


***14:44 27/1/2017***


NGOẠI TRUYỆN 3: KHI PHỤ NỮ CÓ THAI GHEN


(Na: đây là món quà của một độc giả viết tặng cho Na, nick bạn ấy là linhlinhpe999 .


Chị xin lỗi nhé. Tại văn phong và cách viết của hai đứa mình hơi khác nhau nên chị có thò tay chỉnh sửa một ít cho nó khớp với cách hành văn của chị.


Cảm ơn em nhiều *hôn hôn*)


************


Trong sáu tháng mang thai


Mấy tháng gần đây là những tháng ăn ngủ, có thể nói là quãng thời gian “cầu được ước thấy” của Lâm Vĩnh Túc.


Vì sao nói như vậy?


Nếu cô muốn sợi dây chuyền có đính kim cương vừa được hãng X sản xuất vào ngày hôm nay, ngày mai sợi dây đó đã nằm trên cổ Lâm Vĩnh Túc.


Nếu cô nói, muốn một căn biệt thự to gấp hai lần Trịnh gia hiện tại. Ngay ngày mai sẽ có một căn biệt thự mới toanh vừa được xây dựng mang tên cô.


Nếu cô nói muốn một bữa ăn lãng mạn chỉ có hai người. Tối hôm đó một khách sạn năm sao với khung cảnh nên thơ cùng tiếng nhạc violon nhẹ nhàng lãng mạn sẽ là không gian của chỉ riêng hai người là cô và Trịnh Liệt.


Nhưng chỉ có một thứ duy nhất, đó là nếu cô nói muốn giảm cân. Thì đó hiển nhiên là điều không thể.


Đã sáu tháng mang thai, Lâm Vĩnh Túc càng ngày bụng càng lớn dần, cả người vì thế cũng đầy đặn lên không ít, khuôn mặt bầu bĩnh của cô càng tròn trĩnh hơn vài phần, chỉ là Lâm đại tiểu thư nhà chúng ta luôn cảm thấy tự kỷ vì cảm thấy có điểm không xứng đáng với Trịnh Liệt, nhưng vì e ngại nên cô cũng không bao giờ nói hay thể hiện ra ngoài mặt.


Nhưng mà…, hôm nay chồng của cô nổi hứng muốn cùng hai mẹ con đến nhà hàng sang trọng dùng bữa.


Lâm Vĩnh Túc như mở cờ trong bụng chuẩn bị rất nhiều thứ, từ trưa đã lao ngay vào phòng chọn cho mình bộ quần áo đẹp nhất để sánh bước cùng Trịnh Liệt đi chung một chỗ với nhau, cả ngày nụ luôn hiện trên khóe môi.


Nhìn một loạt mỹ phẩm trên bàn trang điểm, Lâm Vĩnh Túc cầm lên từng cái một để chọn lựa.


Kem nền?


Loại này không mịn. Loại này mùi không thích. Loại này màu hơi sáng quá.


Phấn?


Cái này hơi thô. Hộp này không hợp với kem. Loại này màu không được đẹp.


Son?


Màu này hơi ướt. Màu này lại đỏ quá. Không được, loại này thì lại không thơm.


Sau khi mất năm tiếng đồng hồ để chọn lựa đồ trang điểm, Lâm Vĩnh Túc mở tủ quần áo.


Ngước mắt nhìn đồng hồ.


Vẫn còn hai tiếng nữa Trịnh Liệt mới về. Cô vẫn còn hai tiếng đồng hồ để chọn quần áo.


Tất bật cả một ngày để chuẩn bị xong xuôi, thế nhưng trời xui đất khiến thế nào, tối hôm đó Trịnh Liệt lại về nhà trễ, làm cho cô trông ngóng không yên.


Gọi điện cho trợ lý hỏi thăm mới biết anh từ chiều đã rời khỏi công ty, trong lòng Lâm Vĩnh Túc liền nổi lên một cỗ bất an vô hình, cô không rõ là bản thân mình đang l

Từ khóa: Mộng dục,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chết cười chuyện vợ chồng trẻ không biết dùng bao cao su mà còn ham hố tận “3 hiệp”

Truyện Em, Cô Ấy Và...Chúng Ta Full

“Mẹ ơi, con không lấy chồng đâu, con sợ bị đánh như bố đánh mẹ lắm!”

Là con gái đừng quên chúng ta là hoa của trời

Chỉ Quan Tâm Đến Em