Đây là tất cả đầu đuôi, nếu như ban đầu anh nhìn thấy được, thì sẽ không để mặc cho em rời đi bên cạnh anh; nếu như ban đầu anh nhìn thấy được, em trong hồi ức của anh cũng sẽ không phải là một đám mơ hồ, làm anh không nơi tìm kiếm; nếu như ban đầu anh nhìn thấy được, thì sẽ không chỉ còn dư lại giọng nói của em làm bạn với anh, làm cho anh sợ hãi mất đi như vậy. . . . . .
Dĩ nhiên, anh biết rõ, những thứ này chỉ là cái cớ. Cái gọi là nhớ nhung thành bệnh đều là cái cớ, yêu như hít thuốc phiện cũng là lý do anh tìm cho mình, tất cả tất cả, đều là lỗi của anh, là anh không đủ kiên định mới trêu chọc nhiều cô gái như vậy, nhiều chuyện như vậy. May mắn duy nhất của anh là, anh vẫn chưa sai triệt để, thân thể và tinh thần của anh đều vẫn thuộc về em, cho dù em có tha thứ cho anh hay không, anh đều sẽ không từ bỏ em, vĩnh viễn sẽ không. . . . . .
br/> . . . . . .
Nội dung bức thư nhiều như vậy, lưu loát vài tờ, trí nhớ của cô từng đoạn từng đoạn nhảy qua, những câu nói này cực kỳ rõ ràng.
Nghe anh luôn miệng ở bên tai cô cầu xin tha thứ, cô lại không biết nên tha thứ cho anh cái gì, theo như lời cô nói, cô thật không có oán trách anh.
Mấy ngày qua, cả ngày lẫn đêm cô đều đang suy nghĩ, lý trí đã suy nghĩ rõ ràng rõ, năm năm trước từ biệt, vốn cũng chưa từng hy vọng xa vời anh sẽ nhớ mình cả đời, cũng chưa từng nghĩ còn có thể gặp lại anh, anh có quyền yêu bất kỳ một người phụ nữ nào. Ngay cả theo như lời anh nói, là anh trêu chọc cô gái khác trước, trêu chọc Hiểu Thần trước, cô cũng không có lý do gì tới oán trách anh, những điều được kể lại trong bức thư này, thứ nhất, anh chưa từng nói một chữ không nên nói, không làm một việc không nên làm với bất kỳ cô gái nào, điều này đã là vô cùng khó làm được; thứ hai, nhiều cô gái như vậy, dù sao chỉ có Hiểu Thần một chân bước vào cái vòng xoáy này, càng lún càng sâu, rõ ràng biết không thể nào, nhưng vẫn không hiểu được quay đầu lại; thứ ba, anh trêu chọc ai cũng là quyền và tự do của anh. . . . . .
Cô lắc đầu một cái, “Không, anh không có sai, không cần em tha thứ. . . . . . em cũng không trách anh. . . . . .”
“Không! Em đang trách anh! Anh cảm giác được! Thái độ của em như thế này là đang trách anh! Nếu không em sẽ không không để ý anh! Em có thể đánh anh có thể mắng anh, nhưng không thể không để ý anh!” Anh ôm cô thật chặt, chỉ sợ cô sẽ rời đi.
“Thần An, anh buông tay ra trước, em không thở nổi. . . . . .” Cô thật không chịu nổi cái ôm như vậy, anh dùng sức như vậy, sắp làm cho cô hít thở không thông rồi.
“Em hứa với anh trước, em không đi!” Anh như đứa bé đưa ra yêu cầu, nhưng cuối cùng là sợ thương tổn cô, buông lỏng vòng ôm một chút, chỉ là như vậy cũng không chịu buông tay hoàn toàn.
Cô không nhớ ra đây là bao nhiêu lần tính tình anh như trẻ con muốn cô đừng đi, đây lại là nghiệt duyên như thế nào, bỏ không xong quan tâm thì loạn?
“Thần An, trong bức thư này là tất cả sao?” Cô mơ hồ có một loại cảm giác, lời Hiểu Thần nhắc tới, anh sẽ mang nó đi xem biển xem thảo nguyên, dưới tình huống bình thường, anh chắc sẽ không tùy tiện nói với người khác, Hiểu Thần tại sao lại biết?
Thân thể Tả thần An khẽ cứng.
“Thần An, không thể gạt em. . . . . .” Cô kìm lòng không được nắm chặt áo sơ mi của anh, lực nắm vô lực này, đang truyền tin tức đến cho anh, giữa bọn họ, không thể chấp nhận một hạt cát. . . . . .
Sau khi do dự ngắn ngủi, anh có chút yếu ớt, “Thật xin lỗi, Heo nhỏ, còn có một lần. . . . . . quả thật khi còn chưa gặp lại em, anh ngã bệnh, quả thật phát sốt, sốt rất cao, đầu choáng váng, một mình từ bên ngoài về công ty, thật vất vả chống đỡ được ra thang máy, vừa đi ra ngoài đã cảm thấy đầu choáng váng, bỗng chốc không vịn được vách tường, là một con gái đi tới trước mặt đỡ anh, cô ta chính là Hiểu Thần. . . . . . Cô ta đỡ anh vào trong phòng nghỉ ngơi của văn phòng, có thể cũng cho anh uống thuốc, anh rất nhanh thì ngủ mất, lại mơ thấy em, anh ở trong mơ nói với em rất nhiều, sau đó anh lại nghe thấy có người đang hát, giống như là em đang hát, anh mê mê hồ hồ tỉnh lại, nhìn thấy bên cạnh có một người con gái đang ngồi, dưới sự kích động anh liền ôm lấy cô ta, nhất thời không phân biệt được là trong mộng hay là hiện thực, anh nhớ được anh kêu Heo nhỏ, nói. . . . . . anh nhớ em. . . . . . và anh yêu em. . . . . . nhưng. . . . . . cảm giác này không đúng. . . . . . không phải mùi vị của em, anh lập tức liền thanh tỉnh. . . . . . Thật sự! Hoàn toàn thanh tỉnh! Anh liền bảo cô ta đi! Tuyệt đối không có làm chuyện khác!”
Hạ Vãn Lộ không nói gì. Lý trí vẫn đang tự nói với mình, không trách anh, sai không phải ở anh. . . . . .
“Heo nhỏ, anh biết là anh sai rồi! Đừng phán anh tử hình! Đừng! Sau đó anh có nói rõ ràng với Hiểu Thần, thật sự nói rất rõ ràng!” Anh rất sợ, chưa từng sợ hãi như vậy, cánh tay vốn đã dãn ra lại ôm thật chặt lấy cô
CHƯƠNG 189: ANH KHÔNG UẤT ỨC
“Thần An. . . . . .” Khi anh dùng hết sức nắm tay cô, cô cũng nỉ non gọi tên anh.
Thế nhưng anh lại sợ nghe thấy những lời nói kế tiếp của cô, cúi đầu xuống che lại môi cô.
Bởi vì sợ mất đi, cho nên nụ hôn này tới vừa bá đạo vừa mạnh mẽ, mang theo hơi thở chiếm đoạt, dường như muốn cắn nuốt cô.
Cô không có tránh né, cũng không có phản kháng, mặc anh hôn, mặc anh chiếm đoạt, mặc anh làm tất cả những gì anh nghĩ. . . . . .
Mà Tả Tam thiếu anh, không sợ trời không sợ đất, chỉ duy nhất ở trước mặt cô mới không có khí phách, duy nhất chỉ sợ cô, nói ra hai chữ “rời đi”. . . . . .
Nếu như vậy, liền làm cho cô không nói nên lời, anh rất hy vọng, giờ khắc này chính là vĩnh hằng. . . . . .
Giữa bọn họ đã có một thời gian không có thân mật rồi? Vì vậy nụ hôn này tựa như cuồng phong bạo vũ, hậu quả duy nhất mang tới chính là ngọn lửa khát vọng trong anh bùng nổ, nụ hôn của anh, cũng từ môi cô bắt đầu dao động đến cổ của cô, xương quai xanh của cô, vai của cô. . . . . .
Cô không né tránh, càng tiếp tục gia tăng thêm dũng khí cho anh, bất tri bất giác, nút áo của cô bị anh cởi ra, áo lông bị thoát đi, môi của anh, liền như lửa nóng dao động ở ngực cô. . . . . .
Hậu quả của việc đè nén lâu ngày, đó là anh vội vàng muốn cô, muốn ấm áp của cô dung nạp anh, muốn cùng cô hòa làm một thể, càng muốn dùng cái này làm phương thức để chứng minh, cô sẽ vĩnh viễn là của anh. . . . . .
Anh ở trên người cô liên tiếp để lại những ấn ký đỏ thẫm, anh chỉ dùng một tay là có thể nắm chặt eo của cô, sau khi thử dò xét lục lọi, những ngón tay thon dài như phím đàn piano kéo ra khóa kéo quần jean của cô, rồi sau đó xâm nhập. . . . . .
“Thần An. . . . . .” Cô lại một lần nữa gọi tên của anh.[/

