Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7744)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

phong thư này, em thật ra chưa xem, tiện tay liền ném, hai ngày trước em mới tìm được ở trong chồng sách . . . . . . Thần An, nói thật lòng, em không trách anh, thật sự, chỉ không biết đối mặt với anh như thế nào . . . . . . Hai ngày nay em vẫn đang nghĩ, nên dùng biểu tình như thế nào sống cùng anh, em muốn cười với anh, cười giống như trước vậy, nhưng em cười không nổi, thật sự. . . . . . thật xin lỗi. . . . . .”


Trong nháy mắt Tả Thần An nhìn thấy lá thư này, có một loại cảm giác trở lại thời điểm ban đầu, thì ra, không phải tha thứ, là cô vẫn không biết. . . . . .


Hơn nữa, sau khi xảy ra chuyện Hiểu Thần này, anh lại mất đi năng lực giải thích . . . . . .


“Thật ra, em vẫn có một loại cảm giác, chuyện trên đời, cho tới bây giờ đều là một tay vỗ không ra tiếng. . . . . . Dĩ nhiên, anh không có sai, sai là mấy cô gái đó, sai là họ đọc được tin tức sai lầm, ôm lấy ảo tưởng sai lầm, mà Hiểu Thần, là một cái sai triệt để nhất. . . . . .” Giọng nói của cô xa xăm, giống như đến từ nơi rất xa.


Anh cảm thấy hoảng sợ vô cùng, đột nhiên ôm chặt lấy cô, sợ cô cứ như vậy biến mất. . . . . .


“Thật xin lỗi, Heo nhỏ! Anh từng nói có bệnh, loại bệnh này trong y học không có ghi chép lại, anh lấy tên cho nó, gọi là chứng ảo tưởng Hạ Vãn Lộ, Heo nhỏ, anh cũng là người ích kỷ, chỉ có em ở bên cạnh anh bệnh này mới sẽ không mắc phải, tha thứ cho anh! Heo nhỏ! Tha thứ cho anh!”


Cô nhắm mắt lại, câu chữ tin đã thuộc nằm lòng, lúc này ở trong đầu tái hiện một đoạn


CHƯƠNG 188: NHỚ NHUNG THÀNH BỆNH


Heo nhỏ, thật xin lỗi.


Là anh chưa đủ tốt, là anh không đủ hoàn mỹ, là anh không đủ kiên trì.


. . . . . .


Năm năm em rời đi, anh vẫn như người mù năm đó không nhìn thấy thế giới, sống trong hồi ức từng có em. Thế giới đối với anh mà nói, là một mảnh tối tăm thấy được mà không sờ được, anh không biết, mỗi ngày những người phụ nữ ở bên cạnh anh vội vàng ra đi, có người nào là em hay không, thậm chí không biết, em là hình dáng gì, anh nên phác họa hình dáng em như thế nào để đi tìm em trong trí nhớ.


Cái anh nhớ được, chỉ là giọng nói của em.


Nhưng, đây là thứ rất hư vô, trong năm năm, mỗi ngày anh đều đang hồi tưởng, hồi tưởng mỗi một bài hát em từng hát, mỗi một câu em từng nói, anh thật sự sợ, những hồi ức nhìn không thấy sờ không được ít đến đáng thương này cũng sẽ bị thời gian xóa bỏ sạch sẽ.


. . . . . .


Ngẫu nhiên có một lần, nghe được một bài hát của một ca sĩ nổi tiếng của Triết Giang, là một khúc Giang Nam em từng hát, tim của anh chợt giống như nhảy ra khỏi lồng ngực, lập tức chạy đi nghe như kẻ điên, kết quả có thể tưởng tượng, đó không phải là em, anh biết rõ không phải. . . . . .


Mặc dù anh không biết hình dáng của em, nhưng anh nhìn một cái cũng có thể thấy được, đó không phải là người anh muốn tìm. . . . . .


Anh nhắm mắt lại, tiếng hát của cô ta vẫn như cũ, mà trước mắt anh, lại xuất hiện hình dáng của em trong tưởng tượng, mơ hồ, lúc ẩn lúc hiện, anh làm thế nào đều không thể thấy rõ ràng, làm sao cũng không thể bắt được, nhưng là, trong làn điệu quen thuộc này, anh lại cảm thấy rõ ràng sự tồn tại của em, em vẫn tồn tại sâu trong lòng anh, sẽ không bị thời gian mang đi. . . . . .


Anh không biết là sợ mình quên lãng, hay là. . . . . . Nhớ nhung em thành bệnh, vậy mà dần dần có cái đam mê —— nghe cô gái Giang Nam hát này.


Những lời đồn kia cũng không phải là không có thật, cuộc thi hằng năm của công ty, nữ ca sĩ Giang Nam sẽ càng thu hút sự chú ý của anh, dưới tiêu chí tương đối công bằng, anh sẽ chú trọng nghe họ hát, thậm chí, sẽ có lúc chung đụng đơn độc cùng mấy người đó. Nghe họ nói chuyện, nghe họ hát, nghe giọng nói của họ, anh sẽ tưởng tượng họ thành em, xem họ là em, cười trước mặt anh, hát trước mặt anh. . . . . .


Nhưng là, anh rất nhanh liền sẽ thanh tỉnh, họ không phải là em, nghe nhiều mấy lần, sẽ thấy chán, càng sẽ ghét những cô gái trước mắt không phải em nhưng lại hát cùng ca khúc giống em, sau đó, sẽ không chút lưu tình đuổi họ đi. . . . . .


Sau khi thanh tỉnh anh sẽ càng thêm thống khổ, nỗi đau như vậy, giống như hít thuốc phiện, ngấm vào xương tủy, chỉ có em mới có thể hoàn toàn giải cứu anh, nếu như nói em là anh túc là băng phiến, vậy thì, khi anh phát độc mà không tìm được anh túc và băng phiến phải đi tìm Pethidine ( một loại thuốc) tới thay thế —— tiếp tục đổi những cô gái mới nghe cô ta hát, nghe cô ta nói tiếng phổ thông đậm chất Giang Nam. . . . . .


Hiểu Thần, cũng là một người trong đó.


Lúc ấy còn chưa gặp lại em, chính là thời điểm công ty tuyển chọn mỗi năm, thói quen đi ngang qua của anh, nghe một cô gái hài hát bài >, rất giống với giọng nói và ngữ điệu của em, có thể nói là giọng nói giống nhất mà anh từng nghe.


Lúc đó, anh liền thấy cô ta. Vừa nhìn thấy, anh lập tức cũng đã biết không phải em, trong lòng anh cực kỳ thất vọng, nhưng vẫn xem cô ta như Pethidine dùng mấy lần. Không, phải nói là số lần gặp mặt nhiều hơn một lần, bởi vì, giọng nói của cô ta và em quá giống nhau.


Anh rất rõ ràng, trong nhưng cô gái từng hát cho anh, đại đa số đều nảy sinh hảo cảm đối với anh, nhưng, không phải mỗi người đều dám biểu đạt, dù sao, cảm giác xa cách của anh biểu hiện ra rất rõ ràng, nhưng là, Hiểu Thần là một ngoại lệ, cô ta dám nói.


Đai khái là ở lần gặp mặt thứ năm, anh đã biểu hiện rất lạnh lùng, đoán chừng về sau chắc là sẽ không gặp lại cô ta nữa, cô ta cũng rất hiểu đoán ý qua lời nói và sắc mặt, có lẽ biết vô vọng rồi, nhưng ở thời điểm rời đi lại nói một câu, cô ta tên Hạ Hiểu Thần, rất thích anh.


Đúng vậy, anh chưa bao giờ biết những cô gái này tên gọi là gì, cũng không để ý, anh chỉ biết trên quần áo của họ dán mã số dự thi, bình thường cũng là bảo Sa Lâm mang số mấy số mấy ra. Không phải là em, nhớ tên của các cô ta thì có ý nghĩa gì chứ?


Cô ta nói xong thì đi, nhưng lần này, cái họ “Hạ” này lại làm cho anh không cách nào bình tĩnh. Cô ta là một người có giọng nói giống em nhất, lại họ Hạ, chẳng lẽ có liên quan tới em? Anh không muốn bỏ qua bất kỳ đầu mối nào, ngày thứ hai liền đi đến học viện âm nhạc, muốn tìm tài liệu chi tiết của cô ta, kết quả, ở cửa học viện âm nhạc gặp được em.


Sau đó lại biết Hiểu Thần là em gái của em, cuối cùng là chột dạ, không dám nói cho em biết điều này, Hiểu Thần lại quấn lấy anh, cũng bởi vì là em gái của em, cho nên cố kỵ hơn một phần, đồng thời nói rõ với cô ta, cũng mua cho cô ta căn hộ, thứ nhất là trong lòng có chút đau lòng, thứ hai quả thật nói cho cô ta biết, em là người yêu của anh, anh chăm sóc cô ta như em gái. Nhưng mà, anh cũng không dám nói với em, vẫn sợ em hiểu lầm sẽ. . . . . .


Chỉ là, Hiểu Thần dường như chưa từ bỏ ý định, sau khi xảy ra hoả hoạn, ba phen mấy bận tới bệnh viện lấy danh nghĩa thăm em để đến thăm anh, có một buổi tối em gửi tin nhắn cho anh, còn gọi điện thoại cho anh, anh không có trả lời, cũng là bởi vì cô ta đang dây dưa ở chỗ anh, sa

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Băn khoăn vì lời đề nghị ‘giúp đỡ’ của người yêu cũ

Đồ Heo Cô Chết Với Tôi

Mê Muội Vì Em

Mẹ già hóa điên, con cái bỏ đi hết chỉ còn cô con dâu hầu hạ 14 năm

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi