Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7752)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

rừng mắt nhìn chằm chằm anh.


Anh vừa yêu vừa thương, không nhịn được vân vê cái trán cô, than nhẹ, “Em! Nếu như mới vừa nãy không phải là anh, xem em giải quyết thế nào?” Trạng thái tinh thần như vậy, cũng không gọi điện thoại cho anh đến đón? Là muốn cùng anh giận dỗi sao?


Cô không nói tiếng nào, ở trước mặt anh cúi đầu.


“Hiểu Thần tỉnh chưa?” Anh hỏi.


Nhớ tới phản ứng mới vừa rồi của Hiểu Thần, cô vẫn hết sức khó chịu, gật đầu một cái.


“Anh mang bữa ăn sáng tới, trước đi đưa cho Hiểu Thần, rồi cùng nhau ăn?” Anh dắt tay của cô. Một buổi tối, anh tìm hiểu một số việc, có chuyện, cần tìm Hạ Hiểu Thần hỏi rõ ràng.


“Anh không nên đi vào!” Cô có chút buồn bã, anh muốn đi vào làm gì? Cho dù như thế nào, Hiểu Thần vẫn là thương anh, tình huống hiện giờ, anh đi vào chỉ có hai kết quả, hoặc là giống như cô bị đuổi ra ngoài, hoặc là, ôm ôm ấp ấp yêu thương khóc lóc kể lể. . . . . .”Mang đến trước cửa phòng bệnh, gọi Thư Khai ra lấy.”


“Vậy. . . . . . Em đứng ở đây, đừng đi.” Anh do dự, từ đầu đến cuối không muốn buông tay ra, chỉ sợ cô sẽ thừa dịp anh không để ý trốn đi, anh thật sự là bị cô làm cho sợ hãi. . . . . .


Cô suy nghĩ một chút, gật đầu.


Anh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh đi vào phòng bệnh.


Cho đến khi đi ra, cô quả nhiên ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh bồn hoa, thân thể gầy ốm nho nhỏ, như đứa bé chờ người thân dẫn về nhà, nhìn cực kỳ đau lòng.


Ngực anh như có thứ gì đó đang chậm rãi bắt đầu thay đổi, nong nóng, ê ẩm, tiến lên trước, như ôm công chúa ôm cô lên, “Đi, chúng ta về nhà.”


Áo khoác của anh mở rộng ra, bên trong vẫn là áo lông mềm mại, áo len lông cừu cao cấp nhất, chất lượng cực tốt.


Cô cảm thấy mệt quá, tựa vào áo lông của anh, cảm giác lông cừu dính vào trên mặt, giống như có mùi vị của mặt trời, cô ngửi một chút, cũng không có giãy giụa.


Ở trong bệnh viện, có ôm nhau như vậy cũng không coi là quá đáng, có một vài bệnh nhân cũng là được ôm vào ôm ra như vậy, cô thật sự rất mệt mỏi, chỉ muốn một lần được làm bệnh nhân thôi. . . . . .


Anh đặt cô ngồi trên ghế trước, còn mình thì ngồi vào buồng lái.


“Heo con. . . . . .” Anh có chuyện muốn nói với cô, kêu một tiếng, lại phát hiện cô nhắm mắt, không biết có phải là ngủ thiếp đi hay không.


Vì vậy lại thôi, trực tiếp lái xe trở về nhà.


Trở lại Vân Hồ, cô vẫn là tựa vào ghế ngồi, nhắm mắt như thế, xem ra thật sự là đã ngủ thiếp đi rồi. . . . . .


Không muốn đánh thức cô, dự định bế cô về nhà! Nhưng, vừa ôm cô ra , cô lại tỉnh, ánh mắt có chút hoảng hốt, thân thể mềm mại tựa như phản xạ có điều kiện, bởi vì cảnh giác mà trở nên cứng ngắc.


“Là anh! Chúng ta về nhà ngủ!” Anh vội vàng nói.


Cô mới một lần nữa thả lỏng, giống như lúc trước, dựa vào trong ngực anh.


Cô vẫn đang ngủ say, mà anh, vẫn là ở nhà cùng với cô, không có được câu trả lời của cô, trong lòng anh thấp thỏm bất an, chuyện gì cũng không làm được, mà hiện tại cô đang nghĩ cái gì, anh một chút cũng không đoán ra được, muốn cùng cô trò chuyện, rồi lại không tìm được cơ hội. . . . . .


Anh thật sự rối loạn. . . . . .


Ngủ thẳng đến buổi trưa, cô giống như chuông đồng hồ báo thức tự động tỉnh lại, sau đó chuẩn bị đưa cơm cho Hiểu Thần, anh nói muốn đưa cô đi, cô cũng không cự tuyệt, nhưng đến bệnh viện, cũng không cho anh đi vào, chỉ tự mình đi đưa, sau đó cùng anh về nhà.


CHƯƠNG 185: CHỊ EM


Liên tiếp nhiều ngày đều là như vậy.


Cô cũng không xin nghỉ, mỗi ngày cứ theo lẽ thường làm việc và nghỉ ngơi, cho dù là đi ca đêm, cũng sẽ ăn cơm đúng giờ dậy đúng lúc, đúng lúc để anh cùng cô đưa cơm đến, nhưng thủy chung không cho anh đi vào, thủy chung không nói chuyện với anh, chính cô cũng không ở lại, cầm cơm đưa lên liền quay trở về.


Thư Khai một mình ở bệnh viện chăm sóc nhất định sẽ không chịu nổi, cô thuê một y tá, để Thư Khai có thời gian nghỉ ngơi.


Rất nhiều lần, anh chủ động nói chuyện với cô, nhưng cô giống như không hề nghe thấy vậy, xoay người rời đi, để cho anh một lời nói cũng không thể nói được……


Anh sắp phát điên rồi, sống hay chết phải cho anh biết rõ ràng chứ!


Nhưng mà, làm sao anh nhẫn tâm ép cô?


Cũng may, cô vẫn ngoan ngoãn ở trong nhà, không có dấu hiệu rời đi, cũng không có nói lời chia tay. Này, để cho lòng anh thoáng yên ổn một chút, nhưng mà, vẫn còn sợ, cô khác thường như vậy làm cho lòng anh rất bất an, cho nên một tấc cũng không rời coi chừng cô, mặc dù cô đi làm anh vẫn đi theo cùng……


Mãi đến hôm nay, thương thế Hiểu Thần đã tốt hơn, chuẩn bị xuất viện.


Hạ Vãn Lộ vẫn như ngày trước chỉ cho Tả Thần An chờ ở trong xe, chính mình với nặng nề tâm sự đi vào tòa viện dưỡng bệnh.


Phòng bệnh Hiểu Thần, trong khoảng thời gian từ lúc ấy đến bây giờ cô đều chỉ đem cơm đến, không phải cô không muốn ở lại, mà là thái độ của Hiểu Thần quá mạnh mẽ cứng rắn, điều này làm cho cô vốn muốn xin nghỉ để chăm sóc Hiểu Thần cũng không có cách nào có thể dùng đến……


Hôm nay cảm giác hơi khác thường?


Cô vừa bước vào phòng bệnh, Hiểu Thần ngay lập tức liền chửi bới nhặng xị, “Tôi nói cái người này sao lại tới đây nữa? Tất cả các bác sĩ đều nói không nên kích thích đến tôi, chị hi vọng là tôi chết sớm hơn chút sao? Nếu đã như vậy thì tại sao còn cứu tôi?”


Hạ Vãn Lộ nhìn thấy, chỉ có y tá chăm sóc ở chỗ này, Thư Khai không biết đã đi đâu, cũng khó trách, nếu như Thư Khai ở đây, Hiểu Thần cũng không dám lớn lối mắng cô như vậy, nhiều lắm chỉ là mặt lạnh không thèm để ý.


Mấy ngày trước bất kể Hiểu Thần có nói như thế nào làm cái gì, cô đều để cơm xuống dặn dò một phen sau đó rời đi, nhưng hôm nay cô không làm như vậy, mà bảo y tá chăm sóc đi ra ngoài, cũng đóng cửa lại.


Hạ Hiểu Thần thấy thế hết sức kinh ngạc, trong con ngươi có phần hơi khiếp sợ, “Chị muốn làm gì?”


Hạ Vãn Lộ cầm lấy cái ghế, đặt xuống ngồi đối diện với cô ta, “Hiểu Thần, em đã khỏe hơn rồi, vậy hai chị em chúng ta nói chuyện một chút đi?”


“Tôi và chị còn cái gì để mà nói?” Truyện chỉ đăng tại diễn đàn lê quý đôn. Trong mắt Hạ Hiểu Thần có chút đề phòng, hừ lạnh, “Chị em? Từ lúc tôi rời khỏi phòng ăn đó, khi lòng tôi đã nản lòng thoái chí bị chiếc xe kia đâm trúng, chúng ta cũng đã không còn là chị em nữa rồi!”


Tự sát! Đây là nỗi đau của Hạ Vãn Lộ, chỉ cần Hạ Hiểu Thần giẫm lên, là như đang khoan vào tim cô, rất đau……


“Hiểu Thần, chúng ta là chị em, đây là chuyện không thay đổi được, chỉ là chị thật không nghĩ ra được, tại sao em lại biến thành như vậy? Tại sao?” Hạ Vãn Lộ vô cùng đau đớn, hai mươi năm chị em tình thâm, chỉ mấy tháng trước thôi, ban đêm Hiểu Thần và cô còn trò chuyện với nhau, vô cùng thân mật, biến hóa này tựa hồ như trong nháy mắt, cô cho đến bây giờ c

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi chết lặng khi nhìn thấy hộp thuốc tăng cường sinh lực anh uống dở dang, trong khi anh chưa một lần quan hệ với tôi

Đừng Cố Gắng Chạy Trốn Vì Đó Là Định Mệnh

Chim sẻ ban mai

Sau chia ly, gắng đừng lụy bi…

Sắc Cầu Vồng Thứ Tám