Chương 551: Vậy Mà Cô Lại Yêu Đại Thần (1)
Chiều hôm qua, ở trên đường, cô đã nói ra câu nói kia với Giản Thần Hi– cô đã cố ý so với tôi như vậy, Giản Thần Hi, tôi sẽ ngồi chờ cô sẽ giống tôi như thế nào, lợi dụng thần thoại tới đả kích tôi!
Cô xoay người, thấy Lý Tình Thâm đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm vào mắt của cô, trông thâm thúy như vậy, rồi lại hời hợt như vậy.
Đáy lòng cô, bất chợt vô cùng hốt hoảng.
Thật ra thì cô muốn mở miệng, đi giải thích với anh, nhưng mà, cô lại phát hiện, căn bản cô không nói ra được một câu.
Cô chỉ có thể cuộn chặt nắm tay, móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, sau đó nhìn anh rời đi.
Cô nhìn bóng lưng anh rời đi, có một loại dự cảm, giống như Lý Tình Thâm sẽ rời đi, từ đó về sau, cũng sẽ không trở lại nữa.
Lăng Mạt Mạt đi xuống lầu, vừa đi, vừa nghĩ, cảm thấy trái tim giống như bị người dùng tay siết lại, tạo thành hình dáng khác lạ, đau không thể tả.
Lăng Mạt Mạt đi tới bệnh viện, bị cảm, không có gì đáng ngại, bác sĩ đề nghị cô tiêm một lần thuốc, cô lộ ra cánh tay trắng noãn, nhìn cây kim nhỏ dài ghim vào trong huyết mạch, có đau đớn sắc nhọn truyền đến.
Đau đến vành mắt cô thoáng ửng hồng.
Bác sĩ là một phụ nữ trung niên, sau khi tiêm xong, cười ha hả nói: “Đều đã là người lớn, tiêm cũng có thể khóc.”
Lăng Mạt Mạt ngượng ngùng cho bác sĩ vẻ mặt tươi cười, sau đó trả tiền, rồi đi ra khỏi bệnh viện.
Bên ngoài gió thật to, cô cảm thấy cánh tay của mình rất đâu, rồi lại cảm thấy mình cũng đau lòng, đau đến cô muốn khóc.
Mặc dù đáy lòng cô có Enson, nhưng mà, Lý Tình Thâm đối với cô rất tốt, sau khi ông cố cô qua đời, thứ duy nhất cô muốn, là có người đối tốt với cô.
Mặc dù anh vì để cho cô không bị ES đóng băng hoàn toàn, làm chuyện ngược cách nghĩ của cô, mặc dù cô tức giận, mặc dù không muốn quan tâm anh, nhưng mà, nhưng chưa bao giờ nghĩ qua sã tác ra khỏi anh.
Thậm chí khi cô và đứa bé trai ca hát kiếm sống tán gẫu với nhau, đáy lòng cô còn chút oán hậnvới anh cũng sớm biến mất không thấy.
Nhưng bây giờ thì thế nào?
Ngay cả anh cũng đi, anh đối với cô tốt như vậy, về sau cô đi nơi nào tìm một người đối tốt cô cô được như anh đây?
Lăng Mạt Mạt nghĩ tới, liền rơi nước mắt, sau đó khi cô đi ngang qua một siêu thị, chọn lựa rất nhiều rau dưa thịt cá tươi ngon, mang về nhà, cô hao tốn ba giờ, làm bốn mặn một canh, rất phong phú, cô bày lên trên bàn, cầm chiếc đũa, chăm chú ăn.
Cô nghĩ, cô chỉ còn dư lại một mình, thật sự là một mình, cô sẽ đối mình khá hơn một chút, bởi vì trừ cô ra, sẽ không ai còn đối tốt với cô.
Lăng Mạt Mạt lãng phí thức ăn so với cô ăn hết nhiều hơn, cô thu dọn xong tất cả, trời cũng đã chạng vạng tối, cô cảm thấy bên trong nhà rất yên tĩnh, yên tĩnh cô có chút không thích ứng được, liền cầm hộp điều khiển ti vi, mở TV lên.
Trên TV đang phát phim hoạt hình, Hỉ Dương Dương và Hôi Thái Lang, cô vừa xem, vừa cười.
Sau đó là bản tin thời sự, cô coi như đang xem phim, xem rất thú vị.
Sau khi bản tin thời sự chấm dứt, là đến quảng cáo, cô nhàm chán, đối sang kênh khác, sau đó đổi tới kênh giải trí, cũng sắp tới buổi diển ca nhạc của Giản Thần Hi, nên phát tin tuyên truyền quảng cáo.
Lăng Mạt Mạt có chút cảm thấy ảnh hưởng tâm tình, cho tới nay, cô đều không có thật sự đối tốt với bản thân.
Biết Lục Niệm Ca, theo đuổi Lục Niệm Ca, thành bạn gái Lục Niệm Ca, mất đi Lục Niệm Ca, cô vẫn luôn luôn sống chỉ vì Lục Niệm Ca, không có đối xử tử tế thật tốt với mình.
Chương 552: Vậy Mà Cô Lại Yêu Đại Thần (2)
Quen biết Lục Niệm Ca, theo đuổi Lục Niệm Ca, trở thành bạn gái của Lục Niệm Ca, mất đi Lục Niệm Ca, từ đầu đến cuối cô đều sống vì Lục Niệm Ca mà không hề đối xử tử tế với chính bản thân mình.
Sau đó, cô tiến vào Làng Giải Trí, tiến vào giới ca nhạc, rõ ràng đã thực hiện được giấc mơ của mình, nhưng hết lần này tới lần khác lại vì những thù hận và trả thù, mà cô vẫn không thể đối xử tử tế với chính bản thân mình.
Nhưng mà bây giờ, cô quyết định sẽ đối xử thật tốt với bản thân mình, không thích nhìn thì sẽ không nhìn nữa, vì vậy, liền tắt ti vi, không muốn phải một mình đối diện với căn phòng trống rỗng, vậy thì lập tức mặc quần áo thật kín đáo, rồi đi ra ngoài.
Lăng Mạt Mạt không biết mình nên đi đâu, đi lung tung dọc theo đường cái , ở phía xa có rất nhiều người đang vây quanh một màn hình lớn, kêu la: “Buổi diễn ca nhạc sắp bắt đầu rồi, sắp bắt đầu rồi!”
Lăng Mạt Mạt nghiêng đầu nhìn, lập tức nhìn thấy hình ảnh bên trong sân vận động Vạn Nhân của thành phố X.
Buổi lễ ca nhạc của Giản Thần Hi, tám giờ bắt đầu.
Tất cả mọi người đều đếm ngược thời gian.
Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm
Lăng Mạt Mạt nghe thấy âm thanh mấy con số này, đáy lòng có chút không vui, thật đúng là dù có đi đâu, cũng không thoát được khỏi buổi lễ ca nhạc này của Giản Thần Hi!
Bốn, ba, hai, một!
Sau đó, trên màn hình lớn chợt hiện lên hình ảnh đèn đuốc sáng trưng ở bên trong sân vận động Vạn Nhân của thành phố X.
Nhưng mà, lại xuất hiện một tình cảnh khiến cho mọi người kinh ngạc khiếp sợ!
Tất cả mọi người không thể tin được chớp chớp mắt, rồi lại nhìn lên, sau đó phát hiện ra đây đúng là sự thật, nhất thời, đều trợn mắt há mồm.
Lăng Mạt Mạt cũng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào màn hình.
Sân vận động vẫn như cũ, sân khấu bố trí xa hoa long trọng, chỉ là, chỉ là khán đài, từ vị trí đặc biệt đến vị trí VIP đến vị trí bình thường, đều đang trống rỗng, không thấy một bóng người, cho nên, những tiếng hò reo và tiếng thét chói tai càng lớn hơn!
Những người đứng xem ở đường cái vốn đang hò rú kinh ngạc, chợt nổi lên những tiếng nghị luận ầm ĩ như thủy triều.
“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Buổi lễ ca nhạc đã bắt đầu rồi mà, tại sao lại không có người xem?”
“Đúng rồi đó, không phải là khi chúng ta đi mua vé, vé đã bán hết rồi sao? Tại sao toàn bộ chỗ ngồi đều trống trơn vậy?”
“Tôi chưa bao giờ chứng kiến một trường quay buổi lễ âm nhạc như thế này cả, nếu không có một người tham gia nào, vậy thì buổi lễ âm nhạc phải diễn ra như thế nào đây?”
Đúng vậy đó, trường quay của buổi biểu diễn này, tất cả chỗ ngồi đều không có một bóng người, buổi lễ sẽ khai mạc như thế nào đây!
Đáy lòng Lăng Mạt Mạt cũng nghĩ tới một vấn đề như vậy.
Đương nhiên vấn đề này cũng làm quấy nhiễu tới người đã sớm có sự chuẩn bị không chút sơ hở nào, và bước ra từ hậu trường của sân khấu đèn đuốc sáng trưng chính là Giản Thần Hi.
Khi cô ta bước lên sân khấu, cực kỳ linh đình,
Cô ta dùng tư thế cao ngạo nhất, khí thế nhất đế bước lên.
Nhưng mà, không có tiếng thét chói tai như dự đoán, cũng không có những que phát sáng không ngừng quơ múa như dự đoán, mà chỉ có, những hàng ghế trống rỗng.
Toàn thân Giản Thần Hi lập tức kinh ngạc đứng ở trên sân khấu trong nh


