Giản Thần Hi bị Lý Tình Thâm liếc, đáy lòng phát run, nghiêng đầu, thì nhìn thấy trên khay trà trước mặt người đàn ông này chất đầy một thẻ, toàn bộ đều là vé vào cửa buổi biểu diễn của cô.
Suy đoán của cô, toàn bộ đều đúng!
Giản Thần Hi vốn nghĩ bởi vì nình tùy tiện quấy rầy mà thấp thỏm, trong nháy mắt tất cả đều biến mất không thấy nữa, cô giẫm chận đi đến trước mặt Lý Tình Thâm, nhìn chằm chằm Lý Tình Thâm, nói: “Thì ra là vậy, thật sự là anh làm sao!”
Vẻ mặt Lý Tình Thâm rất bình thản, cũng không thèm nhìn Giản Thần Hi một cái, vươn tay, bưng ly trà bốc hơi nóng trên bàn, từ từ nhấp một miếng, giống như xem Giản Thần Hi không hề tồn tại!
Tay Giản Thần Hi nắm chăt thành quả đấm, sắc mặt cô cực kỳ tái nhợt, ngực phập phồng phập phồng, nửa ngày, cô mới mở miệng, nói: “Tất cả đều là sắp xếp của anh, có đúng hay không?”
“Từ lúc đầu, cô cũng chưa có bất kỳ thành ý muốn hợp tác với tôi, phải hay không? Mục đích của tôi chỉ muốn mượn cô, để đổi lấy việc Lăng Mạt Mạt không bị ES tuyết tàng mãi mãi!”
Thật ra thì Giản Thần Hi thật sự là một người phụ nữ rất thông minh, cô lập tức hiểu tất cả: “Kể từ đó, anh có thể để cho Lăng Mạt Mạt phục hồi ở công ty ES, còn có thể dùng tin tức hợp tác giữa tôi và tôi thay Lăng Mạt Mạt che giấu tiếng xấu của cô ta.”
Chương 555: Cô Lại Yêu Đại Thần (5)
Thật ra thì Giản Thần Hi thật sự là một người phụ nữ rất thông minh, cô lập tức hiểu tất cả: “Kể từ đó, anh có thể để cho Lăng Mạt Mạt phục hồi ở công ty ES, còn có thể dùng tin tức hợp tác giữa tôi và tôi thay Lăng Mạt Mạt che giấu tiếng xấu của cô ta.”
Giản Thần Hi nhìn Lý Tình Thâm, người đàn ông này rất tỉnh táo, mắt điếc tai ngơ đối cô lời nói.
Vậy mà, Giản Thần Hi lại tiếp tục mở miệng, trong giọng nói hoàn toàn khẳng định!
“Mà cuối cùng chuyện anh cần làm, tối nay đây tất cả đã hoàn thành! Có đúng hay không?”
“Anh cố ý giao cho tôi một buổi biểu diễn không dien&dan^le@quy#don có một bóng người, trong nháy mắt để cho tôi trở thành tiêu điểm của truyền thông, hoàn toàn che giấu tin tức xấu của Lăng Mạt Mạt không còn một mống, cũng làm không có nữa người hỏi han đến nó nữa!”
“Vì để cho tôi tin tưởng anh nên anh cố ý hợp tác rất vui vẻ với tôi, có đúng hay không?”
Giản Thần Hi nói xong những lời này, lập tức nhìn chằm chằm Lý Tình Thâm, chờ đợi câu trả lời của anh.
Lý Tình Thâm khoan thai chậm rãi uống xong ly trà, nhẹ nhàng đặt ly trà ở trên bàn, giương mắt, quét Giản Thần Hi một cái, sau đó, không chút để ý cười cười, lập tức nói: “Cô rất thông minh.”
Bốn chữ, đại biểu cho việc Giản Thần Hi đã đoán đúng mọi chuyện.
Giản Thần Hi cắn răng, tức giận bao quanh ở đáy lòng, còn không đợi cô mở miệng, Lý Tình Thâm một lần nữa chậm rãi mở miệng: “Nhưng có một chút không đúng đó chính là, giữa tôi và cô, chưa bao giờ có sự hợp tác!”
Lý Tình Thâm dừng một chút, khóe môi khẽ vểnh lên, dùng một loại giọng điệu chậm chạp lại bình tĩnh, mở miệng, nói ra, lời nói vẫn cay nghiệt sắc bén như trước: “Bởi vì cô không xứng!”
Sắc măt Giản Thần Hi càng ngày càng khó coi, thân thể cô lảo đảo, miễn cưỡng chống cự không để cho mình ngã xuống, cô nhìn chằm chằm Lý Tình Thâm, hít sâu một hơi, nắm chăt quả đấm, để cho mình có thể nói những lời này rất lưu loát: “Tại sao anh phải làm như vậy? Rõ ràng ngày hôm qua, anh cũng đã nghe Lăng Mạt Mạt nói câu kia, cô ta nói, cô ta ngồi chờ xem tôi làm sao giống như cô ta, lợi dụng anh đả kích cô ta!”
“Trong lời nói của cô, chắc hẳn là thần thoại, sẽ không hiểu sao!”
“Từ khi còn là học sinh, tâm tư của cô ta đã không có gì tốt, mục đích của cô ta là chồng của tôi Lục Niệm Ca, cô hận tôi đoạt đi người yêu của cô ta, cho tới nay, cô ta đều lợi dụng anh để đả kích tôi!”
“Cô ta tranh với tôi, tôi không thể ngồi đợi chết, tự nhiên tôi cũng phải tranh với cô ta, nếu anh cảm thấy cô ta không sai, như vậy, tôi cũng không sai, không phải sao? Nói cho cùng, nếu như không phải có anh giúp đỡ cô ta, cô ta làm sao có thể đấu với tôi?”
“Còn nữa, đúng, cô ta vẫn luôn rắp tâm lợi dụng anh, vừa rồi anh cũng nói, người như tôi không xứng đáng hợp tác với anh, vậy thì Lăng Mạt Mạt thì sao? Cô lại thích hợp hợp tác với anh ở chỗ nào? Cô ta xứng sao?”
Kèm theo lời nói của Giản Thần Hi, một câu một câu bật thốt lên, sắc mặt Lý Tình Thâm càng thên nặng nề, khóe môi theo thói quen trầm xuống, lộ ra chút tức giận.
“Nói cho cùng, cô ta còn không bằng tôi! Cô ta chỉ có vận khí tốt, lợi dụng thần thoại giới âm nhạc, Lý thiếu gia của tập đoàn Bạc Đế mà thôi!”
Chương 556: Cô Lại Yêu Đại Thần (6)
“Nói cho cùng, cô ta cũng không bằng tôi đâu! Cô ta chỉ là có vận khí tốt, lợi dụng anh là thần thoại trong giới âm nhạc, thiếu gia nhà họ Lý của tập đoàn Bạc Đế mà thôi!”
Giản Thần Hi là người thành thạo chuyên giở thủ đoạn, từ trước đến giờ cô ta hiểu được nên dùng ngôn ngữ thế nào để tạo ra mọi mâu thuẫn.
Hiện tại cũng không ngoại lệ.
Cô ta liên tục nhấn mạnh, Lăng Mạt Mạt lợi dụng Lý Tình Thâm, không phải là muốn khiến Lý Tình Thâm và Lăng Mạt Mạt trở nên bất hòa.
Ánh mắt Lý Tình Thâm từ từ trở nên lạnh lùng, gương mặt anh tuấn trở nên âm u, anh nhìn chằm chằm Giản Thần Hi nhìn một hồi, liền cười nhỏ một tiếng, “Rất tốt, giản tiểu thư không chỉ có giọng hát tốt, mà tài ăn nói cũng rất tốt! Nói có lý có căn cứ, lấy tình để cảm động lấy lý lẽ nói rõ, làm cho người ta không thể không đồng ý quan điểm của giản tiểu thư!”
Sau khi nói đến đây, Lý Tình Thâm bỗng dưng ngừng lại.
Trong nháy mắt ánh mắt của anh, lạnh lùng băng giá như mũi dao, hung hăng cắt vạch lên Giản Thần Hi.
Mặt ngoài nhìn Giản Thần Hi y hệt bình tĩnh, nhưng đáy lòng lại có tảng lớn mảng lớn làm cho sợ hãi.
Lý Tình Thâm nhìn Giản Thần Hi cũng không che giấu được sự run rẩy, bên môi hiện lên một nụ cười lạnh, sau đó chậm rãi từ trên ghế salon đứng lên, âm điệu lập tức trong trẻo lạnh lùng bỗng biến thành lạnh lẽo như băng.
Từng câu từng chữ bén nhọn như vậy, thẳng tắp đâm vào lòng người.
“Chỉ là, Giản Thần Hi, dù cô xuất sắc, nhưng lại nhằm sai đối tượng rồi!”
Giọng điệu Lý Tình Thâm có chút trở nên êm ái, Từng câu từng chữ: “Giản tiểu thư, tôi rất ngạc nhiên, rốt cuộc là ai, cho cô được cái tự tin lớn vậy, để cho cô ở trước mặt tôi, năm lần bảy lượt ý đồ ganh đua so sánh với Lăng Mạt Mạt? Chẳng lẽ Giản tiểu thư quên mất, tôi đã từng nói gì sao?”
Bất chợt Giản Thần Hi liền trợn to hai mắt, đáy mắt nhìn Lý Tình Thâm có chút kinh ngạc.
Một giây kế tiếp, giọng của Lý Tình Thâm trở nên


