Lúc cô nói, đôi mắt lóe sáng, giọng nói cũng không có xúc động, Lục Niệm Ca vẫn luôn chăm chú nhìn nét mặt của cô, nhìn bộ dáng ôn nhu của cô như việc không liên quan đến mình, anh ta bỗng kinh ngạc đến ngây người.
Lăng Mạt Mạt đã sớm nâng ly rượu uống cạn.
Giản Thần Hi nở nụ cười khó coi, nói: “Cám ơn.”
Sau đó uống một hơi cạn sạch, để ly rượu xuống, mới phát hiện Lục Niệm Ca đang mất hồn nhìn chằm chằm Lăng Mạt Mạt, quên mất cả uống rượu, chung quanh lại có rất nhiều người đang nhìn, ánh mắt của Giản Thần Hi trầm xuống, từ trước tới giờ, những người trà trộn ở trong làng giải trí lâu năm là cao thủ diễn xuất, Giản Thần Hi lại là cao thủ trong cao thủ, tất nhiên cô ta không cho phép xuất hiện bất kỳ tình huống mất mặt nào ở trong hôn lễ của mình, cho nên làm như không có gì khác thường, quan tâm, vươn tay lấy ly rượu của Lục Niệm Ca qua, còn không quên bổ sung thêm một câu săn sóc hiền dịu: “Lăng tiểu thư, chớ có để ý, thân thể Niệm Ca có chút không thoải mái, không thể uống rượu nhiều, cho nên tôi thay anh ấy uống ly này.”
Nói xong, liền lấy ly rượu trong tay Lục Niệm Ca uống một hơi cạn sạch.
Sau khi uống xong, Giản Thần Hi liền kéo tay Lục Niệm Ca đi tới bàn khác, Lục Niệm Ca đã bình thường trở lại, im lặng không lên tiếng theo Giản Thần Hi rời đi, chỉ là không biết vì sao, sau đó anh ta giống như cố ý đối nghịch với Giản Thần Hi, uống một ly lại uống tiếp một ly…..Uống trôi chảy nhanh chóng, căn bản dáng vẻ không giống như không thoải mái, vẻ mặt của Giản Thần Hi có chút trở nên khó coi, nhưng vẫn là cố cười vui vẻ.
Chương 424: Nhật Ký Đùa Bỡn Vô Sỉ Của Đại Thần (4)
Tiệc diễn ra nửa chừng thì Lăng Mạt Mạt đi đến toilet, thấy Lục Niệm Ca đứng hút thuốc trong hành lang, bước chân của cô khẽ dừng một chút, rồi như không có chuyện gì xảy ra vẫn đi tới, lúc đi ngang qua Lục Niệm Ca, bước chân của cô đều là vững vàng, ngay tại lúc cô bước qua khỏi người Lục Niệm Ca một bước cuối cùng, Lục Niệm Ca bất chợt bóp tắt điếu thuốc trong tay, anh ta đứng thẳng người lên, thanh âm có chút khàn khàn, nói: “Mạt Mạt, gần đây em sống tốt không?”
Lăng Mạt Mạt không nói gì, thậm chí bước chân cũng không có dừng lại, âm thanh trong trẻo của giày cao có vang lên có tiết tấu, từng tiếng từng tiếng, đánh vào lòng của Lục Niệm Ca, đau như kim châm muối xát, anh ta nhìn bóng lưng của cô, có lẽ do uống nhiều rượu, lại tự nhiên nói tiếp: “Nhìn em rất tốt, anh cũng hi vọng em sống tốt, không chỉ tốt ở hiện tại mà anh hi vọng mỗi thời mỗi khắc em đều sống thật tốt.”
Lúc Lục Niệm Ca nói câu này, giọng nói đặc biệt chân thành.
Bất chợt Lăng Mạt Mạt dừng lại, cô từ từ xoay người, cách một khoảng cách nhìn Lục Niệm Ca, không thể không thừa nhận, tối nay, khi anh ta làm chú rễ, so với quá khứ xem ra còn phải đẹp trai hơn mấy lần, đẹp trai thì đẹp trai, cũng không còn là Lục Niệm Ca khiến cô động lòng ngày đó nữa.
Cô nhìn chằm chằm vào mắt của Lục Niệm Ca, trầm mặc một hồi, mới mở miệng, âm điệu nhàn nhạt: “Lục Niệm Ca, sau khi rời khỏi anh, thật sự tôi sống rất tốt.”
Đáy mắt của Lục Niệm Ca thoáng ảm đạm, anh ta gật đầu một cái, nói: “Tốt, vậy là tốt rồi.’
Sau khi nói xong, Lục Niệm Ca còn cười cười, anh ta chăm chú nhìn gương mặt của Lăng Mạt Mạt, không hề chớp mắt, rồi hình như có chút chật vật, âm điệu khẽ run run, lại lẩm bẩm: “Tốt là được, tốt là được rồi.’
Lăng Mạt Mạt thu hồi tầm mắt, nói: “Hẹn gặp lại.”
Lục Niệm Ca cũng nói: “Hẹn gặp lại.”
Sau đó Lăng Mạt Mạt không lưu luyến, xoay người rời đi.
Lục Niệm Ca nhìn chằm chằm bóng lưng của Lăng Mạt Mạt, vẫn nhìn, vẫn nhìn, người đi đã không còn bóng dáng, thế nhưng anh ta lại mơ hồ nhìn thấy cô đi về phía mình, khuôn mặt bình tĩnh, xấu hổ tươi cười.chương mới nhất đăng tại ddlequydon
Anh ta biết, Lăng Mạt Mạt từng thương yêu anh ta, đã chết, anh ta cũng biết, trong lòng Lăng Mạt Mạt, Lục Niệm Ca từng yêu cô, cũng đã chết.
Đều đã chết hết.
Một đoạn tình yêu thời niên thiếu, sơ luyến thuở ban đầu, đã chết ở những năm tháng đó, do những sai lầm ma xui quỷ khiến.
*****
Lúc Lăng Mạt mạt từ toilet đi ra, cô đụng phải người quen.
Nếu nói người quen, thì đó là bạn học thời đại học của cô cùng Giản Thần Hi.
Kể từ sau khi thôi học, cô cũng không có liên lạc với bạn bè thời đại học.
Là Giản Thần Hi gọi cô lại, cô ta vừa mới đổi lễ phục, đứng giữa mấy người phụ nữ, kêu tên cô: “Lăng Mạt Mạt.”
Lăng Mạt Mạt quay đầu nhìn quanh, liền thấy những người đó, nét mặt của cô trở nên hơi tái nhợt, trong lúc cô đang do dự có nên đi tới hay không, Giản Thần Hi đã giả bộ nhiệt tình bước tới, kéo Lăng Mạt Mạt qua.
Chương 425: Nhật Ký Đùa Bỡn Vô Sỉ Của Đại Thần (5)
Lăng Mạt Mạt quay đầu lại, thấy những người đó, lập tức nét mặt của cô trở nên có chút tái nhợt, đang lúc cô do dự liệu có nên bước lên phía trước hay không, Giản Thần Hi đã giả bộ nhiệt tình bước đến, kéo lấy Lăng Mạt Mạt.
Mấy người kia nhìn thấy Lăng Mạt Mạt, ánh mắt không hề mang chút sự thân thiện, thậm chí mang theo một chút chán ghét, không hề có bất kì ý định bước đến chào hỏi.
Giản Thần Hi cố ý, cô ta cười cười giảng hòa: “Chẳng lẽ mọi người không nhớ sao? Đây là Lăng Mạt Mạt.” Nói xong, cô ta còn quay đầu liếc mắt nhìn Lăng Mạt Mạt, nói: “Cô ấy là bạn học của chúng ta mà.”
Lăng Mạt Mạt cũng biết Giản Thần Hi cố ý làm vậy. Trước đây, ở trường học, chuyện cô là gái bán hoa hạng sang đã gây xôn xao ồn ào, cũng chính lúc đó, mấy người này đã từng là bằng hữu của cô khi ấy, hoàn toàn phá vỡ quan hệ bạn bè với cô.
“Mọi người đều là bạn bè học chung với nhau, khó khăn lắm mới gặp mặt một lần, nhất định sẽ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng hiện giờ mình còn phải tiếp đón những người khác, lát nữa quay lại tìm mọi người sau.” Giản Thần Hi khách khí cười cười, sau khi nói xong những lời này thì liền xoay người rời đi.
Giản Thần Hi vừa rời khỏi, bầu không khí giữa nhóm người càng thêm ngưng trệ.
Lăng Mạt Mạt cười cười, miễn cưỡng lên tiếng chào: “Đã lâu không gặp.”
Lúc này mấy người kia mới nhìn cô một cái, thời gian trôi qua đã rất lâu rồi, mọi người ai cũng sẽ có sự thay đổi ít nhiều, vậy mà vẫn có một điều duy nhất không thay đổi là sự rực rỡ của Lăng Mạt Mạt.
Tuy cô rực rỡ thì rực rỡ, nhưng trong đáy lòng mấy người kia vẫn khinh thường Lăng Mạt Mạt.
Một người đã từng làm gái bán hoa hạng sang, lại còn vu oan cho bạn tốt ăn trộm bài hát của mình như Lăng Mạt Mạt, còn có ai có thể nhỏ nhen hơn cô nữa?
Hôm nay là lần đầu gặp lại nhau khi chia tay, nhìn thấy Lăng Mạt Mạt vẫn nở mày nở mặt như thế, tự nhiên đáy lòng mấy người kia sẽ có chút căm giận.
Đã là một người phụ nữ, ai cũng sẽ có một điểm giống nhau đó chính là thích lừa mình dối người.
Chê bai người khác chính là một cách để an ủi bản t

