Ăn cơm xong, Lăng Mạt Mạt trở về phòng ngủ của mình nghỉ ngơi, lúc đầu tràn đầy bối rối, nhưng mà nghĩ đến mấy ngày bận rộn tất cả là chuyện của ông cố, đều luôn không nhìn qua điện thoại, liền cầm lên, phát hiện phía trên có rất nhiều Wechat, Lăng Mạt Mạt mở ra, là Enson gửi tới, còn gửi từ hôm trước, câu chữ rất đơn giản: [Trong Harry Potter có nói qua một câu, tại thời điểm tăm tối nhất cũng có ánh sáng, chỉ cần em dùng cách thắp sáng đèn. Mạt Mạt, cho dù gặp phải bao nhiêu chuyện khổ sở, đó cũng chỉ là đèn bị tắt, anh sẽ thắp sáng cho em, đừng buồn.'>
Lăng Mạt Mạt nhìn thấy một câu này, tay không kiềm chế được sinh ra run rẩy, cô theo bản năng trả lời một câu: [Anh đã biết rồi?'>
Wechat rất nhanh được trả lời: [Ừ, Lý Tình Thâm nói cho anh biết, bây giờ em có khỏe không? Anh rất lo lắng cho em.'>
Lăng Mạt Mạt nhìn thấy những lời này, cảm thấy trái tim mình như bị một thứ gì đó hung hăng bắt được, vừa đau, lại vừa ấm áp.
Cô nằm ở trên giường, trở mình thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được trả lời Enson: [Em vẫn khỏe.'>
[Anh sợ em tâm tình không tốt, em còn ổn là tốt rồi.'>
Thói quen trò chuyện Wechat với cô của Enson giống như trước kia, câu chữ đơn giản, lại có thể sưởi ấm lòng người, Lăng Mạt Mạt nghĩ, bản thân cô cuối cùng vẫn còn có chút không nỡ cắt đứt quan hệ với Enson, cô mất đi ông cố, không muốn cùng lúc cũng mất đi tình yêu của mình, dù cho anh không hề yêu cô, cũng không sao cả, cô cũng không hi vọng xa vời anh có thể yêu mình, chỉ là muốn nói chuyện phiếm cùng anh như vậy, cho nên, Lăng Mạt Mạt tiếp tục gửi Wechat với Enson, [Ừ, hôm nay em kêu được một người bằng hữu!'>
Chương 420: Quà Sinh Nhật (30)
Trước kia Enson cùng cô tán gẫu trên webchat giống như là thói quen, câu chữ đơn giản, lại có thể làm lòng người ấm áp, Lăng Mạt Mạt nghĩ, đúng là mình vẫn còn có một chút không bỏ được Enson, không thể cắt đứt quan hệ, cô đã mất đi ông cố, đồng thời không muốn mất đi người mình yêu, dù anh không thương cô, không còn quan hệ, cô cũng không hy vọng xa vời là anh có thể yêu mình, cô chỉ muốn cùng anh tâm sự mà thôi, Lăng Mạt Mạt gửi tin nhắn cho Enson [Ừ, hôm nay em có thêm một người bạn!'>
[Hả?'> Enson rất nhanh nhắn trở lại, chỉ có một chữ đơn giản, rồi sau đó, Lăng mạt Mạt lại nhận được một tin [Bạn tốt?'>
[Ừ, anh thử đoán coi là ai?'> bản thân Lăng Mạt Mạt rất mệt, nhưng cô lại phát hiện ra, có thể cùng người mình yêu nói chuyện dù chỉ là ít câu đơn giản, đều có cảm giác kích động trong lòng, cả khốn ý cũng hoàn toàn không có.
[Đoán không ra'>
Lăng Mạt Mạt bĩu môi cầm điện thoại nhắn trở lại [là Lý tình Thâm! Thầy của em!'>
Lý Tình Thâm đang ở trong căn nhà cách vách, cầm điện thoại di động đọc những lời này, anh không nhịn được vểnh môi, nhắn [không phải em rất ghét cậu ấy sao?'>
Lăng Mạt Mạt nhìn tin nhắn này, trầm tư một chút, đúng vậy, trước kia cô cực kỳ ghét Lý Tình Thâm, thậm chí còn có chút hận anh, nhưng từ khi nào thì cô đã bắt đầu từng chút từng chút thay đổi rồi?
Lăng Mạt Mạt nhìn chằm chằm điện thoại di động, cắn ngón tay suy nghĩ thật lâu, mới viết cho Enson [đó là trước kia.'>
Sau khi gửi đi, Lăng Mạt Mạt lại gửi thêm một tin thật dài [thật ra thì tiếp xúc qua một thời gian dài, em phát hiện Lý Tình Thâm cũng không phải là một người hoàn toàn biến thái'>
Enson [ '>
Lăng Mạt Mạt thản nhiên tiếp tục gõ chữ [có lúc anh ấy cũng có tính người, có lẽ tính tình của anh ấy có hơi âm dương quái khí, nhưng có khi anh ấy đối xử với em tốt vô cùng.'>
Nhất thời Lý Tình Thâm vô cùng hứng thú, anh may mắn có một thân phận khác, Enson, mà thân phận này vẫn cùng cô quen biết, có thể dò thăm suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cô, vì vậy, anh liền tiếp tục hỏi [cậu ấy đối với em rất tốt? Tốt như thế nào?'>
Lăng Mạt Mạt nhìn đến vấn đề này, thế nhưng cô không phát giác ra là mình đã trả lời không chút do dự [anh biết không? Ông cố của em qua đời, anh ấy vẫn luôn bận trước vội sau, hơn nữa, hồi lúc em quay MTV, anh ấy rất quan tâm em, khi đến mỗi một thắng cảnh, anh ấy đều giảng giải nguồn gốc lịch sử cùng truyền thuyết cho em nghe, còn nữa, lúc chờ đợi để quay cảnh Nhật Nguyệt hội tụ, ở trên cao nguyên anh ấy bị phản ứng rất nghiêm trọng, lại vẫn khăng khăng kiên trì.'>
Lý Tình Thâm cầm điện thoại di động, nhìn cô viết nhiều như vậy, khóe môi không nhịn được cong lên, thì ra, những việc anh làm cô đều cảm nhận được.
Như vậy thì tốt, như vậy thì tốt, chỉ cần anh tiếp tục cố gắng, một ngày nào đó, cô sẽ bị chân tình của anh cảm động.
[Còn nữa, trong thời tiết giá băng, anh ấy đã giặt quần lót cho em'> lúc Lăng Mạt Mạt gửi hàng chữ này, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi đỏ, sau đó cắn cắn ngón tay, không kìm chế được rất nghiêm túc hỏi Enson [anh nói xem, có phải thầy đối với em rất tốt hay không? Nhưng mà, anh nói xem, tại sao anh ấy lại tốt với em như vậy?'>
[Cậu ấy thích em.'> Lý Tình thâm dùng di động, lấy thân phận Enson, bày tỏ bí mật đã chôn giấu trong lòng từ lâu, thổ lộ ra.
Thấy bốn chữ này, Lăng Mạt Mạt lại cho rằng Enson chỉ nói đùa, bỗng dưng trong lòng có chút không tiếp nhận được, cô thích anh, tại sao anh có thể như không có chuyện gì xảy ra mà nói với cô như vậy, quả thật, anh không thích cô.
Chương 421: Nhật Kí Đùa Bỡn Vô Sỉ Của Đại Thần (1)
Lăng Mạt Mạt thu hồi mất mác trong lòng, cố làm ra vẻ tức giận nhắn [nói lung tung! Em nói rất nghiêm túc, có thế nào em cũng nghĩ không thông vấn đề này!'>
[Tôi nói, cậu ấy thích em!'> Enson tiếp tục gõ chữ gửi cho cô.
[Nói hưu nói vượn, thầy có người trong lòng rồi, em len lén nói cho anh biết, thầy rất yêu cô gái kia, cô gái đó cũng thật là không biết điều, người đàn ông tốt như thầy, thế mà cô ấy không cần!'>
Lý Tình Thâm thấy những lời này, bất chợt cười ra tiếng, sau đó trả lời một câu [người đàn ông tốt như vậy, cho em, em cần không?'>
Lăng Mạt Mạt vô ý thức muốn nói một câu ‘em muốn’, để xem Enson có phản ứng gì, nhưng lại sợ nếu mình nói vậy, Enson cho là mình thích Lý Tình Thâm rồi sẽ không thích cô nữa, nhất thời cô lựa chọn trả lời thành thật [em nói, thầy tuyệt đối không thích em đâu.'>
Lăng Mạt Mạt trả lời rất khẳng định.
Ở trong đầu của cô chưa bao giờ nghĩ tới Lý Tình Thâm sẽ thích cô, tựa như cũng chưa hề nghĩ mình sẽ thích Lý Tình Thâm.
Cô cảm thấy thế giới của hai người bọn họ khác nhau rất xa, nếu như không phải vận mạng xui khiến, cô và anh cũng sẽ không bao giờ xuất hiện cùng một lúc với nhau.
Có một loại người giống như Lý Tình Thâm, quá mức hoàn mỹ, khiến bất luận người nào ở trước mặt anh đều tự động xấu hổ, người như vậy, chỉ có thể kính ngưỡng chứ không thể yêu.
Cho nên, mặc dù cô và anh hiện tại là bạn bè, nhưng trong đầu Lăng Mạt Mạt cũng chưa từng có bất kỳ suy nghĩ không an phận nào.
Thật lâu, Enson cũng chưa trả lời cho Lăng Mạt Mạt.
Nhắc tới Lý Tình Thâm, Lăng


