Nhưng là, anh có thể hay không, không cần đối sử tốt với cô như vậy?
Anh đối tốt với cô như vậy, sẽ càng làm cô khó chịu. Đáy lòng Lăng Mạt Mạt tuyệt vọng cùng vui sướng đang đan xen, đến cuối cùng, biến thành từng chút từng chút khổ sở nồng nặc.
Anh lẽ nào không biết, anh ôn tình nư vậy là một loại tàn nhẫn hay sao?
Nếu không yêu thì, cũng không nên cho cô hi vọng. Nghĩ đến Lăng Mạt Mạt nhẹ nhàng ấn vào cự tuyệt.
**************************************************************
Lý Tình Thâm và Du Dật nói xong những lời nói đó, cả ban công rơi vào yên tĩnh, trong lúc bất chợt, điện thoại cuả Lý Tình Thâm vang lên.
Du Dật vẻ mặt thoáng ánh lên kích động: “Là ai?”
Vừa dứt lời, thấy Lý Tình Thâm nhìn chằm chằm vào hệ thống wechat trên điện thoại di động, sắc mặt rất nghiêm túc trầm muộn.
Đó là một hệ thống gửi tin tức: “ Mạt Mạt Yêu Tinh cự tuyệt thêm bạn vào danh sách bạn tốt.”
Thời gian qua đi ba tháng sau, cô rốt cuộc wechat trở lại.
Hơn nữa, vẫn là anh bị cô lỡ hẹn, mới vừa qua sinh nhật.
Cả người Lý Tình Thâm trở lên cứng nhắc, trong hai mắt, ẩn dấu một tia đau thương nhàn nhạt. Hồi lâu, mới giật giật môi, nhưng không hát ra chút âm thanh, giơ tay lên dừng lại giữa không trung thật lâu. Mới rơi vào bàn phím điện thoại di động, tiếp tục mở ra, một lần nữa muốn mời Yêu Tinh Mạt Mạt: “Em ở rồi hả?”
Lăng Mạt Mạt không nghĩ tới, Enson lúc này lại vào wechat. Nhìn ba chữ anh gửi đến, cả người cô chưa kịp phản ứng, Enson lại gửi đến cho cô một tin nhắn nữa: “Tôi chờ em đã lâu.”
Đáy lòng Lăng Mạt Mạt một mảng hỗn loạn, “Tăng thêm cự tuyệt” bốn chữ này, cô không thể nào giấu đi được rồi.
Lẽ nào anh không biết, câu nói này đến cùng có bao nhiêu ám muội sao?
Lý Tình Thâm thấy Lăng Mạt Mạt mãi không có động tĩnh, cánh môi hơi mấp máy.Nàng tối nay lỡ hẹn, bây giờ muộn như thế không nghỉ ngơi, thế nhưng bất chợt lại vào wechat. Trong lòng anh có chút lo lắng có chút hồ nghi, lại một lần nữa mở ra thêm cô vào làm bạn tốt: “Đã muộn thế này, sao còn chưa nghỉ ngơi, có phải em gặp phiền toái rồi không?”
Đáy lòng Lăng Mạt Mạt, nhất thờ trở lên mềm mại. Cô không biết cô nên làm thế nào, Enson như vậy để cho cô càng nhớ nhung và mê luyến. Lòng anh mỏng và thông minh, có thể dễ như trở bàn tay suy đoán ra hiện trạng của cô.
Anh như vậy, sẽ làm tầng phòng bị cô vất vả tạo dựng một lần nữa sụp đổi!
Cô cái gì cũng không muốn nói, cũng không biết nói gì. Chẳng qua cảm thấy không có chút ý nghĩa nào, bèn nhìn điện thoại di đông kinh ngạc ngẩn người.
Chương 408: Quà Sinh Nhật (18)
Nhực bồn chồn, hô hấp cũng không thể duy trì thông thuận, cũng không biết trải qua bao lâu, ở trong điện thoại di động truyền ra một giọng nói, Lăng Mạt Mạt cúi đầu, nhìn sang: 【Enson muốn xin kết bạn với bạn, tin nhắn: Mạt Mạt, em vẫn còn ở đó chứ? Thêm anh vào bạn bè, chúng ta nói chuyện một chút. 】
Lăng Mạt Mạt mở trừng hai mắt, một lúc lâu mới có thể thấy rõ chữ cái ở trên màn hình điện thoại di động, sau đó nhẹ nhàng nhấn đồng ý.
Chúc mừng bạn và Enson trở thành bạn tốt, bây giờ bạn có thể tán gẫu!
Rất nhanh, hộp thoại nhảy ra một tin nhắn của Enson: 【 cám ơn em. 】
Lăng Mạt Mạt nhìn ba chữ này, hít sâu một hơi, nhanh chóng ấn trên mand hình điện thoại di động: 【 em xin lỗi đã khiến anh phải gửi kết bạn lại. 】
【 không sao. 】 Lý Tình Thâm trả lời lại ba chữ đơn giản, vẻ mặt rất trịnh trọng, một lúc lâu anh lại bổ sung thêm một câu: 【 em rất muốn gặp anh sao? 】
Lăng Mạt Mạt nắm điện thoại di động, ngón tay khẽ run, gặp thì thế nào? Cuối cùng cô và anh không có kết quả
Lúc đầu, là cô quá ngây thơ rồi, cô và anh, một chỉ dựa vào quy tắc ngầm để lên chức ca sĩ, một là là tổng giám đốc thần bí nổi danh lừng lẫy, khác biệt trời vực.
Bây giờ nghĩ lại, khi đó đề nghị của cô, là không biết tự lượng sức mình như thế nào!
Lăng Mạt Mạt cắn cắn môi dưới, liền ăn ở hai lòng nói: 【 không có, em chỉ là thuận miệng nói một chút thôi! Em chỉ rất là hiếu kỳ người đàn ông có hợp đồng lên giường với em rốt cuộc có bộ dạng như thế nào! Cho dù em đổi lại là người khác thì cũng sẽ nghĩ như vậy! 】
Lý Tình Thâm thấy hàng chữ này, hơi mất mát: 【 là như vậy sao? 】
Lăng Mạt Mạt nghĩ, dĩ nhiên không phải như vậy.
Chỉ tiếc, cô không có tư cách đi yêu, cô phải để ý trí tỉnh táo đối mặt thực tế, cho nên, ngón tay của cô dừng thật lâu ở trên điện thoại di động, mới cắn răng, chịu đựng đau đớn tan lòng nát dạ, đánh một chữ: 【 phải 】
Sau khi đánh xong, Lăng Mạt Mạt ngẩng đầu lên, hoảng hốt nhìn phòng giải phẩu một chút, nghĩ đến nghĩ đến có lẽ ông cố của mình sẽ rời đi, Lăng Mạt Mạt có một loại sợ hãi, cô sợ sau khi ông cố rời khỏi mình, cô chỉ còn lại một mình cô tịch, cho nên, cô nghĩ muốn cùng Enson giống như ngày trước, chỉ là tâm sự, làm bạn nói giỡn một chút, cô cũng đã thỏa mãn.
Nghĩ tới đây, Lăng Mạt Mạt liền tiếp gửi cho Enson một hàng chữ: 【 giữa chúng ta chỉ có một bản hợp đồng, cho nên có gặp hay không cũng không đáng ngại, sớm muộn cũng sẽ kết thúc. Em còn nhớ rất rõ ràng, còn nợ anh 73 lần! 】
Trời mới biết lúc Lăng Mạt Mạt đánh xong đoạn chữ này, đáy lòng có bao nhiêu khổ sở, cô cắn môi, chịu đựng ngón tay run rẩy, chọn một cái mặt cười gửi đi.
Trong lúc này, cô rất cảm ơn vì bọn họ cách nhau cái wechat, anh se không nhìn thấy vẻ mất mác khổ sở của cô, anh vĩnh viễn cũng sẽ không biết vào giờ phút này, lúc cô gửi cho anh cái mặt cười, đã sớm khóc không thành tiếng.
【 có phải em đang tức giận hay không? Một đêm đó, anh thật sự vô cùng xin lỗi. 】 Lý Tình Thâm thấy 73 lần rất nhức mắt, nghĩ đến mình đã từng nói câu nói câu chọc tức với cô, qua thật lâu, gửi cho cô một cái tin nhắn.
【 không có. 】 Lăng Mạt Mạt trực tiếp trả lời.
Lý Tình Thâm nhìn hai chữ này, lại trầm mặc, trong khoảng thời gian ngắn, anh lại không biết mình nên trở lời cái gì.
Chương 409: Quà Sinh Nhật (19)
Lý Tình Thâm nhìn hai chữ này, lại trầm mặc, trong khoảng thời gian ngắn, anh lại không biết mình nên trở lời cái gì.
Lăng Mạt Mạt nhẹ nhàng tiếp tục đánh một câu vào điện thoại di động: 【 Em không có quyền tức giận 】
Vậy mà, lời của cô…, mới vừa đánh được một nửa, bất chợt cửa phòng giải phẩu mở ra, Lăng Mạt Mạt nhanh chóng đứng lên, sau đó liền thấy ông cố đang nằm yên tĩnh ở trên giường bệnh được đẩy ra ngoài.
Trong lúc đó, Lăng Mạt Mạt giống như dự cảm được cái gì đó, toàn thân lạnh lẽo, cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ.
Giường bệnh được đẩy tới trước mặt cô, bác sĩ lấy khẩu trang xuống, đáy mắt hàm chứa áy náy, mở miệng nói với Lăng Mạt Mạt: “Tiểu thư, rất xin lỗi, tôi đã cố hết sức, nhưng mà, tôi của ông cụ thực sự đã lớn, ở ngay lúc phẫu thuật cuối cùng, rốt cuộc vẫn ra đi”
Thân

