Lăng Mạt Mạt cứng ngắc gật đầu một cái, liền đi vào trong phòng bệnh, con đường rất bình thường, nhưng chân của cô lại như nhũn ra, nhiều lần suýt nữa ngã trên mặt đất, cô đi tới trước giường bệnh ông cố, nhìn ông cố đang nhắm mắt, nước mắt Lăng Mạt Mạt lại rơi xuống một lần nữa.
Chương 403: Quà Sinh Nhật (13)
Lăng Mạt Mạt cứng ngắc gật đầu một cái, liền đi vào trong phòng bệnh, con đường rất bình thường, nhưng chân của cô lại như nhũn ra, nhiều lần suýt nữa ngã trên mặt đất, cô đi tới trước giường bệnh ông cố, nhìn ông cố đang nhắm mắt, nước mắt Lăng Mạt Mạt lại rơi xuống một lần nữa.
“Mạt Mạt, Mạt Mạt” Giọng nói của ông cố có chút mê sảng, mang theo hơi thở vô lực, Lăng Mạt Mạt nghe vậy trong lòng chua xót một mảnh, hai chân mềm nhũn, liền quỳ xuống trước giường bệnh của ông cố, đôi tay nhỏ bé của cô nắm thật chặt bàn tay già nua thô ráp của ông cố, cảm thấy thân thể ông cố còn nhiệt độ, lúc này lòng của cô mới yên tâm một chút, giọng nói nghẹn ngào gọi: “Ông cố, con ở đây ông cố, ông đừng làm con sợ.”
Ông cố nghe được giọng nói của Lăng Mạt Mạt, lúc này mới cố gắng mở mắt, chậm rãi nghiêng đầu, nhìn người đang khóc ở trước mắt giống như Lăng Mạt Mạt, ông loáng thoáng cảm thấy từng cảnh tượng đang từ từ hiện lại trong đầu mình, trong nháy mắt, từ một cô gái nhỏ được sinh ra, đã trưởng thành trở thành một thiếu nữ, cực kì xinh đẹp, chỉ tiếc, cô còn chưa lấy chồng mà ông cũng đã đến thời điểm tận cùng của sinh mệnh.
Ông sống cả đời, cái gì đều đã trải qua, nếu như nói đến bây giờ, một thứ ông cảm thấy mình không bỏ được, chính là Lăng Mạt Mạt.
Ông cố nắm thật chặt tay của Lăng Mạt Mạt, giọng nói run rẩy: “Mạt Mạt, con đừng khóc, nếu khóc sẽ trở nên không đẹp, ngoan, cười một cái cho ông cố xem, Mạt Mạt nhà chúng ta là xinh đẹp nhất.”
Lăng Mạt Mạt nghe được lời này, nước mắt càng rơi nhiều hơn, cô nỗ lực cười với ông cố, cười rất nhiều, đến cuối cùng cũng khóc òa lên: “Ông cố, ông bỏ con mà, ông đừng rời khỏi con, bác sĩ sẽ cứu ông mà.”
Lăng Mạt Mạt xoay người, nhìn bác sĩ ở bên cạnh, nói: “Xin các người hãy nghĩ cách cứu ông của tôi đi.”
“Lăng tiểu thư, xin cô bình tĩnh một chút, tuổi của vị bệnh nhân này hơi lớn, tỷ lệ thành công khi làm giải phẫu không cao, cho nên cô phải chuẩn bị tâm lý trước. Trước khi làm giải phẫu, bệnh viện hi vọng mọi ngươi có lời gì muốn nói thì hãy nói ra hết.”
Lăng Mạt Mạt nghe được lời này, trong lúc bất chợt liền kích động: “Ông cố của tôi không chết, ông sẽ không chết”
“Mạt Mạt, con hãy nghe ông nói.” Ông cố nằm ở giường bệnh lên tiếng, giọng nói khàn khàn mở miệng, Lăng Mạt Mạt lập tức yên tĩnh lại, ngoan ngoãn nhìn ông cố, sau đó nghe được giọng nói của ông cố truyền đến: “Mạt Mạt, nếu như ông cố thật sự mất đi, con cũng phải sống thật khỏe mạnh, ông cố ở trên trời sẽ dõi theo con, Mạt Mạt nhà chúng ta nhất định sẽ sống vui vẻ, Mạt Mạt đồng ý với ông cố, nhất định phải tìm được và gả cho người đàn ông yêu con, ông cố không thể nhìn thấy con kết hôn, nhưng là ông cố ở trên trời sẽ luôn dõi theo con.”
Nước mắt Lăng Mạt Mạt rơi xuống như mưa, vẫn gật đầu, một chữ cũng không nói ra được, qua thật lâu, ông cố cuối cùng nói xong, ông nở một nụ cười ấm áp với Lăng Mạt Mạt, sau đó lập tức nói với bác sĩ ở bên cạnh: “Làm giải phẫu đi.”
Bác sĩ gật đầu một cái, lập tức đẩy ông cố về phía phòng giải phẩu, Lăng Mạt Mạt đi theo giường bệnh đang được đẩy đi, cô chăm chú nhìn chằm chằm vào ông cố.
Chương 404: Quà Sinh Nhật (14)
Bác sĩ gật đầu một cái, liền đẩy ông cố vào phòng giải phẫu, Lăng Mạt Mạt đi theo chiếc giường di động liên tục đi, cô tha thiết nhìn chằm chằm ông cố.
Ánh mắt của cô từ đầu đến cuối chớp cũng không chớp một cái, chỉ sợ một lần không cẩn thận, ông cố theo cô trong mạng sống sẽ hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa.
Lăng Mạt Mạt cầm chặt tay của ông cố, đôi tay kia thô ráp mà lại già nua, lại có thể rót ấm áp vào đáy lòng cô.
Giường bệnh di động vẫn bị người đẩy đến cửa phòng giải phẫu, y tá nhẹ giọng lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu thư, cô không thể đi vào, xin mời chờ ở ngoài cửa phòng giải phẫu.”
Lăng Mạt Mạt gật gật đầu, đáng thương giương đôi mắt to nước mắt lưng tròng lên nhìn bác sĩ chủ trì của ông cố, giọng điệu mang theo vẻ run rẩy cầu xin: “Bác sĩ, phẫu thuật của ông cố tôi nhất định sẽ thành công, có phải không?
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.” Bác sĩ giơ tay lên vỗ vỗ bả vai của Lăng Mạt Mạt, truyền cho cô một nụ cười trấn an.
Cánh môi của Lăng Mạt Mạt trong nháy mắt nhợt nhạt không có sức sống, cô biết, ông cố bước vào phòng giải phẫu này đại biểu cái gì, nếu giải phẫu không thành công, ông cố sẽ vĩnh viễn rời khỏi cô.
Nếu như may mắn, ông cố sẽ đi ra liếc mắt nhìn cô một cái rồi nhắm hai mắt lại, nếu như không may mắn, một giây đồng hồ ông cố và cô ở đây, hoàn toàn sinh ly tử biệt.
Đáy lòng Lăng Mạt Mạt bỗng dưng đau xót, nước mắt vốn đã ngừng một lần nữa rơi xuống, cô bằng mọi cách không cam lòng từng chút từng chút buông tay ông cố ra.d/đ;l’q@đ
Sau đó Lăng Mạt Mạt liền trơ mắt nhìn ông cố bị người nhanh chóng đẩy mạnh vào phòng giải phẫu.
Cô theo bản năng liền lên tiếng kêu một câu: “Ông cố.”
Đuổi sát theo giường bệnh của ông cố, nhưng mà, người cô còn chưa đi hai bước, cửa chính nặng nề của phòng giải phẫu đã đóng mạnh ngay trước mắt cô, sau đó, Lăng Mạt Mạt liền nhìn thấy đèn trên cửa phòng giải phẫu sáng lên.
Lăng Mạt Mạt cảm thấy trước mắt mình đều là một màu đỏ như máu, quanh quẩn trong đầu cô đều là lúc cửa phòng giải phẫu đóng lại, phát ra âm thanh nặng nề, cô cảm thấy tất cả máu toàn thân mình đều ngưng lại rồi.
Trong tích tắc ấy, cô cảm thấy sức lực của cả người mình đều bị lấy ra hết, đáy lòng cô tràn ngập hoang mang và bất lực…
Cô lảo đảo bước tới chỗ ngồi bên cửa sổ, mất hồn ngồi xuống.
Cửa sổ hành lang bệnh viện mở ra, có gió lành lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, thực ra không lạnh, nhưng Lăng Mạt Mạt lại cảm thấy toàn thân mình lạnh như băng tuyết, cô theo bản năng ôm lấy thân thể của chính mình, một loại cảm giác cô độc chưa bao giờ có, bắt đầu lan ra ở đáy lòng cô.
Cô nhìn bóng đêm tối đen ngoài cửa sổ, nhớ tới rất nhiều rất nhiều người, ba cô, mẹ cô, cô đã từng bị Giản Thần Hi phá hoại đến không còn một mảnh bằng hữu, còn có Lục Niệm Ca trước kia cô yêu đến chết đi sống lại.
Những người này, đều đã từng là những người quan trọng nhất trong đời cô, nhưng mà, từng bước từng bước bởi vì các loại nguyên nhân cùng rủi ro từ trong đời cô hoàn toàn mất đi hoặc là càng lúc càng xa, hoặc là dứt khoát trở thành kẻ địch.
Mỗi một lần mất đi, đều mang tới đả kích hết sức nặng nề và đau đớn cho cô, mà hiện tại, lạ

