Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí (xem 6973)

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí

cảnh tượng không tưởng tượng nổi.


Lý Tình Thâm phản ứng lại đầu tiên, để cho mọi người nhanh chóng chuẩn bị, đi quay lại quang cảnh kỳ tích như vậy.


Lý Tình Thâm thản nhiên đứng ở một bên, nhìn lên nhóm người bận rộn trước mặt, cuối cùng tầm mắt khóa ở thân anh của Lăng Mạt Mạt lấy trời để làm bối cảnh.


Cô gái cách đó không xa, bộ dáng còn trẻ, tinh thần tràn trề sức sống, mặc dù ở trên đường sá xa xôi lắc lư mệt nhọc, da thịt vẫn cực kỳ tốt, làn da trắng nõn giống như một khối bạch ngọc.


Ngũ quan cô tuyệt đẹp, trên treo nụ cười ngọt ngào, hơi nghiêng đầu, ánh mắt ấm áp và mềm mại, giống như là nghĩ tới người mình thầm mến, toàn thân tràn đầy một loại ánh sáng tên là”Hạnh phúc”.


Sau khi có người hô bắt đầu quay, cô chậm rãi xoay người, hơi nghiêng đầu, xinh đẹp mang theo một chút đau thương, trẻ trung mang theo một chút dụ hoặc.


Nhất là đôi mắt kia, trong suốt đơn thuần, trắng đen rõ ràng, giống như là thuần khiết nhất trên cái thế giới này.


Môi của cô khẽ đóng, sau đó nhìn vào màn hình, mặt mày giãn ra từng chút, rồi sau đó khóe mắt cong lên, nụ cười lan tràn, mãi cho đến khóe môi, đầu tiên lỗ một đường cong, sau đó đường cong mở rộng từng chút, cuối cùng hai cánh môi mềm mại tách ra, lộ ra hàm răng trắng nõn, rực rỡ, làm cho người ta nhìn mà tâm tình cảm thấy cực kỳ tốt, đang hiện ra trước mắt mọi người.


Cảnh đẹp, người càng đẹp hơn.


Lý Tình Thâm nhìn một màn này, con ngươi chậm rãi co lại.


Truyền thuyết lâu đời có nói, khi mặt trời cực nóng và trăng sáng lạnh lẽo cùng treo trên một bầu trời, Nhật Nguyệt cùng nhau, lúc sớm chiều làm bạn, người có tình sẽ thành thân thuộc, cả đời gần nhau, không xa không rời.


Tầm mắt Lý Tình Thâm dần dần dãn ra, anh nhìn Nhật Nguyệt cùng nhau, nhìn cô gái xinh đẹp, ánh mắt từ từ trở nên mờ nhạt


Khi mặt trời dắt tay trăng sáng, Lăng Mạt Mạt, anh có thể yêu em hay không?


**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**


Từ trên núi cao, Lý Tình Thâm và Lăng Mạt Mạt trực tiếp ngồi trên máy bay, bay trở về thành phố X.


Vừa lên máy bay, Lăng Mạt Mạt đã ngủ mất.


Cô ngủ rất say, mãi cho đến khi máy bay chạm đất, Lăng Mạt Mạt mới tỉnh lại, quay đầu, nhìn phi trường thành phố X quen thuộc, hoàn cảm thân thiết, nhất thời tỉnh táo lại, trên mặt hiện lên nụ cười sáng loáng, hưng phấn khác thường.


Xuống máy bay, Lý Tình Thâm lái xe đưa Lăng Mạt Mạt về nhà.


Dọc theo đường đi, Lăng Mạt Mạt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, sinh sống nhiều năm như vậy, mỗi một cảnh vật ở thành phố X, Lăng Mạt Mạt đã sớm nhìn chán, vậy mà mà mới đi hai tháng, Lăng Mạt Mạt lại cảm thấy nhìn vào cực kỳ thoải mái, thậm chí có nơi, cũng đã thay đổi rõ ràng.


Thỉnh thoảng Lăng Mạt Mạt nghiêng đầu, quay về phía Lý Tình Thâm nđang chuyên chú lái xe, nói qua những thứ phát hiện thay đổi bên ngoài cửa sổ.


Lý Tình Thâm nghe thấy cô nói, sẽ bình tĩnh quay đầu, liếc mắt nhìn, sau đó nhẹ nhàng”Ừ” một tiếng, rồi quay đầu, duy trì tư thái thanh phong cao nhã tiếp tục lái xe.


Chương 388: Nước Quá Lạnh, Để Tôi Đi (18)


Lý Tình Thâm nghe cô nói, bình tĩnh quay đầu, liếc mắt nhìn, sau đó nhẹ nhàng”Ừ” một tiếng, liền quay đầu, duy trì tư thái thanh phong cao nhã tiếp tục lái xe.


Lăng Mạt Mạt nói thật lâu, hình như là mệt mỏi, liền trầm mặc lại, chỉ nhìn chầm chầm ngoài cửa sổ, tầm mắt của cô từng chút từng chút dời đi, trong lúc không để ý liền nhìn đến kính chiếu hậu, sau đó liền nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Lý Tình Thâm, mang theo một loại tao nhã không giống như người thường, xinh đẹp như mộng cảnh, nhất là bờ môi của anh, giống như cánh hoa hồng miềm mại, Lăng Mạt Mạt không nhịn được lại nhìn thêm nhiều lần.


Tính cảnh giác của Lý Tình Thâm rất cao, anh vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm vào nhau trong kính chiếu hậu, cơ thể Lăng Mạt Mạt run lên, nhanh chóng dời đi tầm mắt, nhìn lén lại bị người ta bắt gặp, Lăng Mạt Mạt có chút khẩn trương.


Lý Tình Thâm vẫn nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu như cũ, chăm chú nhìn thật sâu vào cô gái trong kính, khóe mắt Lăng Mạt Mạt hơi nâng lên, liền nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông, cô càng thêm quẫn bách (ngượng ngùng).


Không khí bên trong xe có chút trở nên lúng túng.


Hai tay Lăng Mạt Mạt siết chặt vào nhau, dùng sức vặn, trong lòng cô lặng lẽ suy nghĩ, ánh mắt của anh là di chuyển ở trên người cô đi?


Vậy mà, thời gian từng giờ từng phút trôi qua, tầm mắt của anh vẫn còn dừng trên người cô, lòng bàn tay Lăng Mạt Mạt thấm đầy mồ hôi, thậm chí cô cảm thấy không khí bên trong xe không đủ, hô hấp cũng trở nên khó khăn.


Lăng Mạt Mạt nghĩ, còn tiếp tục tình trạng này, chắc chắn cô sẽ vì thở không thông mà chết, cô phải nhanh chóng tìm một đề tài, cải thiện không khí quỷ dị này.


Vì vậy Lăng Mạt Mạt liền vắt hết óc suy nghĩ, nghĩ thật lâu, rốt cuộc nghĩ tới một chủ đề hợp lý, rồi mới nhìn về phía Lý Tình Thâm nở nụ cười lấy lòng, lên tiếng, nói: “Thầy, em mời anh đi ăn cơm.”


Lý Tình Thâm nghe tiếng Lăng Mạt Mạt, bỗng dưng hoàn hồn, chậm rãi “ừm” một tiếng.


“Thầy, thời gian này thầy đã giúp em rất nhiều, em vô cùng cảm kích người.” Khi Lăng Mạt Mạt nói tới câu này, thái độ từ từ trở nên thành khẩn, “Cho nên, thầy, em mời thầy một bữa cơm, nói lời cảm ơn!”


Ban đầu là cô tìm đại một lí do để thay đổi không khí, nhưng khi nói, lại trở thành lời thật lòng.


Gần đây Lý Tình Thâm đối với cô rất tốt, cô lại chưa bao giờ làm cho anh điều gì, cho nên, mời anh một bữa cơm, là chuyện đương nhiên!


Đáy mắt Lý Tình Thâm thoáng hiện lên vẻ vui sướng, rất nhanh liền khôi phục lạnh nhạt, vẻ mặt không có biến đổi quá lớn, gật đầu, nói: “Tốt!”


“Thầy muốn đi ăn ở đâu thì ăn ở đó ạ!” Lăng Mạt Mạt cười ngọt ngào với Lý Tình Thâm, một bộ dáng rất rộng rãi.


“Tùy cô vậy.” Giọng điệu Lý Tình Thâm rất bình tĩnh, nhưng trời mới biết đáy lòng của anh vui sướng dường nào, vậy mà Lăng Mạt Mạt lại chủ động mời anh ăn cơm, có phải muốn nói rằng, cô gái này đã không còn bài xích và chán ghét anh như trước?


Lăng Mạt Mạt chu môi một cái, liền suy nghĩ cẩn thận rốt cuộc nên đi nơi nào ăn, cuối cùng, hỏi một câu: “Khải Duyệt sao?”


Lý Tình Thâm trầm tư một chút, nói: “Ăn chán rồi.”


Quả thật là ăn chán rồi, với lại anh biết Lăng Mạt Mạt kiếm được tiền quảng cáo, nhưng chi phí ở Khải Duyệt quả thật rất cao, mặc dù là khách sạn của tập đoàn Bạc Đế nhà mình, nhưng mà không có tính toán tiết kiệm, đối với cô chính là mất rất nhiều máu, trong tâm anh không đành lòng.


Chương 389: Nước Quá Lạnh, Để Tôi Đi (19)


Quả thật là ăn chán rồi, với lại anh biết Lăng Mạt Mạt kiếm được tiền quảng cáo, nhưng chi phí ở Khải Duyệt quả thật rất cao, mặc dù là khách sạn của tập đoàn Bạc Đế nhà mình, nhưng mà không có tính toán tiết kiệm, đối với cô chính là mất rất nhi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Trước khi yêu ai đó phải biết tự yêu mình

Đọc Truyện Yêu Em Nhanh Thế Full

Truyện Buổi Chiều Windows Full

Sau chia ly, gắng đừng lụy bi…

Tử vi hàng ngày 12 cung hoàng đạo Thứ Sáu ngày 10/03/2017