chừng cho đến khi hắn không còn hy vọng nữa thì thôi. Buổi tối vì không ngủ được, tôi đi dạo trong sân vườn.
Bầu trời về đêm không có trăng, cũng không có sao. Mỗi lần, ở quê vào những hôm trời tối như thế này, tôi thường cùng bọn trẻ trong cô nhi viện thi kể truyện ma và dọa chúng nó một trận. Mặc dù tôi nhát gan là thế, nhưng rất nghịch ngợm và hiếu động. Nghĩ lại về những ngày tháng đã qua, trong lòng tôi có một cảm giác mất mát và luyến tiếc.
Càng trưởng thành, tôi lại thấy mình càng rời xa những ước mơ ngây thơ và trong sáng của ngày xưa. Tôi giờ đã biến thành một cô gái đa sầu đa cảm, và hay khóc.
Tôi đang chờ đợi một người đàn ông đi biền biệt. Không hiểu hắn có biết là tôi đang chờ đợi hắn về hay không, hay là hắn sẽ không trở về nữa ?
Nước mắt vì không thể kìm nén được đã lăn dài trên má, trái tim tôi đau nhói. Tôi đã khóc và buồn khổ quá nhiều, cũng đã gọi thầm tên hắn không biết bao nhiêu lần. Ở một nơi xa xôi nào đó, tôi mong hắn nghe được tiếng gọi tha thiết trong lòng tôi, hiểu được cảm giác buồn khổ của tôi.
Tôi không biết mình phải chờ đợi hắn bao lâu nữa, cũng không biết hắn có còn cần tôi nữa hay không ? Tôi mong mình còn có cơ hội để làm lại từ đầu, tôi không mối tình đầu của mình tan vỡ, chỉ vì sự ngốc nghếch của tôi, và vì tính cách cố chấp của hắn.
Nằm dài trên xích đi, tay gác lên trán, tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm. Những đám mây xám xịt đang bay lơ lửng trên cao, không khí xung quanh u ám và nặng nề giống như tâm trạng của tôi bây giờ. Tôi đã đánh mất đi niềm vui sống, cũng đánh mất đi tính cách lạc quan của mình.
Từng giọt từng giọt, nước mắt tôi lăn dài, tôi khóc trong thầm lặng, tôi luôn cầu nguyện hắn có thể nhanh chóng quay về đây, nhanh chóng có thể xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã hối hận và buồn khổ quá rồi.
Tiếng giày “Lộp cộp” va trên nền gạch, từng bước từng bước có một bóng người tiến dần về chiếc xích đi mà tôi đang nằm.
Tôi vì đang chìm đắm vào trong nỗi đau trong lòng mình, nên không để ý đến xung quanh, cũng không nghe tiếng bước chân của người đó.
Khi đến gần tôi, người đó dừng lại, đôi mắt đen sâu của người đó chăm chú nhìn tôi. Khuôn mặt người đó buồn khổ, ánh mắt người đó âu yếm cũng chứa nỗi đau xót không thể che dấu.
Nghe được tiếng khóc nức nở và ấm ức của tôi, người đó cúi xuống, bàn tay thon dài và nam tính của người đó chạm nhẹ vào má tôi, giọng nói trầm ấm và dịu dàng của người đó vang lên bên tai tôi.
_Em đừng khóc nữa ! Em đã khóc sưng cả mắt lên rồi !
Tôi giật mình bỏ tay ra khỏi mắt. Tôi mờ mịt người đàn ông đang đứng bên cạnh mình. Trong ánh sáng của đèn điện trong khu vườn, tôi từ từ nhận thức được hình dáng cao lớn và thon dài của người đàn ông trước mặt.
Tôi khóc, khóc như mưa, khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi vừa mừng vừa lo, vừa thấy mình thật đáng thương. Tôi ghét hắn, hận hắn. Vì sao hắn bỏ đi mà không nói một lời với tôi, vì sao hắn không cho tôi có cơ hội được giải thích mọi chuyện với hắn. Phải chăng hắn không coi trọng cảm giác của tôi ?
Tôi giận dỗi gạt tay hắn ra khỏi má, tôi quay mặt đi chỗ khác. Tôi đã từng mong hắn về biết bao, nhưng khi gặp được hắn rồi, tôi lại muốn trừng phạt hắn, muốn hắn phải nếm trải cảm giác lo sợ và hốt hoảng của tôi trong hơn một tuần qua.
Đức Tiến biết tôi đang giận nên hắn nhẹ nhàng khuyên bảo tôi.
_Em đừng tránh mặt anh. Anh phải đi công tác trong một tuần qua, nên không thể ở nhà.
_……………….! –Tôi im lặng không đáp, cũng không thèm nhìn mặt hắn.
Đức Tiến kéo tôi đứng lên, hắn ôm tôi vào lòng.
_Em đừng giận anh, cũng đừng ghét bỏ anh. Anh biết anh sai rồi, lẽ ra anh nên nói cho em biết anh phải đi công tác mới phải. Em có thể tha thứ cho anh được không ?
Tôi khóc rấm rứt trong vòng tay hắn, tay tôi buông thõng. Bao nhiêu lo lắng và đau khổ phút chốc đã gần như tan biến, khi tôi thấy hắn đã về, nghe được giọng nói ngọt ngào và dịu dàng của hắn. Tôi thấy vui sướng khi hắn nói hắn không ghét bỏ tôi, cũng không cần tôi.
Đức Tiến vỗ nhẹ vào vai tôi, môi hắn chạm vào đỉnh đầu tôi, giọng nói ấm áp và tràn đầy thâm tình của hắn lại vang lên bên tai tôi.
_Em gầy quá ! Hơn một tuần qua, em không ăn uống được gì sao ? Em đã trưởng thành rồi, em phải tự biết cách chăm sóc cho mình chứ ?
Tôi nhắm hai mắt lại, tôi lắng nghe tiếng nói của hắn, lắng nghe nhịp đập trong trái tim hắn. Tôi muốn cảm nhận hơi ấm, muốn hít lấy mùi nước hoa trên cơ thể hắn.
Hai tay Đức Tiến nắm hờ lấy vai tôi, hắn để tôi đứng đối diện với hắn.
_Em nói gì đi chứ ? Em vẫn còn giận anh sao ?
Tôi cụp mắt xuống, tôi không nhìn hắn, mũi chân tôi di di xuống đất. Trông tôi chẳng khác gì một con bé con đang giận lẫy và làm nũng.
Đức Tiến búng nhẹ lên mũi tôi, hắn mỉm cười.
_Em có biết lúc này trông em chẳng khác gì một cô nhóc đang vòi kẹo không hả ?
Tôi phồng mồm không đáp, cũng nhất quyết không thèm lên tiếng trả lời hắn. Hừ ! Sao hắn dám bỏ đi biền biệt đến hơn một tuần mà không thèm nghe điện thoại của tôi, cũng không nói cho tôi biết hắn đang ở đâu, đang làm gì. Món nợ này tôi nhất định sẽ tính với hắn.
Thấy tôi không chịu nói gì, cũng không chú ý đến mình, Đức Tiến cau mày, mặt hắn xa xầm xuống.
_Nếu em muốn anh trừng phạt em, em mới hiểu mình đang mắc phải lỗi lầm gì, thì anh cũng không ngại.
Vừa mới dứt lời, hắn lôi giật tôi ngã vào lòng hắn. Cúi xuống, đôi môi mềm mại và nóng ấm của hắn áp lên môi tôi. Hắn cuồng nhiệt hôn tôi, nụ hôn mang theo nhớ nhung, hờn giận, cũng mang theo sự chiếm hữu mà hắn dành cho tôi.
Hắn hôn tôi như muốn hòa tan tôi ra, muốn tôi mãi mãi khắc ghi dấu ấn của hắn trong lòng tôi, muốn kiểm soát mọi suy nghĩ và giác quan trong tôi.
Lúc đầu, tôi hoảng hốt và sợ hãi muốn đẩy hắn ra. Sự cuồng bạo của hắn khiến tôi thấy mình chẳng khác gì một con mồi cho hắn săn đuổi. Nhưng dần dần nụ hôn đã biến thành ôn nhu và dịu dàng. Hai tay hắn ôm siết lấy mặt tôi, hắn nhẹ nhàng và từ tốn hôn và cắn nhẹ vào môi tôi, lưỡi hắn lùa vào răng tôi. Hơi nóng từ đầu lưỡi của hắn đã khiến tôi bay bổng, tay tôi nắm chặt lấy vạt áo của hắn, tôi đã hôn lại hắn, đón nhận sự xâm chiếm của hắn trong miệng tôi. Tôi muốn giao mọi thứ của tôi cho hắn.
Nụ hôn kéo dài và dây dưa mãi cho đến khi tôi không thể thở nổi, hắn mới chịu buông tôi ra. Mặt tôi đỏ bừng, chân tay tôi hư xuyễn, trái tim tôi đập dữ dội trong lồng ngực, tôi đứng không còn vững. Nếu không có hắn ôm ngang eo tôi, tôi đã ngồi thụp xuống đất.
Giờ đây, tôi đã hiểu rõ hơn về cảm giác của mình, cũng nhận ra được mình thật lòng yêu ai, có tình cảm với ai. Dù cho có chuyện gì xảy ra, thì người đàn ông mà tôi chọn vẫn mãi là hắn.
Chúng tôi ôm lấy nhau, cùng lắng nghe tiếng trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Dù chỉ có một nụ hôn, nhưng chúng tôi đã hiểu rõ hơn về nhau, cũng biết được cảm giác mà mình dành cho đối phương đã sâu sắc và nhiều như thế nào.
Bình lặng một lúc, Đức Tiến kéo tôi ngồi xuống ghế xích đu.
Tôi ngồi trong lòng hắn, mặt cúi gằm, tôi không có dũng khí nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu của hắn, cũng không muốn hắn nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn của tôi.
Đức Tiến nâng cằm tôi lên, môi hắn nở
Bầu trời về đêm không có trăng, cũng không có sao. Mỗi lần, ở quê vào những hôm trời tối như thế này, tôi thường cùng bọn trẻ trong cô nhi viện thi kể truyện ma và dọa chúng nó một trận. Mặc dù tôi nhát gan là thế, nhưng rất nghịch ngợm và hiếu động. Nghĩ lại về những ngày tháng đã qua, trong lòng tôi có một cảm giác mất mát và luyến tiếc.
Càng trưởng thành, tôi lại thấy mình càng rời xa những ước mơ ngây thơ và trong sáng của ngày xưa. Tôi giờ đã biến thành một cô gái đa sầu đa cảm, và hay khóc.
Tôi đang chờ đợi một người đàn ông đi biền biệt. Không hiểu hắn có biết là tôi đang chờ đợi hắn về hay không, hay là hắn sẽ không trở về nữa ?
Nước mắt vì không thể kìm nén được đã lăn dài trên má, trái tim tôi đau nhói. Tôi đã khóc và buồn khổ quá nhiều, cũng đã gọi thầm tên hắn không biết bao nhiêu lần. Ở một nơi xa xôi nào đó, tôi mong hắn nghe được tiếng gọi tha thiết trong lòng tôi, hiểu được cảm giác buồn khổ của tôi.
Tôi không biết mình phải chờ đợi hắn bao lâu nữa, cũng không biết hắn có còn cần tôi nữa hay không ? Tôi mong mình còn có cơ hội để làm lại từ đầu, tôi không mối tình đầu của mình tan vỡ, chỉ vì sự ngốc nghếch của tôi, và vì tính cách cố chấp của hắn.
Nằm dài trên xích đi, tay gác lên trán, tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm. Những đám mây xám xịt đang bay lơ lửng trên cao, không khí xung quanh u ám và nặng nề giống như tâm trạng của tôi bây giờ. Tôi đã đánh mất đi niềm vui sống, cũng đánh mất đi tính cách lạc quan của mình.
Từng giọt từng giọt, nước mắt tôi lăn dài, tôi khóc trong thầm lặng, tôi luôn cầu nguyện hắn có thể nhanh chóng quay về đây, nhanh chóng có thể xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã hối hận và buồn khổ quá rồi.
Tiếng giày “Lộp cộp” va trên nền gạch, từng bước từng bước có một bóng người tiến dần về chiếc xích đi mà tôi đang nằm.
Tôi vì đang chìm đắm vào trong nỗi đau trong lòng mình, nên không để ý đến xung quanh, cũng không nghe tiếng bước chân của người đó.
Khi đến gần tôi, người đó dừng lại, đôi mắt đen sâu của người đó chăm chú nhìn tôi. Khuôn mặt người đó buồn khổ, ánh mắt người đó âu yếm cũng chứa nỗi đau xót không thể che dấu.
Nghe được tiếng khóc nức nở và ấm ức của tôi, người đó cúi xuống, bàn tay thon dài và nam tính của người đó chạm nhẹ vào má tôi, giọng nói trầm ấm và dịu dàng của người đó vang lên bên tai tôi.
_Em đừng khóc nữa ! Em đã khóc sưng cả mắt lên rồi !
Tôi giật mình bỏ tay ra khỏi mắt. Tôi mờ mịt người đàn ông đang đứng bên cạnh mình. Trong ánh sáng của đèn điện trong khu vườn, tôi từ từ nhận thức được hình dáng cao lớn và thon dài của người đàn ông trước mặt.
Tôi khóc, khóc như mưa, khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi vừa mừng vừa lo, vừa thấy mình thật đáng thương. Tôi ghét hắn, hận hắn. Vì sao hắn bỏ đi mà không nói một lời với tôi, vì sao hắn không cho tôi có cơ hội được giải thích mọi chuyện với hắn. Phải chăng hắn không coi trọng cảm giác của tôi ?
Tôi giận dỗi gạt tay hắn ra khỏi má, tôi quay mặt đi chỗ khác. Tôi đã từng mong hắn về biết bao, nhưng khi gặp được hắn rồi, tôi lại muốn trừng phạt hắn, muốn hắn phải nếm trải cảm giác lo sợ và hốt hoảng của tôi trong hơn một tuần qua.
Đức Tiến biết tôi đang giận nên hắn nhẹ nhàng khuyên bảo tôi.
_Em đừng tránh mặt anh. Anh phải đi công tác trong một tuần qua, nên không thể ở nhà.
_……………….! –Tôi im lặng không đáp, cũng không thèm nhìn mặt hắn.
Đức Tiến kéo tôi đứng lên, hắn ôm tôi vào lòng.
_Em đừng giận anh, cũng đừng ghét bỏ anh. Anh biết anh sai rồi, lẽ ra anh nên nói cho em biết anh phải đi công tác mới phải. Em có thể tha thứ cho anh được không ?
Tôi khóc rấm rứt trong vòng tay hắn, tay tôi buông thõng. Bao nhiêu lo lắng và đau khổ phút chốc đã gần như tan biến, khi tôi thấy hắn đã về, nghe được giọng nói ngọt ngào và dịu dàng của hắn. Tôi thấy vui sướng khi hắn nói hắn không ghét bỏ tôi, cũng không cần tôi.
Đức Tiến vỗ nhẹ vào vai tôi, môi hắn chạm vào đỉnh đầu tôi, giọng nói ấm áp và tràn đầy thâm tình của hắn lại vang lên bên tai tôi.
_Em gầy quá ! Hơn một tuần qua, em không ăn uống được gì sao ? Em đã trưởng thành rồi, em phải tự biết cách chăm sóc cho mình chứ ?
Tôi nhắm hai mắt lại, tôi lắng nghe tiếng nói của hắn, lắng nghe nhịp đập trong trái tim hắn. Tôi muốn cảm nhận hơi ấm, muốn hít lấy mùi nước hoa trên cơ thể hắn.
Hai tay Đức Tiến nắm hờ lấy vai tôi, hắn để tôi đứng đối diện với hắn.
_Em nói gì đi chứ ? Em vẫn còn giận anh sao ?
Tôi cụp mắt xuống, tôi không nhìn hắn, mũi chân tôi di di xuống đất. Trông tôi chẳng khác gì một con bé con đang giận lẫy và làm nũng.
Đức Tiến búng nhẹ lên mũi tôi, hắn mỉm cười.
_Em có biết lúc này trông em chẳng khác gì một cô nhóc đang vòi kẹo không hả ?
Tôi phồng mồm không đáp, cũng nhất quyết không thèm lên tiếng trả lời hắn. Hừ ! Sao hắn dám bỏ đi biền biệt đến hơn một tuần mà không thèm nghe điện thoại của tôi, cũng không nói cho tôi biết hắn đang ở đâu, đang làm gì. Món nợ này tôi nhất định sẽ tính với hắn.
Thấy tôi không chịu nói gì, cũng không chú ý đến mình, Đức Tiến cau mày, mặt hắn xa xầm xuống.
_Nếu em muốn anh trừng phạt em, em mới hiểu mình đang mắc phải lỗi lầm gì, thì anh cũng không ngại.
Vừa mới dứt lời, hắn lôi giật tôi ngã vào lòng hắn. Cúi xuống, đôi môi mềm mại và nóng ấm của hắn áp lên môi tôi. Hắn cuồng nhiệt hôn tôi, nụ hôn mang theo nhớ nhung, hờn giận, cũng mang theo sự chiếm hữu mà hắn dành cho tôi.
Hắn hôn tôi như muốn hòa tan tôi ra, muốn tôi mãi mãi khắc ghi dấu ấn của hắn trong lòng tôi, muốn kiểm soát mọi suy nghĩ và giác quan trong tôi.
Lúc đầu, tôi hoảng hốt và sợ hãi muốn đẩy hắn ra. Sự cuồng bạo của hắn khiến tôi thấy mình chẳng khác gì một con mồi cho hắn săn đuổi. Nhưng dần dần nụ hôn đã biến thành ôn nhu và dịu dàng. Hai tay hắn ôm siết lấy mặt tôi, hắn nhẹ nhàng và từ tốn hôn và cắn nhẹ vào môi tôi, lưỡi hắn lùa vào răng tôi. Hơi nóng từ đầu lưỡi của hắn đã khiến tôi bay bổng, tay tôi nắm chặt lấy vạt áo của hắn, tôi đã hôn lại hắn, đón nhận sự xâm chiếm của hắn trong miệng tôi. Tôi muốn giao mọi thứ của tôi cho hắn.
Nụ hôn kéo dài và dây dưa mãi cho đến khi tôi không thể thở nổi, hắn mới chịu buông tôi ra. Mặt tôi đỏ bừng, chân tay tôi hư xuyễn, trái tim tôi đập dữ dội trong lồng ngực, tôi đứng không còn vững. Nếu không có hắn ôm ngang eo tôi, tôi đã ngồi thụp xuống đất.
Giờ đây, tôi đã hiểu rõ hơn về cảm giác của mình, cũng nhận ra được mình thật lòng yêu ai, có tình cảm với ai. Dù cho có chuyện gì xảy ra, thì người đàn ông mà tôi chọn vẫn mãi là hắn.
Chúng tôi ôm lấy nhau, cùng lắng nghe tiếng trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Dù chỉ có một nụ hôn, nhưng chúng tôi đã hiểu rõ hơn về nhau, cũng biết được cảm giác mà mình dành cho đối phương đã sâu sắc và nhiều như thế nào.
Bình lặng một lúc, Đức Tiến kéo tôi ngồi xuống ghế xích đu.
Tôi ngồi trong lòng hắn, mặt cúi gằm, tôi không có dũng khí nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu của hắn, cũng không muốn hắn nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn của tôi.
Đức Tiến nâng cằm tôi lên, môi hắn nở


