ể trách ai cả. Tôi là một con bé trẻ con, làm việc luôn không cân nhắc đúng sai và thiệt hơn, nên luôn tự đưa bản thân mình vào rắc rối và phiền phức.
Sống hơn 25 năm qua, tôi chưa từng gặp phải chuyện gì gian nan và khó giải quyết như chuyện này. Trước kia, tôi suốt ngày chỉ ham kiếm tiền và lao vào làm việc như điên, nên không cần quan tâm đến chuyện tình cảm của cá nhân. Giờ thì hay rồi, đến lúc tôi phát hiện ra mình yêu Đức Tiến, cũng là lúc tôi đang đóng giả làm bạn gái của Đức Hải.
Tôi chưa từng để ý đến suy nghĩ của người khác dành cho mình, nhưng hiện giờ tôi để ý, tôi quan tâm. Tôi rất sợ người khác cười chê tôi, sợ họ đánh giá tôi là một người phụ nữ không ra gì và hám của. Sợ họ cho rằng, tôi đang tìm cách chia rẽ tình cảm của hai anh em nhà họ Trương.
Càng nghĩ tôi càng thấy mình thật đáng khinh, thật đáng hổ thẹn. Tôi đang rơi vào một cái vòng luẩn quẩn không có lối thoát.
Một lần nữa, chuông điện thoại lại reo vang. Tôi phẫn nộ cầm ngay lấy.
_Tôi đã nói là không muốn nghe anh nói gì cả ! – Tôi cao giọng quát to.
_………………..! – Đầu dây bên kia im lặng.
Mấy giây sau, đầu dây bên kia mới lên tiếng.
_Xin hỏi, cô có phải là Phạm Khánh Băng không ? – Một giọng nam vang lên.
Tôi kinh ngạc lắng nghe. Biết người đang gọi cho mình không phải là Đức Hải, tôi tò mò hỏi.
_Anh là ai ?
_Tôi là Trương Hạo Nhiên – quản lý của Đức Hải.
_Anh gọi cho tôi, có chuyện gì không ? – Tôi hạ giọng, thanh âm đã bớt gay gắt đi vài phần.
_Tôi đã lên lịch cho cô và Đức Hải. Tôi cần cô đến công ty để bàn giao công việc cho hai người.
_Đến công ty ? Tôi tưởng chỉ cần họp báo xong là tôi không còn phải làm gì nữa ? – Thanh âm tôi hơi run, da đầu tôi tê rần. Chỉ cần nghĩ mình phải tiếp tục đóng giả làm bạn gái của tên kia, tôi đã muốn điên lên.
_Vì hai người hiện giờ là tình nhân, nên hình ảnh của hai người cần phải được chú ý tới, để tránh xẩy ra sai xót. Tôi không muốn bọn phóng viên và báo chí mò ra được thông tin gì.
Tôi mặc dù biết Trương Hạo Nhiên nói đúng, nhưng đối với một con bé không muốn dính líu gì đến minh tinh Trương Đông Hải, và fan hâm mộ của hắn mà nói, thì việc phải hàng ngày kề cận, và phải cố tỏ ra thân mật gần gũi, và cười vui vẻ với hắn giống như một đôi tình nhân, chẳng khác gì đẩy cuộc sống vốn bình yên của tôi xuống bờ vực thẳm.
_Tôi…tôi nghĩ rằng, tôi và Đức Hải càng ít xuất hiện trên mặt báo càng tốt, dù sao chúng tôi cũng chỉ là một đôi tình nhân giả mà thôi. – Tôi yếu ớt tìm cách thuyết phục Trương Hạo Nhiên.
Trái ngược với mong muốn của tôi, Trương Hạo Nhiên cương quyết thực hiện theo kế hoạch của mình.
_Chính vì hai người không phải là tình nhân thật, nên càng phải xuất hiện cùng nhau trước mặt công chúng, và càng phải diễn cho thật giống.
Tôi khóc không ra nước mắt, đầu tôi đập nhẹ vào bờ tường, miệng tôi méo xệch.
_Anh không thể tìm ra cách nào khác, để nhanh chóng kết thúc chuyện này được sao ?
_Cô yên tâm, tình trạng này sẽ không kéo dài quá lâu. Chờ sau khi Đức Hải tổ chức buổi họp báo để quảng bá xong album mới của mình, tôi sẽ để cho họ người chính thức tuyên bố chia tay.
_Tôi phải chờ trong bao lâu ? – Tôi nôn nóng hỏi anh ta. Tôi chỉ mong là kết thúc ngay lập tức.
_Ít nhất phải mất hơn một tháng, còn nếu không phải mất hơn hai tháng mới xong.
_Cái gì ! – Tôi la lên thất thanh. _ Sao lại lâu như thế ?
Tôi nhăn nhó khổ sở, tay lại vò đầu bứt tóc. Hơn một tháng ! Tôi làm sao có thể chịu đựng được một thời gian lâu như thế. Nếu chẳng may thời gian ra album của hắn, cứ kéo dài mãi, thì tôi biết phải làm sao ?
_Cô không muốn được làm bạn gái của Trương Đông Hải hay sao, mà cô lại la lên thất thanh như thế ? – Trương Hạo Nhiên bật cười hỏi tôi. Anh ta thấy thú vị trước phản ứng quá khích của tôi.
_Vui thế nào nổi. Chỉ cần nghĩ đến việc ngày nào cũng phải sống trong nơm nớp lo sợ, tôi thà rằng là một người bình thường còn hơn.
Lần này, Trương Hạo Nhiên còn cười to hơn cả lúc nãy, thanh âm của anh ta sang sảng.
_Cô có biết nếu để bọn fan hâm mộ của cậu ta mà nghe được, họ sẽ mắng cô ngu ngốc không hả ? Được làm bạn gái của minh tinh Trương Đông Hải là ước mơ của biết bao nhiêu cô gái, chỉ có riêng một mình cô lại không muốn.
_Anh đừng đùa nữa ! – Tôi bực mình ngắt ngang lời nói của anh ta. _Tôi phải đến công ty lúc mấy giờ ?
_Bốn giờ chiều nay. – Trương Hạo Nhiên vừa cười vừa trả lời tôi.
Mặc dù tức xì khói, nhưng tôi vẫn phải cố nén giận.
_Tôi biết rồi, bốn giờ chiều nay tôi sẽ đến công ty.
_Cô nhớ nhắc nhở Đức Hải đến đúng giờ. Tôi không muốn phải chờ cậu ta đâu. – Trương Hạo Nhiên lắc đầu thở dài ngán ngẩm, trước tính cách làm việc ngẫu hứng của Đức Hải.
Tôi rất muốn nói là, việc hắn đến đúng giờ hay không thì có liên quan gì đến tôi, nhưng cuối cùng tôi đành phải đáp ứng. Tôi và hắn vẫn phải gắn bó với nhau cho đến khi chuyện điên rồ này kết thúc.
Tôi thật xui xẻo khi gặp phải một minh tinh như hắn. Bây giờ, nhất cử nhất động của tôi, đều bị mọi người nhòm ngó, họ sẽ không buông tha cho tôi nếu như họ phát hiện ra tôi đang lừa dối họ. Tôi rất sợ và hoảng hốt khi nghĩ đến cảnh, tôi bị họ chửu rủa và tẩy chay mình. Tôi cầu trời, cầu phật là sẽ không xảy ra chuyện gì trong thời gian tôi đóng giả làm bạn gái của hắn.Nếu không, tôi chắc phải bỏ trốn đến thâm sơn cùng cốc để lánh nạn. Một tuần đã trôi qua, Đức Tiến vẫn không có tin tức gì. Tôi đã cố gắng gọi điện cho hắn nhiều lần, thức chờ hắn về, nhưng hắn vẫn đi biệt. Hình như đối với hắn, tôi không có một chút xíu quan trọng, nên hắn mới không thèm quan tâm đến cảm giác buồn khổ và lo lắng của tôi.
Tôi càng lúc càng suy sụp và gần như mất hết hy vọng vào tình yêu của hắn. Phải chăng tôi đã quá đa tâm, khi cho rằng, hắn có quan tâm và để ý đến tôi ? Nếu hắn thực sự có tình cảm với tôi, tại sao hắn lại bỏ đi mà không thèm nói với tôi một lời, cũng không cần biết, tôi và Đức Hải có tình cảm thật với nhau hay không ?
Tôi đã khóc thầm biết bao nhiêu đêm, đã tự dằn vặt và hành hạ bản thân mình biết bao nhiêu lần. Lòng tôi đau đớn, còn trái tim gần như ngừng đập mỗi khi nghe được những tiếng “tút tút” dài vô tận.
Đúng ! Đức Tiến không cần tôi, cũng không quan tâm đến tôi ! Đối với hắn, tôi không là gì cả. Hắn là một kẻ quá cố chấp và chỉ để ý đến cảm giác của bản thân mình. Chỉ vì tôi đã lỡ nhận lời đóng giả làm bạn gái của Đức Hải, hắn đã bỏ đi biệt, hắn không cho tôi có cơ hội được giải thích mọi chuyện với hắn.
Tôi có rất rất nhiều chuyện muốn nói với hắn, nhưng giờ đây tôi chỉ còn biết ngậm ngùi ngồi chờ hắn, ngậm ngùi cầu mong hắn nhanh về, cầu mong hắn không bỏ tôi.
Vì quá đau khổ, quá buồn chán, tôi không thể ăn uống được gì, ngay cả nói chuyện và cười đùa tôi cũng lười.
Giờ đây thằng bé là người chủ động nói chuyện với tôi, nó cùng với hai chị giúp việc cố gắng giúp tôi vơi đi nỗi đau trong lòng, họ muốn tôi sống vui vẻ và tươi trẻ giống như trước.
Tôi mặc dù không muốn phụ tấm lòng của họ, nhưng tôi không thể vui nổi, cũng không thể cố gắng nuốt nổi thứ gì. Đối với tôi, việc hắn bỏ đi mà không nói gì, đã cướp đi hết sinh khí và sức sống trong tôi.
Từ lúc tôi sang đây đã
Sống hơn 25 năm qua, tôi chưa từng gặp phải chuyện gì gian nan và khó giải quyết như chuyện này. Trước kia, tôi suốt ngày chỉ ham kiếm tiền và lao vào làm việc như điên, nên không cần quan tâm đến chuyện tình cảm của cá nhân. Giờ thì hay rồi, đến lúc tôi phát hiện ra mình yêu Đức Tiến, cũng là lúc tôi đang đóng giả làm bạn gái của Đức Hải.
Tôi chưa từng để ý đến suy nghĩ của người khác dành cho mình, nhưng hiện giờ tôi để ý, tôi quan tâm. Tôi rất sợ người khác cười chê tôi, sợ họ đánh giá tôi là một người phụ nữ không ra gì và hám của. Sợ họ cho rằng, tôi đang tìm cách chia rẽ tình cảm của hai anh em nhà họ Trương.
Càng nghĩ tôi càng thấy mình thật đáng khinh, thật đáng hổ thẹn. Tôi đang rơi vào một cái vòng luẩn quẩn không có lối thoát.
Một lần nữa, chuông điện thoại lại reo vang. Tôi phẫn nộ cầm ngay lấy.
_Tôi đã nói là không muốn nghe anh nói gì cả ! – Tôi cao giọng quát to.
_………………..! – Đầu dây bên kia im lặng.
Mấy giây sau, đầu dây bên kia mới lên tiếng.
_Xin hỏi, cô có phải là Phạm Khánh Băng không ? – Một giọng nam vang lên.
Tôi kinh ngạc lắng nghe. Biết người đang gọi cho mình không phải là Đức Hải, tôi tò mò hỏi.
_Anh là ai ?
_Tôi là Trương Hạo Nhiên – quản lý của Đức Hải.
_Anh gọi cho tôi, có chuyện gì không ? – Tôi hạ giọng, thanh âm đã bớt gay gắt đi vài phần.
_Tôi đã lên lịch cho cô và Đức Hải. Tôi cần cô đến công ty để bàn giao công việc cho hai người.
_Đến công ty ? Tôi tưởng chỉ cần họp báo xong là tôi không còn phải làm gì nữa ? – Thanh âm tôi hơi run, da đầu tôi tê rần. Chỉ cần nghĩ mình phải tiếp tục đóng giả làm bạn gái của tên kia, tôi đã muốn điên lên.
_Vì hai người hiện giờ là tình nhân, nên hình ảnh của hai người cần phải được chú ý tới, để tránh xẩy ra sai xót. Tôi không muốn bọn phóng viên và báo chí mò ra được thông tin gì.
Tôi mặc dù biết Trương Hạo Nhiên nói đúng, nhưng đối với một con bé không muốn dính líu gì đến minh tinh Trương Đông Hải, và fan hâm mộ của hắn mà nói, thì việc phải hàng ngày kề cận, và phải cố tỏ ra thân mật gần gũi, và cười vui vẻ với hắn giống như một đôi tình nhân, chẳng khác gì đẩy cuộc sống vốn bình yên của tôi xuống bờ vực thẳm.
_Tôi…tôi nghĩ rằng, tôi và Đức Hải càng ít xuất hiện trên mặt báo càng tốt, dù sao chúng tôi cũng chỉ là một đôi tình nhân giả mà thôi. – Tôi yếu ớt tìm cách thuyết phục Trương Hạo Nhiên.
Trái ngược với mong muốn của tôi, Trương Hạo Nhiên cương quyết thực hiện theo kế hoạch của mình.
_Chính vì hai người không phải là tình nhân thật, nên càng phải xuất hiện cùng nhau trước mặt công chúng, và càng phải diễn cho thật giống.
Tôi khóc không ra nước mắt, đầu tôi đập nhẹ vào bờ tường, miệng tôi méo xệch.
_Anh không thể tìm ra cách nào khác, để nhanh chóng kết thúc chuyện này được sao ?
_Cô yên tâm, tình trạng này sẽ không kéo dài quá lâu. Chờ sau khi Đức Hải tổ chức buổi họp báo để quảng bá xong album mới của mình, tôi sẽ để cho họ người chính thức tuyên bố chia tay.
_Tôi phải chờ trong bao lâu ? – Tôi nôn nóng hỏi anh ta. Tôi chỉ mong là kết thúc ngay lập tức.
_Ít nhất phải mất hơn một tháng, còn nếu không phải mất hơn hai tháng mới xong.
_Cái gì ! – Tôi la lên thất thanh. _ Sao lại lâu như thế ?
Tôi nhăn nhó khổ sở, tay lại vò đầu bứt tóc. Hơn một tháng ! Tôi làm sao có thể chịu đựng được một thời gian lâu như thế. Nếu chẳng may thời gian ra album của hắn, cứ kéo dài mãi, thì tôi biết phải làm sao ?
_Cô không muốn được làm bạn gái của Trương Đông Hải hay sao, mà cô lại la lên thất thanh như thế ? – Trương Hạo Nhiên bật cười hỏi tôi. Anh ta thấy thú vị trước phản ứng quá khích của tôi.
_Vui thế nào nổi. Chỉ cần nghĩ đến việc ngày nào cũng phải sống trong nơm nớp lo sợ, tôi thà rằng là một người bình thường còn hơn.
Lần này, Trương Hạo Nhiên còn cười to hơn cả lúc nãy, thanh âm của anh ta sang sảng.
_Cô có biết nếu để bọn fan hâm mộ của cậu ta mà nghe được, họ sẽ mắng cô ngu ngốc không hả ? Được làm bạn gái của minh tinh Trương Đông Hải là ước mơ của biết bao nhiêu cô gái, chỉ có riêng một mình cô lại không muốn.
_Anh đừng đùa nữa ! – Tôi bực mình ngắt ngang lời nói của anh ta. _Tôi phải đến công ty lúc mấy giờ ?
_Bốn giờ chiều nay. – Trương Hạo Nhiên vừa cười vừa trả lời tôi.
Mặc dù tức xì khói, nhưng tôi vẫn phải cố nén giận.
_Tôi biết rồi, bốn giờ chiều nay tôi sẽ đến công ty.
_Cô nhớ nhắc nhở Đức Hải đến đúng giờ. Tôi không muốn phải chờ cậu ta đâu. – Trương Hạo Nhiên lắc đầu thở dài ngán ngẩm, trước tính cách làm việc ngẫu hứng của Đức Hải.
Tôi rất muốn nói là, việc hắn đến đúng giờ hay không thì có liên quan gì đến tôi, nhưng cuối cùng tôi đành phải đáp ứng. Tôi và hắn vẫn phải gắn bó với nhau cho đến khi chuyện điên rồ này kết thúc.
Tôi thật xui xẻo khi gặp phải một minh tinh như hắn. Bây giờ, nhất cử nhất động của tôi, đều bị mọi người nhòm ngó, họ sẽ không buông tha cho tôi nếu như họ phát hiện ra tôi đang lừa dối họ. Tôi rất sợ và hoảng hốt khi nghĩ đến cảnh, tôi bị họ chửu rủa và tẩy chay mình. Tôi cầu trời, cầu phật là sẽ không xảy ra chuyện gì trong thời gian tôi đóng giả làm bạn gái của hắn.Nếu không, tôi chắc phải bỏ trốn đến thâm sơn cùng cốc để lánh nạn. Một tuần đã trôi qua, Đức Tiến vẫn không có tin tức gì. Tôi đã cố gắng gọi điện cho hắn nhiều lần, thức chờ hắn về, nhưng hắn vẫn đi biệt. Hình như đối với hắn, tôi không có một chút xíu quan trọng, nên hắn mới không thèm quan tâm đến cảm giác buồn khổ và lo lắng của tôi.
Tôi càng lúc càng suy sụp và gần như mất hết hy vọng vào tình yêu của hắn. Phải chăng tôi đã quá đa tâm, khi cho rằng, hắn có quan tâm và để ý đến tôi ? Nếu hắn thực sự có tình cảm với tôi, tại sao hắn lại bỏ đi mà không thèm nói với tôi một lời, cũng không cần biết, tôi và Đức Hải có tình cảm thật với nhau hay không ?
Tôi đã khóc thầm biết bao nhiêu đêm, đã tự dằn vặt và hành hạ bản thân mình biết bao nhiêu lần. Lòng tôi đau đớn, còn trái tim gần như ngừng đập mỗi khi nghe được những tiếng “tút tút” dài vô tận.
Đúng ! Đức Tiến không cần tôi, cũng không quan tâm đến tôi ! Đối với hắn, tôi không là gì cả. Hắn là một kẻ quá cố chấp và chỉ để ý đến cảm giác của bản thân mình. Chỉ vì tôi đã lỡ nhận lời đóng giả làm bạn gái của Đức Hải, hắn đã bỏ đi biệt, hắn không cho tôi có cơ hội được giải thích mọi chuyện với hắn.
Tôi có rất rất nhiều chuyện muốn nói với hắn, nhưng giờ đây tôi chỉ còn biết ngậm ngùi ngồi chờ hắn, ngậm ngùi cầu mong hắn nhanh về, cầu mong hắn không bỏ tôi.
Vì quá đau khổ, quá buồn chán, tôi không thể ăn uống được gì, ngay cả nói chuyện và cười đùa tôi cũng lười.
Giờ đây thằng bé là người chủ động nói chuyện với tôi, nó cùng với hai chị giúp việc cố gắng giúp tôi vơi đi nỗi đau trong lòng, họ muốn tôi sống vui vẻ và tươi trẻ giống như trước.
Tôi mặc dù không muốn phụ tấm lòng của họ, nhưng tôi không thể vui nổi, cũng không thể cố gắng nuốt nổi thứ gì. Đối với tôi, việc hắn bỏ đi mà không nói gì, đã cướp đi hết sinh khí và sức sống trong tôi.
Từ lúc tôi sang đây đã


