- Em thích tôi?- Anh đi thẳng vào vấn đề. Hải Yến nghe tiếng tim mình đập 1 cái thịch. Cảm giác như bị ai nắm lấy trái tim mà bóp nghẹn lại. – Dù có dù không, tôi khuyên em đừng quan tâm đến tôi vì tôi là 1 thằng bất lực. Tôi không thể bảo vệ tình yêu đầu của mình thoát khỏi cái chết, tôi không đủ dũng cảm để xông vào biển lửa để cứu Minh Minh!
- Em không có thích anh, là thật đấy! – Cô nhìn anh, đáy mắt ánh lên 1 tia sáng như vì sao. Anh mỉm cười nhìn cô gật đầu. Hải Yến thấy hơi nhoi nhói nhưng cô chịu đựng được. Không đau lắm!
- Quang Huy! Minh Minh thế nào rồi?- Thanh Thảo từ đầu đi ra chen giữa anh và cô, tạo ra 1 rào cản lớn.
- Khỏe hẳn rồi! – Anh nhìn Thanh Thảo, cô ấy nở nụ cười với Hải Yến rồi lôi kéo anh đi đâu đó: ” Đi với tớ!”
Chỉ còn Hải Yến đứng dưới mái hiên nhìn mưa trút xuống. Mưa lạnh, lòng người còn lạnh hơn. Quá quen, quá bình thường rồi!
Chương 27: Lừa yêu!
- !!!! – Minh Minh bặm môi, chỉ tiếc là không thể ăn tươi nuốt sống được ai kia. Hắn nhếch mép đặt lên trán cô nụ hôn: ” Goodnight! Đừng quấy rầy anh nữa!”
…
- Buông cái điện thoại ra! – Rốt cuộc sau 2 tiếng dài dăng dẳng chờ đợi, ai kia cũng lên tiếng. Minh Minh nhíu mày giật cái điện thoại lại:
- Truyện đang hấp dẫn mà!
- Định thức đến sáng à?- Hắn giật cái điện thoại rồi giơ lên cao.
- Không, nhưng tí nữa đã! Anh xuống sàn nằm đi, em ngủ trên giường! – Minh Minh chỉ tay xuống sàn. Hắn nhếch mép:
- Em tưởng ra lệnh là anh sẽ làm sao?
- Anh dám… – Minh Minh chống nạnh bặm môi ra vẻ đầu gấu.
- Vậy em xuống sàn ngủ đi, anh ở trên giường!
- Anh có phải là con trai không vậy? Hơn nữa, anh còn đang là bạn trai của em đó!
- Anh có bảo em phải ngủ dưới sàn đâu?
- Vậy anh ngủ ở đâu?
- Giường!
- Chung giường??? Sao có thể được! – Minh Minh trợn mắt. Lúc nãy tưởng hắn nói đùa, ai ngờ là thật!
- Sao lại không?- Hắn nở nụ cười gian manh rồi tiến lại gần cô.
- Em sẽ ngủ dưới sàn! – Minh Minh ôm chăn và gối trải xuống đất. Hắn gật đầu, nếu cô muốn. Minh Minh ôm gối lăn qua lăn lại, lạ chỗ nên ngủ không được, 1 phần cũng vì bầu không khí khác lạ, thở chung bầu không khí của hắn kia mà!
- Minh Minh?
- Hả?
- Đây là chi nhánh ít khách nhất trong tất cả khách sạn của tập đoàn!
- Nói với em làm gì?
- Tất nhiên là có lí do. Minh Minh muốn biết không?
- Không!
- Ờ, Minh Minh mà biết chỉ e là làm em sợ?
Con người đúng là có cái bệnh tò mò thiên bẩm. Nghe nhắc đến sợ hãi, Minh Minh liền muốn biết lí do. Nhỡ có cái gì rùng rợn rồi sao!
- Anh kể thử xem!
- Lúc trước có 1 cặp tình nhân thuê phòng, họ cãi vả và xảy ra xô xát. Vẫn muốn biết chứ?
- Ừ, anh nói tiếp đi!
Minh Minh xoay mặt lại nhìn cái tên đang khép hờ đôi mắt, tay đặt lên trán, nói chuyện như bị mộng du.
- Người con trai lỡ ra tay với 1 người con gái, cô ấy chết! Tiếp tục?
- Anh cứ tiếp tục. – Minh Minh chăm chú hơn nữa.
- Những cặp tình nhân khác khi thuê phải căn phòng đó đều thấy cô ấy người be bết máu, bò ra từ gầm giường. Thế nên căn phòng đó bị phong tỏa không cho thuê nữa!
- Đáng sợ vậy sao? Căn phòng đó số mấy ạ?
- Có 1 điều… hôm nay anh đến thuê, khách sạn này lại hết phòng. Anh thì chẳng tin vào trò ma quỷ cho nên…
- Nên… – Minh Minh cắn chặt môi nghe tiếng gió đập vào cửa lục cục, mắt cô bất giác đưa vào gầm giường sợ sệt.
- Anh bảo họ dọn dẹp sạch sẽ căn phòng này, anh và em sẽ ngủ lại!
- Ý anh là…
- Đúng vậy! – Hắn mở mắt nhìn cô gật đầu khẳng định.
*Phụt* Những ngọn đèn trong căn phòng bị tắt đi, chẳng có tí ánh sáng dù chỉ là lờ mờ.
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA, Minh Minh hét toáng, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hắn. Hắn vuốt tóc cô, khóe miệng vểnh lên đắc thắng.” Đừng sợ, Minh Minh! Chúng ta có 2 người, cô ấy chỉ có 1 mà thôi!”
Đây là trấn an sao, Minh Minh siết chặt hắn hơn nữa, giọng rưng rức: ” Sao anh có thể mạo hiểm như vậy, tuy là em không tin vào ma quỷ, nhưng em có bảo là em không sợ ma đâu!”
Hắn ngửa cổ nén tiếng cười trong cổ họng. “Cốc, cốc”. Minh Minh nghe tiếng gõ cửa, thân thể run lẩy bẩy. Hắn đưa tay siết lấy eo cô, đặt lưng cô xuống giường. ” Xin lỗi cậu chủ, trạm điện vừa bị lỗi, điện sẽ có lại đây ạ!”
Giọng cô gái vừa dứt, điện tự nhiên bật sáng lại. Minh Minh trong tình trạng dở khóc dở cười, cô đang câu 2 tay vào cổ hắn, dáng vẻ rất chủ động để hắn phía trên. Hắn nhìn cô rồi nằm xuống bên cạnh:
- Em có thể xuống sàn ngủ tiếp tục!
- Không! – Cô nhăn nhó lắc đầu. – Sao anh không xuống dưới nằm nhỉ?
- Ừm… Anh có nói là anh không sợ ma sao?- Hắn nhìn cô, nét mặt không sợ hãi, không mạnh mẽ, tóm lại là không thể đoán ra hắn đang nói thật hay đùa. Minh Minh bặm môi:
- Hay chúng ta rời khỏi đây đi!
- À, cái này thì càng không được. – Hắn lắc đầu.
- Tại sao?- Minh Minh tin vanh vách những lời hắn nói nên mới phải lo sót vó thế này.
- Đà Lạt cũng là nơi nổi tiếng về những căn biệt thự… bị bỏ hoang… Hay chúng ta ở đó đêm nay?- Hắn xoa xoa cằm rồi nhìn cái đồng hồ đeo trên tay. – Cũng chỉ mới có 12 giờ thôi!
- Anh điên à? Hức… – Minh Minh bị dọa mất hồn mất vía.
- Minh Minh à, ngủ cùng giường chứ chẳng phải “thức cả đêm trên cùng 1 giường”. Hiểu chứ?- Hắn nhướn mày. Minh Minh nghĩ ngợi đôi chút rồi gật đầu.
- Đúng! Anh không được chạm qua cái gối ôm này. Không thì em sẽ giết chết anh ngay tức khắc, anh sẽ không cô đơn vì có “cô gái kia” làm bạn! – Cô đặt cái gối ôm ở giữa 2 người ra lệnh. Hắn nhếch mép gật đầu.
- Anh thề đi! – Minh Minh vẫn chưa tin tưởng lắm bởi cái điệu cười quá xảo trá.
- Anh thề có Chúa chứng kiến! – Hắn giơ 2 ngón tay lên thề. Minh Minh gật đầu, tạm tin. Nằm ngắm nghía tên kia 1 chút cô đưa tay khều vai hắn:
- Anh xuống dưới lấy cái chăn lên được không?
Hắn đang nhắm mắt thì mở 1 mắt ra nở nụ cười:
- Em lấy đi!
- Không! – Cô nhăn mặt.
- Anh đi xuống giường rồi, nếu cô ấy có xuất hiện thì em phải bảo vệ anh! – Đúng là cái đồ láo cá đến bá đạo! Hắn đứng dậy lấy cái chăn đắp lên mình cô, khóe môi nhếch lên chẳng có cái gì mà đáng sợ như lời hắn nói.
- Ế ế, anh kéo chăn qua khỏi chân em đi, lộ ra cô ấy kéo đấy! – Minh Minh nằm đó lắc lắc cổ chân. Hắn quả thật rất giống đang “chăm con”. Kéo cái chăn qua khỏi chân Minh Minh mới yên tâm. Hắn nằm xuống bên cạnh cô nhắm mắt tựa như ngủ. Minh Minh ngược lại thì thấy tâm trạng bức bối, không ngủ được. Không ăn được thì phá cho hôi!
- Thanh Tuấn!
- Sao?
- Còn thức không?
*Lắc đầu, lăn hướng khác, quay lưng vào mặt Minh Minh*. Cô tức điên người giơ tay lắc vai hắn:
- Anhhhhhhhhhhhhh!
- Minh Minh, đừng vượt qua “cái rào”! – Hắn quay đầu lại nhìn cô. – Giờ muốn gì?
- Sao lúc này anh chẳng sến súa như lúc nãy nữa rồi? Chán em rồi sao?- Minh Minh nhăn mặt. Cái miệng đáng yêu ngậm lại ấm ức.
- Muốn làm gì?- Hắn uể oải hỏi.
- Hát cho em nghe đi! Ru em ngủ! – Minh Minh nở nụ cười tươi như hoa. Hắn nhìn nụ cười của cô rồi đưa tay véo má cô 1 cái.
- Anh còn chẳng biết nói thì làm sao

